watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8772 Lượt

rằng chắc ba cô cũng đã biết chuyện và tôi tự hỏi ông ấy sẽ đau đớn đến thế nào khi biết mình có một đứa con lạc loài như cô.
– Thưa bác, đúng là ba cháu đã biết chuyện nhưng ba cháu không xúc phạm cháu như bác đang làm và ba cháu cũng chưa bao giờ hà khắc với con cái như bác đang làm với Thuỳ, có thể ba cháu không tán thành nhưng ba cháu sẽ xử sự khác với bác.

Ông già bị tôi làm cho nổi điên lên, ông đập đánh rầm vào mặt bàn, miếng kính xô ra, suýt chút nữa nó rơi xuống. Ông nhìn tôi, đôi mắt long lên :
– Cô là một đứa ích kỷ và hỗn láo, cô là đứa chưa ráo máu đầu sao dám dạy tôi cách giáo dục con cái, cô chìa đôi bàn tay mình ra xem, cô có tài gì, một đôi bàn tay chỉ quen cầm cái máy ảnh chạy lông nhông ngoài đường thế mà đòi nắm tay con gái tôi ư? Tôi nói lại lần nữa, cô hãy chấm dứt ngay việc dụ dỗ con gái tôi nếu không tôi sẽ làm cho cô và ngay cả con gái tôi phải nhục nhã trước bàn dân thiên hạ đấy!

Lời đe doạ của ông chẳng những không làm tôi sợ mà nó như dầu đổ thêm vào ngọn lửa tức giận đang cháy trong tôi, tôi nói với ông rất quả quyết :
– Thưa bác, cháu không đầu hàng, hạnh phúc của Thuỳ là do Thuỳ quyết dịnh, không ai trong chúng ta kể cả bác và cháu được quyền can thiệp vào điều đó.
Ông già run giọng chuyển sang thái độ hạ nhục tôi :
– Sự ngang bướng của cô bắt đầu làm tôi nghĩ rằng phải chăng cô đang lợi dụng con gái tôi, tôi đọc báo thấy những kẻ như cô chuyên đi lợi dụng và ăn cắp tiền của của những người đàng hoàng.
Tôi đứng vụt dậy trước sự xúc phạm mà ba Thuỳ dành cho mình :
– Thưa bác, bác sẽ chẳng thể làm cháu đầu hàng bằng cái cách hạ đẳng thế đâu ạ. Cháu không từ bỏ, chắc chắn thế!
Ông già sôi máu, vung tay chỉ ra phía cửa :
– Cút ngay! Tôi sẽ cho cô trắng mắt ra!

Tôi nhếch mép cười, chẳng quan tâm tới điều đó, tôi cũng muốn rời khỏi đây mà. Tôi bước chân đi mà vẫn như thấy khuôn mặt đỏ gay cùng ánh mắt long lên đằng sau mình. Tôi kính trọng ba Thuỳ nhưng cái tài đã lấn lướt cái tình trong ông, ông thật là một con người đầy bảo thủ, hà khắc và cứng nhắc. Với chính con mình ông cũng mang cái lề lối giáo dục cứ như thời Trung cổ, lễ giáo phong kiến. Tôi mệt, tôi bắt đầu thấm mệt, chỉ còn Thuỳ là nguồn động viên duy nhất với tôi lúc này, nụ cười ấy, khuôn mặt ấy làm tôi vợi đi những lo âu và bực dọc lúc này.

Tôi có thể kiên cường nhưng tôi chưa thổi được cái sự kiên cường ấy vào tâm hồn cô gái yêu thương của tôi. Thuỳ vẫn còn dao động, vẫn còn đắn đo lắm khi mỗi một lời nói của ba cô như một ngọn roi quất vào tâm can cô làm cô thức tỉnh, cô tỉnh táo để nhận ra những khó khăn đang chờ đợi chúng tôi. Thuỳ những tưởng mình có thể vượt qua tất cả để ở bên Lam chỉ cần có tình yêu nhưng Thuỳ đã lầm. Thuỳ không thể biết được cái cảm giác sợ hãi và xấu hổ khi ba cô khinh khỉnh ném mấy tấm hình vào mặt cô. Thuỳ run rẩy, cúi gằm mặt không dám nhìn ba như thể cô vừa phạm trọng tội mà có lẽ trong con mắt ba cô thì nó là trọng tội thật.

