|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
đều chìm trong những suy nghĩ riêng. Nó cảm thấy sợ cái ko khí này.
Phải chăng ông bà đã sai khi cho nó tự lựa chọn con đường đi một lần. Phải chăng ông bà bao năm qua luôn bao bọc nó cũng là sai? Nó là đứa nhỏ nhất trong nhà, ông bà cũng vì thế mà dành cho nó tình yêu thương nhiều nhất. Bao bọc nó, chỉ sợ nó bị tổn thương, nhưng ở trong cái vỏ bọc đó nó lại hoàn toàn ko thoải mái sao? Có bao nhiêu người mơ vị trí của nó mà ko được cớ sao nó lại muốn ông bà quăng nó ra ngoài cuộc đời để vấp ngã?
Ko gian yên tĩnh cứ thế trôi qua, đột nhiên anh Thế Nam lên tiếng:
– Thưa ba mẹ, anh chị. Theo con thấy chúng ta cứ cấm đoán như thế cũng ko phải là một việc tốt. Hay là chúng ta cứ thử cho cậu ấy một cơ hội khẳng định tình yêu với Tuệ Minh nhà mình đi?
– Ko được. Nếu như cậu ấy ko vượt qua được thì có phải là Tuệ Minh càng đau hơn ko? Con bé đâu phải là em gái anh mà anh lo chứ? – Chị Thiên Trang phản bác ý kiến của anh Nam.
– Em nói gì vậy? Tuệ Minh cũng là em gái của anh mà. Anh ko có ý nói giúp cho ai cả chỉ muốn công bằng với em ấy một chút thôi. – Thế Nam nhẹ nhàng giải thích với chị nó.
– Thôi anh chị đừng vì chuyện của em mà gây với nhau nữa. Chuyện này em đã quyết, ai nói gì cũng ko được đâu. – Quay qua ba mẹ nó nói – Con chỉ xin ba mẹ hãy cho con thêm chút thời gian, con nhất định sẽ cho ba mẹ một câu trả lời thỏa đáng nhất.
Nó nói rồi lầm lũi trở về phòng, mặc cho tiếng gọi của mọi người. Nó cần tĩnh tâm để suy nghĩ lại tất cả. Nó có nên đến với anh hay là dừng lại ở đây? Nếu nó có thể biết trước được tương lai thì hay quá.
Đêm nay sẽ là một đêm nặng nề với nó. Chàng trai ấy vẫn dựa cột đèn như chờ đợi một điều gì? Hôm nay cô gái ấy ko tâm sự với anh nữa, phải chăng cô gái ấy đang có chuyện gì buồn?
Chưa bao giờ nó lâm vào một tình huống khó sử như thế này cả. Một bên là ba mẹ, một bên là người nó yêu. Ngã ba đường nó biết chọn đi bên nào đây? Liệu có con đường nào cho nó đi mà vẹn cả đôi đường ko nhỉ?
Đang suy nghĩ, nó thấy bóng dáng Thanh Tùng đang bước lại. Hắn đưa tay vỗ vai nó:
– Em có chuyện gì mà như người mất hồn thế?
– Có chuyện rắc rối rồi anh ạ.- Nó thở dài nhìn hắn nói.
– Có chuyện gì nói cho anh nghe xem nào?
– Ba mẹ em ko đồng ý cho em quen anh Thái.
Thanh Tùng nhìn nó ngạc nhiên:
– Tại sao?
Nó nhìn sang Thanh Tùng thở dài:
– Ba mẹ em sợ anh ấy chỉ chơi đùa với em thôi nên nhất định ko cho em quen với anh ấy.
Hiểu ra vấn đề, Thanh Tùng thở ra nhẹ nhàng. Chuyện này hắn cũng đã từng suy nghĩ, nhưng bây giờ thì hắn tin Lê Thái có cách khiến cho gia đình Tuệ Minh tin tưởng.
– Em đừng lo, anh tin Thái có cách khiến cho ba mẹ em tin và giao em cho nó.
– Thật ko anh? – Nó hỏi với giọng nghi ngờ.
– Nếu em tin và yêu nó thì nó nhất định sẽ ko làm em thất vọng đâu. – Thanh Tùng nhìn nó khẳng định.
Đành phải tin tưởng vào anh thôi, giờ thì làm gì còn cách nào khác nữa.
Chào Thanh Tùng nó quay người trở về khoa làm việc của nó.
Khi còn lại một mình Thanh Tùng nhấc điện thoại gọi cho LêThái:
– Cậu cònđịnh chần chừ đến khi nào nữa? Nếu cậu còn như thế sẽ khiến Tuệ Minh mệt mỏi đấy.
Lê Thái lên tiếng đáp lại:
– Tớ biết, thế nên tối nay tớ mới hẹn cô ấy nói chuyện mà.
– Cậu có biết gia đình cô ấy đang phản đối chuyện của hai người ko?
– Sao lại có chuyện đó? – Lê Thái ngạc nhiên hỏi
Thanh Tùng lắc đầu trả lời:
– Tại vì cái tính đào hoa của cậu ngày trước đấy, còn chuyện hôn thê Thạch Thảo nữa. Cậu định giải quyết chuyện này thế nào?
– Ba mẹ cô ấy khi nào thì về nước? – Lê Thái hỏi một chuyện ngoài đề tài họ đang nói đến.
– Cậu hỏi thế là có ý gì? – Thanh Tùng nghi ngờ hỏi.
– Cậu cứ trả lời tớ đi.
– Sáng mai
– Thế thì tối nay tớ sẽ giải quyết tất cả những chuyện rắc rối này.
Nói rồi anh gác máy chuyện của anh và nó cần rõ ràng. Anh ko muốn nhìn thấy khuôn mặt mệt mỏi của nó nữa.
Mấy ngày nay mẹ anh ko còn gọi điện thúc giục anh về nữa, anh đã nói cho bà biết là anh đã chọn được người con gái của anh. Nhưng cô ấy phải một năm nữa mới về nước được. Bà đồng ý cho anh ra hạn một năm nữa, nhưng người con gái đó nhất định phải làm bà hài lòng.
Mẹ anh ko yêu cầu cô gái đó phải xinh đẹp, giàu có nhưng nhất định phải là con nhà gia giáo có học thức, biết đối nhân xử thế và nhất là phải hán gắn được mối quan hệ đang ngày càng rạn nứt của ba và anh. Đây cũng chính là yêu cầu của bà khi để anh ra đi tìm tình yêu của mình. Anh ko dám hi vọng nhiều như thế ở Tuệ Minh nhưng anh sẽ cố gắng để cải thiện mối quan hệ này. Ba anh bị bệnh tim, anh ko thể để mối quan hệ này ảnh hưởng đến sức khỏe của ba anh được.
**********
– Tuệ Minh, anh có một bất ngời dành cho em. – Lê Thái bịt mắt nó rồi đưa nó vào xe.
Nó tò mò muồn hỏi anh nhưng anh nhất quyết giữ bí mật ấy đến cùng. Xe đưa nó đến một nơi rất ấm áp, nó cảm nhận được ko khí xung quanh rất im lặng. Chiếc khăn bịt mắt cũng dần dần được gỡ xuống.
Trước mặt nó là nhà hàng hôm đầu tiên nó cùng Lê Thái ăn trưa, vẫn là chiếc bàn trải khăn trắng tinh, vẫn là chỗ ngồi dành cho hai người, vẫn là một lọ hoa hồng 20 bông nhưng hôm nay còn có thêm cả nến. Nó ngạc nhiên đến ngỡ ngàng.
Khi nó còn chưa hết ngạc nhiên này thì ngạc nhiên khác lại đến. Ko phải là một bàn đầy thức ăn, mà trên đó chỉ có duy nhất hai bát phở. Mùi vị nước phở xông vào mũi nó, lâu thật lâu rồi nó ko cảm nhận được hương vị này nữa. Vẫn nhìn anh đầy ngạc nhiên, là ai nói cho anh biết trong tất cả các món ăn nó thích nhất là được ăn phở Hà Nội. Anh đã vì nó làm tất cả những điều này, là vì cái gì? Phải chăng anh làm những điều này là vì anh yêu nó? Câu hỏi ấy cứ vang vọng trong trí não mà có lẽ nó sắp tìm được câu trả lời rồi.
– Em còn nhìn gì nữa, mau ăn thôi. À, anh quên mất một vị ko thể thiếu trong bát phở của em đó vị cay và màu đỏ của ớt. – Anh nói rồi đưa về phía nó lọ tương ớt mà cũng chính tay anh làm.
– Em ko nghĩ là anh lại có thể đọc được hết sở thích của em thế này.- Nó ngạc nhiên nói.
Anh ko trả lời câu nói này mà lại nói thêm.
– Em mau ăn đi cho nóng, anh còn muốn đưa em đến một nơi nữa.
– Là đâu vậy? Anh làm em tò mò quá.
– Lát nữa em đi thì sẽ biết.
Thế là nó ngoan ngoãn ăn hết tô phở mà anh chuẩn bị cho nó. Vị phở này thật sự lâu lắm rồi nó ko được thưởng thức nữa. Lại thêm một món ăn nữa anh nấu ngon hơn nó. Dù ko muốn nhưng nó cũng đành chấp nhận sự thật phũ phàng rằng anh ấy nấu ăn ngon hơn mình.
Anh đưa nó đi dạo bộ quanh bờ sông Seine, đi dọc đại lộ Champe rồi dừng lại dưới chân tháp Eiffel. Nó ngạc nhiên nhìn anh như chờ đợi điều gì đó.
– Em có biết hôm nay anh đưa em đến đây là có ý gì ko? – Anh nhìn nó hỏi.
– Em ko biết nên mới định hỏi anh này. Hôm
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




