|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
mong đợi. Đã lâu rồi, tâm trạng tôi không tốt và sinh động đến thế này.
Nhìn sang Quân đang giúp tôi cắt miếng sườn nướng cho dễ ăn, tôi bất giác mỉm cười. Lúc này, nếu không có ai ở đây, tôi nhất định sẽ nói với anh: Cảm ơn đời đã cho em gặp anh!
Hôm nay Quân của tôi ăn mặc rất năng động, cộng thêm dáng người cao nên nhìn chẳng khác nào một vận động viên thể thao. Quần sooc trắng, áo thun đỏ, làm anh trẻ trung và khỏe khoắn hơn hẳn. Là vì Quân sinh ra đã mang yếu tố vượt trội bên người, hay vì tôi yêu anh nên thấy vậy? Hôm nay cả ba người con trai đều mặc quần sooc trắng và áo thun màu, thế mà tôi chỉ thấy anh là mặc đẹp.
Là có thể cảm nhận được cái nhìn của tôi, hay là tình cờ, anh cũng ngẩng đầu nhìn tôi, ánh mắt lạnh lùng nhưng tận sâu trong đáy là nét dịu dàng trìu mến.
Tôi ăn trưa trong im lặng, thỉnh thoảng Quân hỏi vừa miệng không thì mới lên tiếng trả lời. Nói thật, trong bốn người ở đây, tôi chỉ có thể nói chuyện với anh. Xong đâu đó, năm đứa lần lượt đi rửa mặt, vì phải có người ở lại trông đồ. Khi tôi rửa tay và mặt xong, trở lại bàn, chỉ thấy Văn đang ngồi đó. Hình như Văn mới cắt tóc, mái đầu lãng tử giờ đây gọn gàng hơn. Mặc trên người chiếc quần sooc trắng, áo thun vàng, trông cậu ta mạnh mẽ và năng động, khác với nến uể oải mọi khi rất nhiều.
Tôi đi đến, ngồi xuống chỗ ban nãy của mình, không chú ý đến Văn lắm. Chụng tôi không thân nhau lắm, chỉ có một lần cậu ta hôn tay tôi, cho nên giữa hai đứa có gì đó rất ngập ngừng.
– Đừng bỏ rơi Quân nhé! – Văn bất ngờ bắt chuyện.
Tôi quay sang nhìn, thấy cậu ta đang chúi mắt vào điện thoại, hoàn toàn không nhìn tôi. Chuyện tôi có phản bội Quân hay không, tôi nghĩ mình không cần hứa hẹn với người ngoài, vì thế hoàn toàn im lặng, không lên tiếng đáp lại.
– Ba mẹ Quân chia tay lúc nó mới năm tuổi. Nó vốn không tin trên đời có tình yêu, cho đến khi gặp cậu. – Tôi im lặng, nhưng không quay đi, vì thế lúc này bắt gặp Văn ngẩng đầu lên nhìn mình.
– Nó trúng tiếng sét ái tình với cậu nên mới thôi phá phách và dần tin vào tình yêu. – Văn nhìn tôi, nói câu cuối cùng, sau đó đeo tai phone vô nghe nhạc. Từ đầu đến cuối, tôi cảm giác điều Văn nói với mình không phải là tâm sự hay chia sẻ, mà như một sự cảnh cáo tôi không được phép tổn thương Quân.
Quân đã luôn làm tôi tin rằng sự tồn tại của mình có ý nghĩa, cho đến giờ, điều đó lại càng tăng lên sau khi nghe Văn nói. Một tâm hồn cô đơn, một con người không tin vào tình yêu, lại thay đổi sau khi nhìn thấy tôi, yêu tôi ngày từ lần gặp đầu tiên.
Bỏ lại Văn, tôi chạy đi tìm Quân, tự nhiên muốn nhìn thấy anh ngay bây giờ.
Tôi thấy Quân đi từ trong toilet nam ra, đang lau bàn tay ướt vào chiếc khăn lạnh, sau đó thả vào thùng rác gần đó.
Không suy nghĩ nhiều, tôi ùa đến, nhảy lên ôm, quắp hai chân vào hông anh. Bất ngờ phải bế tôi, Quân vẫn không nghiêng ngả, chỉ vòng tay ôm tôi lại.
– Sao thế em? – Anh cười qua hơi thở, giọng nói rất hiền.
– Em muốn anh bế. – Tôi vùi đầu vào hõm cổ Quân, há miệng cắn nhè nhẹ.