Thuỳ không biết ai đã chụp những tấm hình này, không biết Lam đã biết điều đó chưa. Thuỳ yêu Lam nhưng cô chưa lường hết những chuyện sẽ đến với mình, cụ thể như tình huống này chẳng hạn. Ba Thuỳ nheo mắt, nhếch mép nhìn cô con gái trong bộ dạng xiêu vẹo, đáng thương :
– Xem đi con! Con là một đứa ngu ngốc và mê muội, con tìm thấy gì ở nó?
– Thưa ba con thấy tình yêu ở Lam.
– Câm ngay! Ba cấm con nói về tình yêu với nó.
Thuỳ vẫn không chịu thua ba :
– Ba à, có thể ba không hiểu nên không chấp nhận nhưng tự con thấy mình đã lớn và con có quyền quyết định tương lai của mình chứ ạ.
– Con đừng học đòi cái lối lối sống phương Tây, ý ba thế nào con phải nghe theo thế, cấm cãi.
– Con sẽ nghe ba nhưng chuyện tình cảm của con thì không ạ!

Ba Thuỳ cáu tiết nói to :
– Con đừng bướng! Đặt giả thuyết những tấm hình này rơi vào tay Bảo, nó sẽ làm gì con và cả Lam nữa? Nó sẽ không để yên đâu.
– Con biết nhưng con không quan tâm điều đó ba ạ.
Ba Thuỳ hét lên :
– Không nói đến Bảo mà ngay đến bạn bè con, đồng nghiệp của con thôi, nếu họ biết thì con nghĩ sao, con đủ dũng khí mà ngồi xổm lên dư luận không?
– Thưa ba, con không biết nhưng…con với Lam con thật lòng ba ạ!
– Con định tìm kiếm sự thông cảm từ ba chăng? Mở mắt ra con ơi, không bao giờ đâu, ba không cho phép đứa nào làm hại tương lai của con gái ba đâu.
– Lam đâu có làm hại tương lai con, Lam thương con nhiều lắm ba ạ.
– Không, nó không thương con, nó thương con thì nó phải biết điều gì tốt cho con,
ngược lại, nó ích kỷ và ngang tàng khi cứ cố níu kéo con, nó lợi dụng con, lợi dụng cả về tinh thần lẫn vật chất, con không hiểu à?
– Ba đừng xúc phạm Lam, với con Lam chưa một lần lợi dụng.

Ba Thuỳ thấy con gái uơng bướng nên ngẫm nghĩ rồi đổi chiến thuật :
– Con không nên cãi ba nữa, con phải nghe ba, chấm dứt chuyện này ở đây, hãy nhìn thẳng vào thực tế đi, cái chức trưởng khoa chỉ còn là vấn đề thời gian với con, nay con vướng vào chuyện đó kể như sự nghiệp đi tong chưa kể đến việc con sẽ sống bằng gì, sống như thế nào. Con cũng phải nghĩ đến ba nữa chứ, từng này tuổi đầu rồi còn bị thiên hạ người ta mắng vào mặt cho là vô phúc. Con hãy nghĩ đến vong linh mẹ con, con làm thế là có lỗi với bà ấy nhiều lắm.

Cứ cái giọng đều đều ấy, ông lấn át Thuỳ, ông không cho Thuỳ có cơ hội mở miệng, ông dồn Thuỳ vào chân tường, bây giờ thì Thuỳ yếu ớt dần thật, không biết phản kháng thế nào, rõ ràng những phân tích của ba đã làm Thuỳ xiêu lòng, ông đã xoáy sâu vào đúng cái yếu điểm của Thùy là về người mẹ cô vô cùng thương yêu, chỉ bằng một phát đạn, ông hạ gục Thùy, ông biết đã thuyết phục được Thuỳ, Thuỳ bắt đầu thấy sợ hãi và hoài nghi về nghị lực để bước qua dư luận. Ba Thùy bước đến bên con, môi nở một nụ cười chiến thắng, ông chốt một câu cuối cùng cho chắc chắn :
– Thôi con ạ, bỏ đi, cứ coi như một cuộc dạo chơi để tích luỹ kinh nghiệm sống thôi, giờ hãy quay về và sống như kế hoạch đi con. Với lại tương lai của Lam đang rực rỡ trước mắt, nếu dính vào con nó sẽ chỉ là con số không mà thôi. Hãy nghe ba, ba luôn ở bên con, mọi thứ ba có nhà cửa, xe cộ, tất tật những thứ này ba không để cho con thì cho ai.

Nói rồi ông ôm con gái vào lòng vỗ vỗ lên bờ vai đang rung lên của Thuỳ. Thuỳ bắt đầu khóc, Thuỳ khóc to lắm, Thuỳ khóc không ngăn nổi, Thuỳ đang rối lên như mớ bòng bong. Thuỳ yêu Lam, Thuỳ không muốn bỏ Lam, Thùy đau khổ khi nghĩ đến ngày mai cô sẽ sống mà không có sự hiện diện của Lam. Đã rất lâu rồi, cô mặc đẹp cũng chỉ để cho Lam ngắm, cô ăn vì Lam, mặc vì Lam nhiều khi ngủ cũng là Lam, lâu dần nó như một thói quen không thể thiếu giờ dứt

ra, cô không đành lòng, cô không đủ sức, cô đang đau khổ quá. Ngày mai ư? Cô phải đối diện thế nào trước mặt Lam, cô sẽ nói gì với Lam, cô sẽ làm Lam đau khổ, tuyệt vọng và căm thù cô đến tận xương tuỷ chăng?

Mất Lam, cô sẽ mất sự say mê, niềm hứng khởi, mất Lam cô mất đi nhiệt huyết sống, mất đi sự sáng tạo nhưng ba cô đang mở cái cánh cửa thực tế trước mắt cô, cô đã thật sự suy nghĩ chín chắn chưa, con đường nào cho cô và Lam đi đây? Nhưng nếu chọn Lam, cô sẽ làm Lam mất tất cả và chính cô cũng phải từ bỏ tất cả, danh vọng, tiền tài, địa vị và thậm chí mất luôn cả tình phụ tử cuối cùng giữa cô và ba. Sự đấu tranh giằng xé tâm can cô, chưa lúc nào Thùy thấy đau như lúc này. Cô khẽ nhìn ba qua hàng nước mắt, khuôn mặt ông đầy những nếp nhăn, vẻ khắc khổ già nua giờ này sao rõ ràng thế. Ba ơi! Sao cuộc đời này éo le và ngang trái làm vậy, tại sao con không thể sống một cuộc sống như con muốn? Rồi cô nghĩ đến mẹ, nghĩ đến từng ấy thời gian sau khi mẹ mất, ba cô cô quạnh và gà trống nuôi con một mình, nhiều đêm Thuỳ thấy ông ôm lấy ảnh mẹ Thuỳ và khóc. Thuỳ thương ba lắm. Thuỳ quệt nước mắt, cô mệt mỏi bảo ba :
– Ba cho con suy nghĩ.

Thế rồi cô bỏ về phòng, những tấm hình chụp cô và Lam đã đánh sập ý chí của cô, cô nằm nhìn trân trân lên trần nhà, đầu óc cô trống rỗng, chừng gần một giờ đồng hồ sau, cô dậy, cô quyết định rồi, cô sẽ làm theo lời ba coi như cô tự chôn sống mình để báo hiếu công ơn sinh thành của ba mình và cũng để cho mọi chuyện trở về sự cân bằng như lúc ban đầu, có thể vì điều đó cô sẽ mang tội với Lam.
Thuỳ nói mà vẫn còn nấc :
– Con sẽ nghe ba!
Ông già mừng rỡ như vừa giải thoát được một mối hiểm hoạ lớn. Ông đã thắng, ông khẽ nhếch mép cười khi nghĩ đến Lam.

*
* *

Tôi ra về mà lòng rối bời, tôi còn chưa nói với Thuỳ về những việc đã xảy ra, tôi sợ Thuỳ sốc, tôi muốn tìm cách nào đó hợp lý và nhẹ nhàng để Thuỳ tiếp cận chuyện này. Với tôi giờ đây cái danh trưởng phòng cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy so với việc làm sao để tôi có Thùy. Tôi giơ tay nhìn đồng hồ, giờ này có lẽ Thuỳ cũng đã về nhà, tôi hơi lo, không biết ba Thuỳ có giở trò gì không? Tôi muốn gặp Thuỳ tối nay để cùng Thuỳ bàn phương án đối phó, tôi bấm máy nhưng Thuỳ tắt máy. Tôi hơi chột dạ, không biết đã xảy ra chuyện gì. Tôi quyết định về qua nhà tắm táp để tinh thần minh mẫn rồi sẽ lộn lại nhà Thuỳ tìm hiểu xem liệu có chuyện gì không?

Tôi

Trang: [<] 1, 29, 30, [31] ,32,33 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT