watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8775 Lượt

đợi, chỉ là nhờ có Thuỳ tao hiểu được bản thân tao.
Nhi nhìn tôi cảnh giác :
– Thế rồi mày có thấy tao khác không, rồi…mày…có thích tao không? Ôi sao tao thấy sợ thế này?

Tôi kéo tay Nhi ra khỏi mặt nó, tôi nói to để trấn an nó :
– Mày nghe cho rõ đây, tuy là tao đang yêu một người con gái nhưng như thế không có nghĩa là người con gái nào tao cũng có thể thích và có thể yêu, trong mắt tao mày vẫn là một đứa bạn gái và mày cũng hãy cứ giữ cái nhìn như thế về tao, hiểu chưa?
Nhi cứ rên rỉ như bị tôi ăn hiếp :
– Tao chả hiểu cái gì sất cả Lam ạ, mày cứ như vừa cho tao ăn một cú knock out ấy, choáng váng mày mặt, giờ tao chẳng biết đối xử với mày thế nào, chuyện con gái, chuyện riêng của tao, gì mày cũng biết, mày…
Không để cho Nhi nói hết câu, tôi nói :
– Mày nghe đây, dù thế nào tao cũng là con gái giống mày mà, mày sinh hoạt như thế nào, tao cũng như thế, mày đừng nghĩ lạc đi xa quá.
– Mà cái cô bác sỹ đấy cũng kỳ lạ, người yêu bảnh bao, tài giỏi đến là thế mà lại đâm đầu vào mày, một đứa con gái dở dở, ương ương, chẳng thấy tương lai đâu cả, cứ lang thang suốt ngày, người gì mà dại thế không biết.

Nhi nói mà chẳng cần biết đến thái độ của tôi, tôi biết nó nói rất thật. Tôi cố đợi cho những xúc động của nó qua đi thì mới tiếp tục được, phải chừng 20 phút sau Nhi mới định thần lại, nó nhìn tôi e dè và đặt một câu hỏi ngập ngừng :
– Mày với cô ấy đã XXX chưa?
– Chưa, đồ điên, tao mới chỉ yêu và được yêu thôi. Với lại…tao không biết bắt đầu chuyện ấy như thế nào?
– Trời ạ! Mày đã thấy sự trái quy luật nó khó khăn đến thế nào chưa, sao không dừng lại đi, hay là mày ngộ nhận?
– Không! Tao thật lòng đấy!
Nhi thở dài :
– Rối ba mẹ mày, cơ quan mình, nếu họ biết mày tính thế nào?
Tôi im lặng và khẽ thở dài :
– Có thể tao mất tất cả Nhi ạ nhưng tao chấp nhận.
– Tao không biết phải khuyên bảo mày thế nào bây giờ nhưng dù sao mày cũng khá can đảm để nói điều ấy với tao, thôi tao mặc kệ mày, tao chẳng cổ vũ nhưng không lẽ tao phá mày, tao quý mày lắm nhưng mày ráng tự lo cho bản thân đi.

Tôi gật đầu, tôi chẳng mong gì hơn ở Nhi cả, trên đường về, Nhi giữ ý ngồi xa tôi hơn không ôm chặt lấy tôi như trước, tôi khẽ cười và cũng thấy hơi buồn, không biết nó làm thê là vì sợ tôi hay vì cô nàng ngượng.

Chỉ còn 2 tuần nữa tôi sẽ nhận được quyết định trưởng phòng, khỏi phải nói tôi phấn khởi thế nào, những nỗ lực đã mang lại kết quả tất nhiên làm tôi rất hài lòng, tôi đã định sẽ mang món quà này tặng cho Thuỳ vì thành công của tôi có bóng dáng Thuỳ trong đó. Thuỳ cũng vui như tôi vậy, sức khoẻ của tôi, công việc của tôi giờ là một phần trong cuộc sống của Thuỳ. Nhưng, lại chính là từ nhưng, cái quan hệ từ là bước ngoặt của nhận xét ấy làm kết quả khác đi so với ý muốn của bản thân mình. Chính trị là một chính trường trông gai và khốc liệt nhất mà tôi từng thấy, nơi mà con người sẽ chẳng từ thủ đọan nào để đạt được cái mình cần hoặc giả không đạt được cái mình cần thì người ta cũng chẳng để cho mình yên với cái mà mình đạt được trừ phi mình thuận theo người ta. Ở nơi đây kết quả có thể bị bất ngờ đảo lộn vào giây phút chót bởi một số ít vị tha hóa như hiện tượng con sâu bỏ dầu nồi canh trong khi xã hội đang thực sự chuyển mình hòa chung vào xu thế phát triển mà cả nước đang hướng tới.

Uy thấy tôi thắng hắn, thắng ngoạn mục, hắn cay cú lắm, làm sao hắn để yên cho được, ngay sau cái bắt tay cùng nụ cười giả tạo là một hành động khốn nạn và bỉ ổi được hắn tiến hành ngay. Hắn gọi Cảnh vào, con bù nhìn rơm vẫn ấm ức vì bị mất chức vào tay tôi, Uy xoa đầu hắn như xoa đầu một con chó trung thành và nói :
– Đừng buồn cậu em! Có muốn trả thù không?
Cảnh nhỏm dậy, đôi mắt sáng lên cái nhìn nham hiểm :
– Anh nói kế hoạch đi!
Uy cười khành khạch :
– Hãy làm công tác chuyên môn đi!
– Là thế nào ạ?
– Là mày hãy cầm lấy cái máy ảnh và đi theo đối tượng ấy, hiểu chưa, con người ai cũng có sơ xuất, để tao xem cái con bé ấy có phải là thiên tài như lão Thái nói không hay lại là thiên tai?
Cảnh cười sặc sụa, chắp tay lạy sống Uy :
-Sư phụ! Bái phục! Chiêu ấy mà anh cũng nghĩ ra.

Hai tay lưu manh rắp tâm phá tôi đến cùng trong khi tôi sơ hở, mất cảnh giác, chẳng phòng bị gì cả. Chúng cứ bám theo tôi suốt nên việc phát hiện ra quan hệ của tôi và Thuỳ chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Vào một buổi tối đẹp trời, trăng đủ sáng để tôi nhận thấy khuôn mặt Thùy ửng hồng sau nụ hôn mà chúng tôi trao nhau và cũng đủ sáng để tay sai Cảnh tác nghiệp. Cái buổi tối hôm ấy, sau khi đưa Thuỳ về, chúng tôi vẫn cứ chủ quan như mọi khi, không nghĩ rằng có gián điệp theo mình và thế là trong khi đất trời cùng hòa vào làm một thì Cảnh bấm máy, tay hắn run bắn lên khi phát hiện sự thật về tôi, hắn không ngờ hắn chộp được việc tày đình thế này, ánh trăng hôm nay đồng lõa với Cảnh, nụ cười của Cảnh nham hiểm dưới thứ ánh sáng nhàn nhạt của chị Hằng.

Sáng hôm sau đến cơ quan tôi thấy Uy và Cảnh cùng một vài người nhìn tôi chằm chằm, thái độ dè dặt hơn như sợ tôi thế nào ấy, đặc biệt hễ cứ thấy tôi quay đi là là những tiếng thì thầm nổi lên, tôi ngắm nghía lại bộ dạng mình, không hở gì cả, tôi chẳng hiểu gì, tặc lưỡi bước về phòng, mặc kệ mấy người hay thích buôn chuyện sao.
Một lát sau, sếp Thái gọi tôi sang, nhìn vẻ mặt ông tôi biết ngay là có chuyện, thắc mắc của tôi đã có lời giải đáp, ông chìa mấy tấm hình chụp tôi và Thuỳ đang say đắm nhau và run giọng hỏi :
– Thế này là thế nào?
Tôi líu cả lưỡi, chết đứng như Từ Hải, miệng lắp bắp :
– Ở đâu chú có mấy tấm hình này?
– Chú hỏi thế này là thế nào? Có thật như thế không?
Tôi không còn biết phải nói gì nữa, cứ thẳng thắn nhận lúc này có lẽ là hơn cả mà suy cho cùng tôi có thấy mình sai gì đâu mà phải chối bỏ, tôi không trả lời chú Thái mà chỉ gật đầu. Sếp Thái ngồi phịch xuống ghế, ông tháo kính, bóp chặt hai bên thái dương, ông vẫy tay ra hiệu cho tôi ra ngoài và nói nhỏ :
– Chiều nay 2 giờ họp theo yêu cầu của Uy.

