watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 00:49 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9439 Lượt

Hơn nữa, nghe nói trang sức cũng đi theo khí chất.
Quân gật gù khi nghe tôi nói, sau đó đứng lại trước một bộ đá màu trắng trông rất tao nhã. Trang sức thanh mảnh đẹp mắt, đá quý được mài thành hình giọt nước tinh tế, trông không phô trương mà lại rất thanh cao thoát tục. Có thể nói, kiểu dáng này dành cho người có khí chất thần tiên hơn người.
Quân mua bộ trang sức màu trắng, đưa cho nhân viên đặt cẩn thận vào một chiếc hộp rất đẹp.
– Lại đây hai người! – Khi chúng tôi mua xong xuôi thì Văn gọi.
Trên tay Văn là cặp dây chuyền trông rất lạ mắt. Sợi dài hơn có mặt giống chiếc nhẫn, xung quanh trạm khắc những hoa văn tinh tế, sợi còn lại thì lại là một khối trụ nhỏ có đính đá, khi lồng vô sẽ vừa khít với mặt sợi dây kia. Cả tôi và Quân đều cảm thấy nó rất đẹp.
Chúng tôi quyết định mua cặp dây đó, nhưng không đeo vào ngay, vì lát nữa còn tắm biển. Đương nhiên, Quân không để Văn chọn xong rồi thôi. Anh

mua hai chiếc nhẫn đeo ngón út rất cầu kỳ, trạm khắc hoa văn rỗng, đưa cho Văn một chiếc. Văn mỉm cười, vui vẻ đeo vào, sao đó sốt sắng nhìn Quân cũng đeo vào tay mình.
– Cái này có cỡ nhỏ không ạ? – Văn giơ ngón tay vừa đeo nhẫn của mình lên, hỏi người bán hàng.
– Cỡ số bốn là nhỏ nhất. – Cô nhân viên vừa nói vừa lấy ra một chiếc vừa với ngón út tay tôi.
– Đeo cho An đi! – Văn mỉm cười với Quân.
Quân cũng cười, cầm chiếc nhẫn đeo vào ngón út tay tôi.
– Từ giờ cậu đã là bạn tớ rồi. – Văn tươi tắn hẳn, không còn xa cách như mọi khi, mỉm cười rất thân thiện với tôi. Xem ra, anh chàng này không sợ người lạ như thiên hạ đồn đại, mà chỉ là tính tình khép kín nên khó thân thiết mà thôi.
Tôi cũng cười với cậu ấy, rồi ngắm nghía chiếc nhẫn trên tay mình. Trực giác cho tôi biết, giữa Văn và Quân có một dạng tình cảm khó định hình, nhưng rõ ràng không chỉ là tình bạn. Thế nhưng, ít nhất, Văn không ghét tôi, cũng không tỏ ra chiếm hữu Ngạo Quân như kiểu Diệu My.
Lại nói đến Diệu My, khi ra bãi biển, thấy ba chúng tôi đeo nhẫn giống nhau, liền nằng nặc hỏi cửa hàng nào, sau đó kéo Khoa đi mua.
Còn lại ba người, Văn tinh ý đi xuống tắm biển, để lại tôi nằm trên ghê, Ngạo Quân ngồi thoa kem chống nắng cho tôi.
– Em muốn mặc bikini! – Tôi tỏ ra nghiêm túc dù trong lòng đang đùa. Bộ đồ tắm Quân chuẩn bị cho tôi chỉ là một chiếc quần đùi trắng, áo thun vàng tay ngắn.
– Không được! – Quân nghiêm mặt. Tôi biết ngay mà. Khi chuẩn bị bộ đồ này, tôi biết rõ anh không muốn người khác nhìn thấy cơ thể tôi.
– Bikini đẹp mà. – Tôi quyết đùa giai.
– Đúng là rất đẹp. Nếu em thích thì tối nay có thể mặc cho anh xem. – Quân nhoẻn miệng, nụ cười nửa chính nửa tà.
– Phải mặc trên biển chứ. – Tôi vẫn không chịu thua.
– Vậy tối nay anh chở em ra biển. – Quân búng tay.
Tôi nghẹn lời, không thèm nói nữa, ngoan ngoãn nằm im để anh bôi kem chống nắng lên đùi mình. Mặc dù bây giờ đã là trời chiều, nắng không còn nữa, nhưng Quân nói kem này còn có tác dụng dưỡng da, với lại nước biển mặn nên bôi một lớp cho đỡ bị ăn da.
Nằm thế này, tận hưởng bàn tay anh mềm mại lướt trên da thịt, mắt lại nhìn ra bờ biển sạch sẽ và xanh trong, cảm giác tâm hồn thật dễ chịu. Biển ở đây sạnh sẽ, thích mắt vô cùng. Cát mịn như bột mỳ, trắng chứ không mang màu vàng như những bờ biển khác. Nước xanh biếc lại trong vô cùng, người đứng trong đó có thể nhìn thấy chân mình ở dưới. Phong cảnh thế này thật làm con người ta trở nên bấn loạn, muốn ùa tới vùng vẫy trong nước, lại muốn nằm nhìn ngắm mãi không chán. Sóng ở đây cũng thật hiền hòa, từng lớp vỗ bờ dịu dàng như vòng ôm của tình nhân chứ không tung bọt trắng xóa, vì thế biển lại càng trong hơn. Lúc này trong tôi thật thư thái, mọi mệt mỏi, buồn phiền đều bị những lớp sóng dịu dàng kia từng chút từng chút cuốn ra ngoài khơi xa, để cõi lòng mát lành và trong veo. Đã rất lâu rồi tôi mới có cảm giác thanh thản thế này. Từ khi ở bên Quân, anh tìm lại cho tôi rất nhiều xúc cảm tôi đã lạc mất khi phải một mình đương đầu với những biến cố. Cảm giác lúc này của tôi thật giống như ngày còn bé, vừa chơi ô ăn quan với mấy đứa bạn, vừa ngó lên trời, nơi những con diều chúng tôi thả và cột dây vào gốc cây đang tung bay trong gió.
Chương 19

Khách sạn chúng tôi ở là của quân đội. Nơi đây phòng ốc khá đơn giản, chỉ có máy lạnh và TV, không có tủ lạnh.
Khi chúng tôi về tới đã là mười một giờ tối. Vì có người trực cả đêm, chúng tôi được mở cửa mà không bị la rầy gì. Hơn nữa, số phòng chúng tôi thuê là sáu, năm cho bọn tôi, và một cho tài xế. Khách đến đây du lịch và thuê phòng không ít, nhưng hầu như đều ở đôi, thậm chí ba, việc sáu người sáu phòng làm bọn tôi chở thành những khách chịu chơi trong con mặt mấy nhân viên. Cho nên, khi gặp bọn tôi, họ rất vui vẻ cùng niềm nở.
Xe dừng lại, tất cả đều mệt mỏi, giản tán ai về phòng nấy, chào nhau qua loa mấy câu. Đi chơi cả ngày hôm nay, cộng thêm cả đám lại vừa nhậu trên biển cùng với mực và thịt nướng, đứa nào cũng mệt mỏi, lại ngà ngà say.
Ngay khi về phòng, tôi liền đi nhanh vào phòng tắm, trút bỏ quần áo, tìm kiếm cảm giác thoải mái trong làn nước ấm. Đi chơi đúng là rất vui, nhưng mà cũng thật mệt!
Nước ấm làm cho gân cốt của tôi dãn ra, cảm giác mệt mỏi từ từ tan biến, thay vào đó là cơn buồn ngủ kéo đến. Có lẽ không chỉ do nước, mà do cả bia ban nãy tôi uống nên giờ mắt mới nặng trĩu thế này.
Tắm xong, tôi sấy cho khô tóc rồi mới đi ra ngoài, định bụng sẽ leo lên giường ngủ một mạch cho đỡ mệt. Nhưng khi ra khỏi phòng tắm, Quân đã đang ngồi đợi tôi trên giường. Ban nãy khi về phòng, tôi chỉ mở điện ngủ, vì say nên sợ ánh sáng chói mắt, do đó hiện tại phòng chỉ mờ ảo một màu vàng nhạt.
Tôi tiến lại gần Quân, thấy mái tóc rũ trước mắt anh loáng thoáng ướt.
– Anh có muốn sấy tóc không?
– Em sấy cho anh nhé! – Quân cười hiền.
Tôi vui vẻ đi vô phòng tắm lấy máy sấy, mang ra giúp anh làm khô tóc.
Tôi đã từng chạm vào tóc anh, nhưng đây là lần đầu tiên vùi hẳn tay vào. Tóc anh rất mềm, bóng mượt và khỏe khoắn, cảm giác như từ bé đến lớn không hề làm gì gây hư tổn. Vì tóc khỏe, độ ẩm cao, tôi sấy rất lâu sau đầu anh mới khô hoàn toàn. Lúc này, bia đã ngấm thật sâu vào cơ thể, kéo theo cơn buồn ngủ đến nhấn chìm tôi.
Sau khi cất máy sấy đi, tôi nằm ngay xuống giường, vùi mình vào lồng ngực anh, một lòng tìm đến giấc ngủ.
Biết tôi mệt, Quân không lên tiếng hỏi, chỉ nằm im ôm tôi vào lòng.
Tôi chìm vào giấc ngủ hay sau đó, nhưng không lâu sau thì tỉnh lại vì quá nóng. Tôi nhớ mình đã để điều hóa nhiệt độ thấp, nhưng không hiểu sao tại cứ cảm thấy hơi nóng ở ngay cạnh bên.
Cuối cùng, khi hoàn toàn tỉnh táo, tôi phát hiện ra, hơi nóng ấy đến từ Ngạo Quân. Cả người anh nóng bừng, trái rịn mồ hôi, mắt nhắm li bì. Tôi chạm tay vào trán Quân, phát hiện nó nóng như một cái chảo. Không được rồi! Hình như anh ốm mất rồi.
Tôi tức tốc ngồi dậy, chỉnh lại tư thế nằm của anh sao cho thoải mái nhất, sau đó liền đi vô phòng tắm giặt khăn ướt đắp cho anh. Qua cửa sổ, nhìn ra ngoài phòng bảo vệ, tôi thấy cửa còn mở, cô tạp vụ còn thức.
Không suy nghĩ nhiều, tôi chạy ra đó xin chanh, đồng thời mua vài chai nước khoáng.
Chạy về phòng, tôi cởi tung chiếc áo sơmi của anh ra, sát chanh vào ngực, lòng bàn tay, lòng bàn chân anh.
Ngạo Quân vẫn ngủ li bì, làm tôi cảm thấy rất hoang mang, quyết định ra ngoài nhờ người gọi cho xe cứu thương. Nhưng ngay lúc tôi quay đi, bàn tay anh yếu ớt giữ tôi lại.
– Trong giỏ của em… ngăn ngoài cùng, có… thuốc hạ sốt.
Tôi nghe vậy liền luống cuống đi tìm. Trong mắt tôi, Ngạo Quân rất siêu phàm, rất rắn rỏi, rất toàn diện. Lạnh lùng và sắt đá, mang theo khí chất hơn người, lại cũng thật mạnh mẽ và kiêu ngạo. Tôi không bao giờ nghĩ anh cũng có một ngày bị sốt, trở nên yếu ớt đến mức nói không nên lời như thế này.
Tìm thấy thuốc, tôi nhanh chóng đỡ anh ngồi dậy, mở nắp bình nước, đưa cho anh uống.
Ngạo Quân hình như rất hiểu nguyên lí khi sốt phải bổ sung nước. Anh uống thuốc và uống cạn bình nước tôi đưa, sau đó nhẹ nhàng nằm xuống.
– Đừng khóc! – Tiếng anh nhỏ nhẹ vang lên.
Nãy giờ, do hoảng loạn, tôi không hề biết mình đã khóc. Quả thật tôi rất sợ hãi. Ba tôi bị viêm phổi khi ở trong tù, mất trong một cơn sốt. Vừa rồi tôi rất hoang mang, sợ mình sẽ bất lực và mất Quân.
Nước mắt tôi nãy giờ chỉ im lặng tràn lên gò má, giờ nghe Quân nói, tôi khóc thành tiếng, nấc lên trong thổn thức.
– Anh sẽ không sao đâu, anh hứa! – Quân với tay, nắm lấy bàn tay tôi, siết chặt.
Tôi cười với anh, rồi lau nước mắt. Tôi khóc cái gì, lúc này phải thật bình tĩnh để chăm sóc anh mới đúng.
– Anh cảm thấy trong người thế nào? – Tôi vừa nói vừa nhích đến ngồi gần anh hơn.
Anh cầm tay tôi, đặt lên đầu mình: Đầu anh rất đau. – Sau đó di chuyển tay tôi xuống mắt: Mắt nóng ran. – Rồi lại chuyển đến mũi: Mũi bị nghẹt không thể thở được. – Rồi đến miệng: Miệng bị đắng, đã vậy cổ họng còn rất đau.
Nhìn anh phụng phịu kể bệnh, tôi bật cười. Anh lúc này giống tôi lúc còn bé. Lúc đó, khi ốm, ba hay hỏi tôi bị những gì để đi mua thuốc. Mỗi lần như vậy, tôi đều ấm ức kể bệnh, sau đó vòi ba mua cho một

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,42 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT