|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
nay anh có chuyện gì đúng ko?
Anh ko trả lời nó mà xoay người nó đối diện với anh, mắt anh nhìn thẳng vào mắt nó. Nó nhìn thấy trong đôi mắt ấy hình ảnh nó chiểm hữu trong đó.
– Tuệ Minh, em nghe cho rõ nhé, anh sẽ ko nhắc lại lần thứ hai đâu.
Nó tròn mắt nhìn anh, hôm nay anh làm sao thế nhỉ. Ko hỏi lại nhưng nó cũng căng tai để lắng nghe cho rõ:
– 6 năm anh yêu em trong câm lặng, 5 tháng âm thầm theo đuổi em. Nhiều lúc anh làm cho em lo lắng, cho em tức giận nhưng những năm tháng tiếp theo anh vẫn sẽ như thế vẫn sẽ yêu em, quan tâm em nhưng anh ko muốn âm thầm và câm lặng nữa. Anh muốn ở bên em mỗi lúc em mệt mỏi, chia sẻ cùng em những niềm vui nồi buồn. Giờ phút này anh muốn nói với em rằng: Em có đồng ý làm bạn gái của anh ko? (Cả nhà ơi, nghe như lời cầu hôn ấy nhỉ. Lúc đầu cún còn tưởng anh ấy nói với cún là làm vợ anh nhé cơ. Lúc đó sợ lắm)
Nó lặng đi, tai nó như ko nghe thấy gì nữa, chân nó mềm nhũ ra, nếu ko có anh đỡ lấy nó thì có lẽ giờ này nó đã thành một đống trên mặt đất. Quá bất ngờ, nó ko nghĩ là anh lại tỏ tình với nó hôm nay. Nó phải trả lời như thế nào bây giờ, đồng ý hay ko nhỉ? Nó lại hoang mang lo lắng, ba mẹ nó sẽ phản ứng như thế nào đây?
Hiểu được tâm trạng của nó, anh nhẹ nhàng an ủi:
– Em đừng lo, lát nữa anh sẽ về nhà nói chuyện với ba mẹ. Anh cũng muốn được ba mẹ cho phép. Giờ em nói cho anh biết đi, em đồng ý nhé.
Nó nhìn anh khẽ gật đầu. Trong thâm tâm nó thật sự ko muốn rời xa anh. Nó muốn cứ bình yên như lúc này trong vòng tay ấm áp của anh. Lúc này nó thật sự hạnh phúc.
Anh khẽ cúi xuống tìm đôi môi nó nhưng nó tránh nụ hôn này. Anh nhíu mày ngạc nhiên:
– Em ko muốn?
– Ko phải, tại em . . . em chưa biết hôn như thế nào nên thấy sợ.
Nói xong câu đó nó úp mặt vào ngực anh, giấu đi khuôn mặt ửng đỏ vì xấu hổ. Có ai như nó ko nhỉ? 24 tuổi rồi mà đến một nụ hôn cũng ko biết.
– Ko sao đâu từ từ anh sẽ dạy. – Anh nín cười nói.- Giờ chúng ta về nhé, anh muốn nói chuyện với ba mẹ
**********
– Thưa hai bác, con thật sự yêu thương Tuệ Minh, con mong hai bác cho phép tụi con ở bên nhau. – Lê Thái lên tiếng.
– Cậu lấy gì đểm đảm bảo sẽ ko làm Tuệ Minh đau khổ? – Chị nó hỏi
– Em xin lấy danh dự của một thằng đàn ông hứa với chị điều đó. – Lê Thái khẳng định.
– Vậy còn vị hôn thê của cậu ở Việt Nam thì sao? – Ba nó hỏi.
– Thưa hai bác, 6 năm trước khi cháu gặp Tuệ Minh ở sân bay cháu đã yên cô ấy, 6 năm qua cháu ko xuất hiện bên cô ấy vì cháu chưa đủ tự tin để đemlại hạnh phúc cho người con gái cháu yêu nhưng bây giờ cháu đã ý thức được cháu cần gì và những gì cháu cần bảo vệ. Đối với Thạch Thảo, trước khi đi cháu đã nõi rõ tình cảm của cháu và ba mẹ cháu cũng đống ý sẽ để cho cháu đi tìm người con gái cháu yêu. Cháu tin là ba mẹ cháu cũng sẽ hài lòng khi cháu chọn được Tuệ Minh. Trở ngại đó hai bác ko cần quá lo, cháu có thể giải quyết ổn thỏa chuyện này.
Nhìn thấy sự chân thành của Lê Thái, ông bà đâu nỡ làm khó hai đứa nữa. Thôi thì trời ko chịu đất thì đất phải chịu trời thôi.
Thấy ba mẹ phân vân nó lên tiếng cầu xin:
– Con xin ba mẹ hãy cho con và anh ấy một cơ hội, chúng con nhất định sẽ hạnh phúc mà.
Nhìn đứa con gái bé bỏng ông bà nở nụ cười hiền:
– Thôi được, ba cho hai con một cơ hội, nếu con làm Tuệ Minh khóc thì những gì ba nói các con nhất định phải nghe theo.
– Vâng, con nhất định sẽ làm người con yêu hạnh phúc – Anh nhìn Tuệ Minh mạnh mẽ nói như một lần nữa khẳng định với chính mình.
Hạnh phúc đến với nó quá nhanh và bất ngờ như thế. Liệu rằng hạnh phúc này có là mãi mãi hay nó cũng sẽ đi nhanh như lúc nó đến.
Chương 6: Tình yêu đẹp
Cửa ải đầu tiên của tình yêu nó và anh đã vượt qua những sóng gió tiếp theo là gì nó và anh đều ko muốn nghĩ đến. Cứ để cho mọi chuyện thuận theo lẽ tự nhiên là được rồi.
Nó cũng ko ngờ rằng mình lại yêu anh nhiều và nhanh như thế? Nó đã từng hứa với ba mẹ khi chưa hoàn thành xong việc học nhất định sẽ ko yêu vậy mà giờ đây nó lại làm trái với lời hứa đó, như thế có phải nó là một đứa con hư hay ko?
Ngồi suy nghĩ vẩn vơ mà nó ko để ý anh đã đi đến bên nó lúc nào. Nhẹ nhàng đến từ phía sau lưng nó:
– Òa, giật mình ko? Em đang nghỉ gì mà ko thấy anh đang đên gần thế? – Lê Thái hỏi nó
– Em đang nghĩ xem lý do gì khiến em yêu anh nhanh như thế. Rốt cuộc nghĩ mãi vẫn ko tìm được câu trả lời. – Nó nói lên suy nghĩ của mình
– Chắc tại em yêu vẻ đẹp trai của anh chứ gì? Này nhé người yêu em bây giờ là niềm mơ ước của biết bao nhiêu cô gái đấy. Em nên giữ anh cho chăc vào nếu ko mất ráng chịu đấy nhé. – Anh lên tiếng trêu nó.
– Ai muốn em tặng luôn đấy, chỉ sợ ko ai muốn em đành miễn cưỡng nhận thôi. – Nó cũng đáp trả lại anh.
– Thôi ko đùa nữa, anh đưa em sang bên nhà thờ Đức Bà nhé?
– Vâng, em cũng đang định qua đấy đây, cuối tuần rồi nên đến đó cho thanh thản đầu óc, tuần qua em có nhiều áp lực quá.
Mong ước của nó cuối cùng cũng đã được thực hiện. Có lẽ đấng tối cao trên kia đã nghe được lời cầu nguyện của nó nên đã mang anh đến bên nó. Cơ hội này nhất định nó sẽ nắm chắc trong tay, sẽ ko để anh rời xa nó.
– Em có biết ko khi lần đầu tiên đên nơi này anh đã từng mong ước được một lần đến nơi này, anh muốn đấng tối cao làm chứng cho tình yêu mà anh dành cho em. – Lê Thái nói lên suy nghĩ của mình.
Ồ thì ra anh cũng có cái suy nghĩ giống như nó, cũng muốn đến đây với người mà mình yêu thương. Nhưng anh có biết rằng nó còn ước được tổ chức lễ cưới ở nơi đây ko nhỉ?
– Em cũng có mong ước giống anh đấy nhưng em còn có một mong ước khác nữa, anh có thể thực hiện nó cho em ko? – Nó hỏi Lê Thái.
– Nếu điều đó làm cho em vui anh sẵn sàng dù có khó khăn đến thế nào đi nữa.
– Có được lời này của anh là em yên tâm rồi, còn điều ước khác của em đến lúc thích hợp em sẽ nói cho anh biết nhé.
Nó chưa muốn nói ko phải vì ko muốn cho anh
biết mà nó sợ anh cho rằng nó quá vội vàng. Thật sự là lúc này nó có anh bên mình nhưng trong nó luôn có cảm giác sẽ phải rời xa anh bất cứ lúc nào. Đây có phải là một điềm báo trước hay chỉ là do nó tưởng tượng quá mà ra?
Nếu nói rằng tình yêu của nó như một câu chuyện cổ tích cũng đúng. Nó đúng là một nàng công chúa trong thế giới cổ tích đó nhưng mà cổ tích thì thường ko có thật. Nó đã nhận ra được điều này khi mà chính nó trải nghiệm cuộc sống thực tế.
Nó thật sự ko muốn quan tâm đến những vấn đề đó nữa. Nhưng nó là con người sống khá là thực tế. Mọi vấn đề đến với nó đều được nó đặt ở tình trạng xấu nhất. Có sự chuẩn bị tâm lý như thế thì mới mong tìm được cách giải quyết tốt nhất.
– Em suy nghĩ điều gì mà chăm chú thế? – Câu hỏi của Lê Thái khiến nó giật mình.
– Em chỉ suy
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




