|
|
SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android Tải Về Máy
|
đơ như một khúc gỗ cứ như thế đứng nhìn anh.
Anh nghiêng người nhìn nó, ánh mắt đầy tia cười:
– Em còn chưa vào? Hay muốn anh bế em vào nhà?
Nghe thấy câu nói của anh nó giật mình quay người chạy một mạch về nhà mà quên tặng người đó một câu chào tạm biệt.
Như thế đấy, cái đêm lạ lùng nhất của nó đang dần trôi qua. Ko hiểu vì sao nó ko thể nào chợp mắt được. Vì nó phát hiện ra anh thích nó, vì anh là người lạ mặt luôn tâm sự với nó hàng đêm, vì anh là người mang đến cho nó những ngọt ngào vào mỗi sáng, hay là vì tin nhắn tối nay nó đã đọc đến trăm lần: “Những vì sao sáng, những vì sao lấp lánh nhưng em là vì sao duy nhất đêm nay anh nhìn thấy. Anh muốn làm vệ sĩ canh những giấc mơ hàng đêm cho em. Ngủ ngon nhé tình yêu bé bỏng của anh. Hôn em”
**************
Lại một buổi sáng ko được ngủ nướng, ngày hôm qua nó đã chuẩn bị rất kỹ cho bài phát biểu ngày hôm nay. Ngày hôm nay là một ngày quan trọng trong sự nghiệp của nó, ngày hôm nay chính là ngày nó trở thành một nhân viên chính thức của bệnh viện Pitié – Salp êtriére. Trải qua thời ký bác sỹ nội trú đầy vất vả, nó ko muốn phụ lòng người thầy, người cha đỡ đầu cho nó nữa.
Ngày hôm nay ba mẹ cùng chị gái nó cũng đến nơi đây. Nó ko muốn báo cho ai biết việc này vì trước sau gì khi bảo vệ song luận án tiến sĩ nó sẽ về nước làm việc. Được gặp gia đình trong ngày này có gì vui hơn chứ. Những người thân yêu luôn dõi theo từng bước đi của nó.
Khi bài phát biểu cũng như tuyên thệ của nó kết thúc. Người đầu tiên xuất hiện chúc mừng nó ko phải là ba mẹ, ko phải anh Quân, ko phải chị Trang, cũng ko phải là My, Thanh Tùng cũng ko đúng. Người ấy xuất hiện với một bó hoa oải hương – một loài hoa mà nó rất thích ở đất nước này. Nở nụ cười rạng rỡ nhất chúc mừng nó. Ai cũng mừng cho nó, và trong niềm vui ấy nó đã ko nhìn thấy ánh mắt lo lắng mà những người trong gia đình đang hướng về nó.
Anh vẫn thế đến bên nó nhẹ nhàng như làn gió, luôn đem đến cho nó những món quà mang tên bất ngờ. Thoắt ẩn lại thoắt hiện bên nó.
– Chúc mừng em đã trở thành bác sỹ chính thức của bệnh viện này nhé – Anh nhìn nó âu yếm nói.
– Cảm ơn anh đã đến. – Nó đáp.
– Giờ anh phải đi công tác tại miền nam ko thể cùng em và mọi người dự tiệc được. Khi về anh nhất định sẽ có quà cho em. Ở lại mạnh khỏe em nhé.
Anh nói rồi tạm biệt nó đi luôn. Gửi lại cho nó nụ cười đầy nắng, anh nhẹ nhàng cúi chào những người trong gia đình nó rồi bước đi. 6 năm trước anh ko tự tin đứng trước gia đình nó bao nhiêu thì bây giờ anh lại tự tin bấy nhiêu. Anh sẽ chứng minh cho gia đình nó thấy, anh đáng để mọi người tin tưởng.
Nó chạy nhanh về phía ba mẹ mình gọi lớn:
– Ba . . . Mẹ, con nhớ ba mẹ nhiều lắm. Cảm ơn mọi người đã đến bên con lúc này.
– Ba mẹ cũng nhớ con gái nhiều lắm – Mẹ nó ôm nó nói.
– Ba mẹ thấy ko, con đã làm được rồi, chỉ một năm nữa là con sẽ về với ba mẹ mà ko đi đâu nữa.
Thiên Trang đứng đó nhìn em gái đầy yêu thương:
– Hình như em quên mất người chị này rồi thì phải?
– Chị . . .- Nó nhìn Thiên Trang reo lên.
Còn một người lạ mặt nữa mà nó chưa nhận ra. Người lạ ấy cứ đứng nhìn nó và chị nó dính lấy nhau mà cười. Nhưng nó ko để ý, trong mắt nó bây giờ chỉ có gia đình nó mà thôi.
– Chúc mừng em gái nhé. Con đường em đi sẽ còn nhiều khó khăn, cố gắng vượt qua em nhé. – Chị nó vuốt tóc nó nói.
Lần lượt nhận lời chúc mừng của từng người. Đến lượt Thanh Tùng, ko kìm được mà nó dang tay ôm chặt lấy hắn mà nghẹn ngào:
– Anh Tùng, em cảm ơn anh nhiều lắm. Nếu ko có anh động viên em trong suốt 6 năm qua thì có lẽ em ko có được ngày hôm nay.
– Chúc mừng em nhé, cô đồng nghiệp đáng yêu. – Với giọng vui đùa anh chúc mừng nó rồi lại nói tiếp – Anh có làm gì đâu nào, nếu em ko tự mình cố gắng thì anh có muốn giúp cũng chẳng giúp được. Vinh quang ngày hôm nay chình là được trả từ sự cố gắng của bản thân em thôi.
– Em ko biết, anh là người mà em biết ơn nhất. – Nó giở giọng nũng nịu như với anh trai nó khiến Thanh Tùng cũng đầu hàng luôn.
– Thôi được rồi, anh nhận là được chứ gì. Còn bây giờ em mau thả anh ra mọi người đang nhìn em kìa. – Ghé sát tai nó hắn nói chỉ đủ cho nónghe thấy – Còn một người nữa mà em chưa biết đang nhìn đấy.
Nó giật mình, người lạ ư? Ko phải lúc nãy nó chỉ nhìn thấy gia đình nó thôi sao? Giờ lại xuất hiện thêm một người lạ mặt nữa là ai? Nó tò mò nhìn quanh và mắt dừng lại ở một chàng trai. Lại đưa mắt sang phía chị gái nó nhận được một cái gật đầu chắc chắn:
Thì ra là bạn trai chị Thiên Trang. Người đặc biệt của chị nó trong suy nghĩ của nó ko ngờ lại xuất hiện ở đây. Đúng là bất ngờ thật.
Đang suy nghĩ thì nó thấy chị nó lên tiếng với người lạ kia:
– Anh nên chuẩn bị phao cứu hộ đi, em thấy bão sắp đổ bộ vào bờ rồi đấy. Hơn nữa cơn bão này theo dự đoán của em thì phải giật trên cấp 12. – Vừa nói chị nó vừa liếc mắt về phía nó.
– Chị . . . Sao chị lại nói em thế chứ. Chưa gì đã nói xấu em rồi – Nó liếc nhìn chị nó nói- Đằng nào em cũng bị chị gieo cho tiếng xấu rồi, lần này em xấu thật cho chị biết.
Ánh mắt gian gian nó nhìn về phía người mà được nó gọi là “anh rể”:
– Bão bắt đầu đổ bộ vào đất liền, đề nghị bà con nhanh chóng di chuyển về nơi an toàn – Giọng của anh Quân vang lên làm nó lại càng tức điên.
Nó lầm bầm trong miệng: Anh em mà ko nói đỡ cho nhau câu nào lại còn muốn đổ dầu thêm vào lửa. Anh cứ đợi đấy, em sẽ “tiếp đãi” cả “chị dâu” và “anh rể” chu đáo.
Nó tiến lại gần chàng trai lạ mặt kia. Qua đánh giá ban đầu thì anh chàng này khá thư sinh. Đẹp trai theo kiểu trí thức giống Thanh Tùng. Nhưng anh chàng này theo nó nhận định thì ko thể hiền bằng anh Thanh Tùng của nó được.
Đưa tay ra phía trước nó lêntiếng:
– Chào anh. Em là Tuệ Minh em gái chị Thiên Trang, nghe danh anh đã lâu nay mới có dịp gặp mặt.
Người lạ kia nhìn nó đầy thú vị. Người đó cũng đưa tay ra nắm lấy bàn tay của nó đáp lại:
– Chào em. Anh là Trịnh Thế Nam, là bạn của chị Trang em. Nghe Thiên Trang
nói về em rất nhiều nay mới có dịp làm quen.
Chà chà, theo đánh giá của nó thì ngang tài ngang sức đây, lần này chắc ko thể đánh nhanh thắng nhanh được rồi. Phải kháng chiến trường kỳ thôi.
– Ồ, anh là bạn của chị em à? Thế mà em cứ nghĩ là “anh rể” tương lai của em cơ đấy. Hóa ra ko phải.- Vừa nói nó vừa lắc đầu vẻ tiếc nối
Theo nhận định của người đó thì nó lúc đó là một người hiếu thắng, nó muốn đùa nên anh cũng đùa cùng nó cho vui.
Mọi người khi nghe xong câu nói của nó thì bắt đầu cười ồ lên. Có gì đáng cười đâu chứ? Nó chỉ nói đúng sự thật thôi mà. Mọi người thật là.
– Thôi mấy đứa ko đùa nữa. Ba mẹ đang đói lắm rồi đây. Hôm nay Tuệ Minh nhà mình sẽ mở tiệc mời cả nhà đúng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