– Thế từ giờ đến lúc về anh sẽ bế em nhé! – Quân xoa đầu tôi.
– Ơ… – Lúc này mới để ý, có rất nhiều người đi qua nhìn chúng tôi, thậm chí còn có người đứng lại chụp hình. Ngại quá, tôi định xuống, nhưng bị Quân ôm ghì lại.
– Em trèo lên được chứ không xuống được đâu.
– Người ta nhìn kìa. – Mặt tôi nóng ran.
– Giờ em mới biết người khác sẽ nhìn sao? – Anh cười vui vẻ.
– Lúc nãy, không có nghĩ nhiều như vậy. – Ban nãy tôi chỉ biết mình muốn ôm anh thật lâu, không hề nghĩ được đến những người xung quanh.
– Mua chuộc đi rồi anh tha. – Quân xoa xoa đầu tôi.
Tôi lập tức ngửa người ra một chút, nheo mắt nhìn anh.
– Đúng rồi đấy. – Hiểu được cái nhìn của tôi, Quân nhoẻn miệng cười.
– Má nhé! – Tôi ngại ngùng mặc cả.
Quân không nói, chỉ quay mặt để tôi hôn vào má. Dù chỉ nhìn có nửa mặt, tôi vẫn biết môi anh đang co giật, cố kiếm chế nụ cười.
Tôi hít sâu, gạt đi sự ngại ngùng, đưa sát người tới hôn vào má Quân. Nhưng khi môi tôi gần chạm đến, anh quay mặt lại, dùng môi chạm phớt lên môi tôi.
– Anh ăn gian! – Tôi nhăn mặt thị uy.
– Anh đâu có đồng ý hôn má. – Mặt Quân rất thản nhiên.
Tôi hoàn toàn nín thinh, không còn gì để cãi. Nhưng ít nhất Quân cũng thả tôi xuống. Khi hai chúng tôi về đến nơi thì mọi người đã có mặt. Đông đủ, chúng tôi bắt đầu tiến về thủy cung.
Tôi không có hứng thú với cả cảnh, nhưng nhìn những con cá đủ màu sắc, kiểu dáng, tung tăng bơi lội trong những hồ lớn, bản thân cũng phải trầm trồ vì chúng quá đẹp. Chúng tôi đi từ bể này đến bể kia, ngắm nghía, chụp hình. Sau khi đi hết những bể rải rác, cả bọn tiến vào lòng của bể cá lớn nhất trong thủy cùng. Bể cá có hình vòm, vòng qua đầu chúng tôi, dưới chân là một băng chuyền. Từ bé, tôi có một chứng bệnh tâm lý kỳ lạ, là sợ những thứ to lớn ở quá gần. Bể cá rất lớn, lại vòng lên đầu, đi bên dưới nó, nhịp thở của tôi càng lúc càng nhanh, tay chân bủn rủn. Khi cơ thể tôi bắt đầu run rẩy, Quân lập tức cảm nhận ra sự bất thường, ánh mắt rời từ mấy con cá qua gương mặt tôi.
Anh không hỏi tôi bị sao, chỉ kéo tôi ra sau lưng, ý bảo để anh cõng. Tôi cũng ngoan ngoãn trèo lên lưng Quân, cố điều hòa nhịp thở theo nhịp tim anh.
Ra khỏi thủy cung, tôi gắng hớp lấy không khí bên ngoài để bản thân bình tĩnh hơn. Chân tay tôi lúc này tê rần, lạnh toát, vì nãy giờ thở gấp và hụt hơi.
Quân đặt tôi ngồi xuống chiếc ghế đá gần đó, lo lắng nhìn sắt mặt tôi: Anh đi mua nước. – Nói rồi anh chạy đi.
Tiếp sau Quân, Diệu My cũng rời đi, tiến về phía toilet. Lúc sau lại đến Văn, vừa đi vừa lẩm bẩm chửi Quân chạy đi nhanh quá, cậu ta không kịp gửi mua nước. Lúc này, chỉ còn tôi ngồi trên ghế đá, còn Khoa thì đứng gần đó.
Tôi mặc kệ Khoa, xem như không tồn tại, chỉ tập trung xoa bóp trán.
– Cậu có ý gì? – Tôi đã không thèm để ý, thế mà Khoa lại đến đứng trước mặt bắt chuyện.
Tôi buộc phải ngẩng đầu: Đang nói về cái gì?
– Cậu muốn trả thù tớ phải không? – Mặt Khoa rất khó chịu.
– Có bị điên không? – Tôi chẳng hiểu cậu ta đang nói gì. Trả thù? Cậu ta làm gì có đủ tư cách để tôi thù hận.
– Bị tớ đá nên cậu quay ra quen bạn tớ để trả thù chứ gì? Cậu cũng trơ trẽn thật đấy! Mới chia tay tớ đã có bạn trai mới. – Mặt Khoa đỏ dần lên vì tức giận.
Tôi cắn cắn môi, rồi không chịu được mà bật cười.
– Sao thứ gì qua miệng cậu cũng lật lọng đảo điên vậy? – Trên đời này, đúng là có tồn tại một loại người khốn nạn triệt để giống Anh Khoa. Chính là dạng khi bỏ rơi người khác, không những cảm thấy đó là chuyện đương nhiên, còn một lòng một ý mong cho người ta vì mình mà đau khổ, có như thế mới có cảm giác được nhận nhiều yêu thương.
– Cậu… – Khoa bị tôi làm cho tức nghẹn.
Tôi lại nhếch môi cười, tặng cho Khoa một cái nhìn khinh bỉ: Cậu hình như không biết soi gương.
– Cậu có ý gì? – Khoa bắt đầu cáu.
– Không biết mình đứng ở đâu, lại lầm tưởng bản thân ở nơi cao nhất. Cậu chỉ là một thằng con trai bình thường vô tình được tớ ngó qua thôi. À quên, tớ còn phải cảm ơn cậu. Mang cậu ra so với Ngạo Quân càng thấy rõ sự ưu tú của anh ấy. Cũng nhờ cậu chịu buông tay trước nên tớ mới đến được với Quân. Cảm ơn cậu! Nhân tiện, tớ cũng nói để cậu khỏi thắc mắc. Ở bên Quân, cảm giác của tớ rất mạnh. Hạnh phúc, muốn chiếm hữu, bình yên và cả ham muốn. Những cái này thì cậu không làm tớ cảm thấy được. – Tôi kết thúc câu nói bằng cái nhếch môi cười.
Khoa tức đến mức cả người run lên, hơi thở nặng nhọc, tay cuộn thành nắm, nhưng không thể làm gì vì Ngạo Quân đang chạy về.
Khi về tới, Quân còn nhìn Khoa một cái, ánh mắt như đang suy đoán gì đó, sau đó mở chai nước đưa cho tôi.
Uống nước và ngồi một chút, trạng thái của tôi bình thường trở lại, một phần là vì có Quân bên cạnh nữa. Đợi My từ toilet đi ra và Văn về, chúng tôi bắt đầu đi xuống khu mua sắm.
Ở đây, nhìn đi nhìn lại thì chẳng có gì đặc biệt, chỉ là các món hàng được bày bán trong khu du lịch nên mắc hơn hẳn. Một vài cửa hàng bán quần áo, một số thì bán nữ trang, lại có thêm một số bán những viên đá đã được chế tác cầu kỳ. Đến đây, chúng tôi chia nhỏ nhóm ra, My và Khoa đi mua đồ tắm cho My, tôi cùng Quân và Văn dạo vòng vòng các cửa hàng.
– Lại đây! – Đi ngang qua cửa hàng trang sức, Quân kéo tôi đi vào.
Thấy vậy, Văn cũng đi theo.
Quân rất khéo léo, không muốn để Văn lạc lõng thành người thừa nên nói: Này chàng nghệ sỹ, mày có mắt thẩm mỹ nhất, chọn cho tao một cặp dây chuyền đi!
Văn thấy thế liền vui vẻ hẳn lên, đi đến bên chị bán hàng, hỏi xem dây chuyền cặp.
Trong khi Văn chọn lựa kỹ càng cùng xem xét, tôi và Quân ngó quanh nơi bán trang sức đá quý đi theo bộ.
– Anh muốn mua cho mẹ à? – Tôi chỉ là thuận miệng vừa như hỏi, vừa như nhắc nhở. Anh nói đi chơi về sẽ đến đón Giáng Sinh cùng mẹ, tất nhiên phải có quà cho bà.
Đáp lại tôi, Quân mỉm cười thật hiền, giống như anh đang hạnh phúc vì cả hai hiểu nhau.
– Em thấy bộ nào đẹp?
– Anh phải biết bộ nào hợp với mẹ mình chứ. – Tôi không giỏi về lĩnh vực này.
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