Uy hả? À! Tôi hiểu rồi, cái thằng khốn nạn này, trò này là của hắn đây mà. 2 giờ chiều, được, tôi sẽ đợi 2 giờ chiều để giải quyết chuyện này. Uy muốn hạ gục tôi nhưng hãy quên đi, tôi không cho kẻ nào được chà đạp lên tình yêu của tôi và Thuỳ hay lợi dụng tình yêu này để mưu cầu lợi ích cho riêng mình, đừng động đến Thuỳ của tôi. Tôi ở lỳ trong phòng vì chưa biết nên hành xử thế nào trong cuộc họp chiều nay, tôi bối rối và có phần hoảng hốt, đúng thế! Nhưng tôi không thể trốn chạy, không thể phủ nhận, tôi cần phải đối diện với sự thật này trong đời chỉ một lần cho mãi mãi.

2 giờ chiều, những khuôn mặt căng thẳng và e dè nhìn tôi, ánh mắt nửa như thương hại nửa như khinh bỉ, đến nước này tôi phớt lờ, đã xác định là gian khổ thì hãy chấp nhận đi, đừng hoài nghi và cũng đừng dao động. Tôi lẳng lặng ngồi xuống, không lẩn tránh cũng chẳng sợ sệt nữa. Một sự căng thẳng đang bao trùm căn phòng gồm các trưởng phòng và lãnh đạo chủ chốt, tôi thấy nực cười, tại sao người đáng bị sức ép là tôi lại không thấy căng thẳng khi những con người ngồi kia, họ đang định phán tội tôi lại căng thẳng, rốt cuộc thì ai đúng ai sai đây, người sai mới phải căng thẳng chứ nhỉ? Lạ thật!
Uy lên tiếng trước :
– Thưa các vị, hôm nay tôi xin triệu tập một cuộc họp bất thường là vì tôi mới nhận được một số thông tin thiếu nghiêm túc về nhân cách của trưởng phòng Hải Lam, thật tiếc là trưởng phòng mới nhậm chức mà lại bị vướng vào một chuyện như thế này.

Nói dứt lời, Uy chìa mấy tấm hình cho các thành viên xem, hầu như mọi người đều đã xem rồi nên cũng không còn bất ngờ nữa chỉ thấy có vài tiếng thở dài thoát ra phía cuối phòng.
Uy nói tiếp :
– Tối rất lấy làm tiếc cho Hải Lam, một tài năng của Toà báo…tôi thiết nghĩ các vị cũng như tôi, những tấm hình này được gửi theo đường bưu điện cho tôi và cho sếp Thái, khi đó tôi đã rất sốc. Tôi muốn các vị cho ý kiến về việc này.
Không ai nói câu nào ngoại trừ Bí thư Toan đã được lên kế hoạch trước, ông ta lên tiếng :
– Theo quan điểm cá nhân của tôi chúng ta nên xem xét lại chức vụ trưởng phòng của cô Lam, hành vi như vậy là vô đạo đức, bệnh hoạn và cần phải bị xử lý!
Uy vội vàng tát nước theo mưa:
– Tôi cũng cùng quan điểm ấy với Bí thư nhưng có lẽ cũng cần phải có sự đồng thuận của các vị, ai tán thành với quan điểm của Bí thư thì xin cho biểu quyết.
Lúc này sếp Thái mới lên tiếng :
– Anh Uy, trước khi anh triển khai trình tự ấy, tôi yêu cầu anh hãy tôn trọng quyền dân chủ, chúng ta không thể phán xét ai đó mà không cho họ có cơ hội tự bào chữa cho chính mình, hãy để Lam nói, Lam giải thích những gì cô ấy làm.
Uy suy nghĩ giây lát rồi gật đầu :
– Tất nhiên rồi thưa sếp, mời cô Lam!

Tôi đứng lên, nhìn sếp Thái cảm động, ông khẽ nhìn đi chỗ khác tránh cái nhìn của tôi, tôi hít một hơi thật sâu rồi bắt đầu nói, cũng hơi run một chút :
– Thưa các vị, tôi biết cái chuyện tình cảm của tôi sẽ làm nhiều người sốc, có người chấp nhận, có

Trang: [<] 1, 27, 28, [29] ,30,31 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT