watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 18/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8771 Lượt

người không, có người dè bỉu, chê bai, có người khinh ghét nhưng tôi không cầu xin mọi người hãy thương hại tôi hay hãy để cho tôi được giữ cái chức trưởng phòng ấy. Tôi chỉ muốn nói với các vị rằng tôi đang sống với chính con người tôi và tôi đang cống hiến với tất cả sức lực mà tôi có không phân biệt tôi là ai. Không ai có quyền lên án tôi là người bệnh hoạn hay thoá mạ tư cách đạo đức của tôi vì tôi đang yêu một người cùng giới, chưa có ai, chưa có chuẩn mực nào để đo giá trị đạo đức qua việc đó cả, pháp luật không cấm vì thế tôi không phạm pháp. Tôi không phô trương tình yêu của tôi vì tôi muốn sống bình thường nhưng người ta không cho tôi sống bình thường, họ moi móc tôi, rình rập tôi từ bóng tối để chụp hình, để xâm phạm đời tư của tôi, như thế các vị hãy xem ai là người đáng xấu hổ? Tôi sẽ chờ đợi sự công minh từ cấp trên và từ chính các vị và nếu anh Uy nói chân thành thì một người có tài năng như tôi sẽ chờ đợi lại có cơ hội để được cống hiến cho sự phồn vinh của Toà báo.

Uy tái mặt nhìn tôi, Uy biết tôi đang đá xoáy hắn, đang ám chỉ hắn nhưng hắn vẫn thản nhiên nói :
– Lam nói rất hay, các vị ai có ý kiến gì nữa không?
– Còn! Tôi có ý kiến.
Lúc này sếp Thái mới chậm rãi đẩy ghế đứng dậy :
– Thưa các vị, phóng viên Lam vào đây làm việc từ khi còn là một sinh viên xuất sắc mới ra trường, tôi là người đã kèm cặp và dìu dắt Lam, tôi nhận thấy năng lực và phẩm chất đạo đức của Lam rất tốt. Nếu không có việc này xảy ra mọi chuyện có lẽ sẽ rất trọn vẹn nhưng cũng như Lam nói, lấy gì để phán xét cô ấy trong chuyện tình cảm này, tôi ư? Anh Uy ư? Hay tất cả chúng ta? Không! Không ai cả! Không ai đủ thẩm quyền, vấn đề này tôi sẽ làm công văn xin ý kiến trả lời của cấp trên, họ sẽ trả lời chúng ta còn bây giờ tôi mong rằng tất cả chúng ta sẽ vẫn đoàn kết vì sự vững mạnh của Toà báo!

Tất cả im phăng phắc, trong lúc này uy quyền của chú Thái mới làm mọi người nể phục, Uy không dám cãi, Bí thư không phản đối cho dù rất ấm ức nhưng tất cả đều biểu quyết tạm thời tôi tạm dừng việc điều hành dưới chức danh trưởng phòng mà chỉ là một nhân viên thường để chờ xử lý.
Mọi người ra khỏi phòng họp hết còn lại tôi, Uy đến cạnh tôi, khẽ cúi xuống tai tôi thì thầm :
– Tôi không ngờ Lam lại bệnh hoạn thế, đẹp như Lam …Chậc! Uổng thật! Thằng Cảnh chụp cũng rõ nét ra phết nhỉ?

Tôi đứng phắt dậy, đúng là Uy thật, suýt chút nữa tôi đã táng thẳng vào mặt Uy một quả nhưng cửa phòng họp đang mở, cửa phòng làm việc của các bộ phận cũng đang mở trông thẳng sang phòng họp, trong phút chốc tôi tỉnh táo lạ, tôi dừng

lại và ngồi xuống ghế. Toàn thân tôi run lên trong sự uất ức tột cùng, mồ hôi ướt sống lưng tôi, tay tôi mân mê chiếc bút bi rồi bẻ gãy tan nó lúc nào không biết. Khuôn mặt Uy cùng làn da tai tái và nụ cười nham hiểm làm tôi rùng mình.

Uy điềm nhiên đi ra và thầm nghĩ “Mày cũng bản lĩnh đấy, nếu mày đánh tao một cái thì mọi chuyện thật sự chấm dứt với mày.”

Hết giờ làm tôi mệt mỏi đi qua cửa phòng sếp Thái, thấy ông đang thẫn thờ ngồi thả khói thuốc, tôi thấy mình thật đáng trách không phải vì tình yêu của tôi với Thuỳ mà vì tôi đã làm sụp đổ niềm tin nơi sếp mình, định chào ông nhưng tôi thấy mình không nên làm ông xúc động nữa, tôi tần ngần đúng nhìn ông rồi bỏ ra về. Cái xe máy nặng chịch như cái xe tăng, Nhi chờ tôi ở cổng, nó bảo tôi :
– Tao nghe hết chuyện rồi, mày có đi được xe không hay để tao chở về?
Tôi ngước khuôn mặt rầu rầu nhìn nó :
– Tao đi được, mày cứ về đi.
Nói thế nhưng tôi biết thế nào Nhi cũng dắt xe đi cùng tôi, Nhi chờ tôi vào hẳn nhà rồi mới quay về.

*
* *

Tôi nhấc cái máy ảnh ra khỏi cổ, lê bước vào trong nhà đã thấy ba tôi đứng đó từ bao giờ, nhìn vẻ mặt giận dữ cùng sấp ảnh vẫn còn trên tay ba tôi run rẩy, tôi hiểu ngay cái thằng phá hoại ấy đã kịp gửi những tấm hình gây sốc cho gia đình tôi, hắn đang tập trung đánh tan tất cả những chỗ dựa, hắn muốn phá tan tất cả những sức mạnh nội lực của tôi, hắn thù tôi đến thế này sao, hắn muốn thấy tôi thân bại danh liệt mới hả dạ sao, tôi nghiến răng “Đã thế mày đừng mơ, tao sẽ không bao giờ chịu đầu hàng đâu! Cứ chờ xem đi thằng khốn nạn!”

Ba nhíu mày nhìn tôi, trỏ cái ghế và bảo tôi :
– Con ngồi xuống nói chuyện với ba!
Tôi im lặng ngoan ngoãn làm theo lệnh của ba. Giọng ba xúc động lắm, ông hỏi tôi :
– Đã lâu chưa?
– Ý ba là gì ạ? Lâu gì, lâu về sự thật về con hay về tình yêu của con và Thuỳ?
– Cả hai.
– Cả hai con đều mới biết gần nửa năm nay thôi ạ.
– Con nghĩ thế nào? Có nghiêm túc không?
– Thưa ba! Con ngần này tuổi chắc là con không đùa.
Ba tôi nổi cáu rôi, ông nói to hơn :
– Ngần này tuổi thì phải biết điều gì phải, điều gì trái chứ. Con được ăn học đàng hoàng tử tế, có học thức, có tri thức vậy mà lại để mấy cái chuyện vớ vẩn này xảy ra sao?
– Ba à! Thứ nhất đây không phải chuyện nhố nhăng như ba nói, thứ hai nó chẳng có liên quan gì đến học vấn hay trình độ cả.
– Người hiểu biết không ai hành xử như con.
– Đây là chuyện tình cảm ba à, nó không can hệ đến việc con là ai, con làm gì.
– Nhưng ba không tin đây là chuyện tình cảm, chuyện tình cảm muôn đời chỉ xảy ra giữa nam và nữ mà thôi chứ không có cái thứ tình cảm nào lạc loài và bệnh hoạn như thế này cả.
– Ba! Xin ba tôn trọng con, con đang rất nghiêm túc và nếu ba có ý định buộc con nghĩ lại thì câu trả lời sẽ là Không ạ! Con cũng đã muốn sống, muốn yêu như những người bình thường khác nhưng con không làm được, mọi thứ đến rất tự nhiên, con không tránh được!
– Con muốn ba tôn trọng con thì con vẫn phải nghe ba, con phải chấm dứt, hãy tỉnh táo để suy nghĩ lại, vẫn còn kịp con ạ, con không nghĩ đến con thì con cũng phải nghĩ cho Thuỳ chứ. Con không thể làm hại tương lai của Thuỳ được chỉ vì cái tình cảm khác người ấy của con. Đôi khi con người ta phải từ bỏ một số những cám dỗ để trung hoà lợi ích của những người thân con ạ!

Nghe ba nói thế, tôi bỗng nhớ Thuỳ quá, có phải tôi đang làm hại Thuỳ khi cố lôi kéo Thuỳ vào một câu chuyện mà có thể sẽ chẳng đi đến đâu như thế này không, có phải tôi quá ích kỷ khi chỉ nghĩ đến mình không, nếu không có tôi Thuỳ sẽ yên bề gia thất với Bảo, một cuộc sống đầy đủ, êm ấm, vài đứa trẻ kháu khỉnh còn với tôi, Thuỳ sẽ có gì? Tôi bỗng trở nên nghi ngờ mình, ba đã làm tôi lung lạc thật. Ông nhìn tôi, thấy đã có vẻ thuyết phục được tôi, ông nói tiếp :
– Con cứ nghĩ kỹ đi, nếu con cần ba có thể giúp con, vài ngày nữa con trả lời ba cũng được.

Tôi im lặng cúi đầu không nói gì, tôi cần phải gặp Thuỳ thì mới quyết định được mọi chuyện. Tôi không trả lời ba, mệt mỏi trốn về phòng mình để tránh bài diễn thuyết của ba. Tôi còn chưa kịp thay quần áo thì điện thoại đã lại réo vang, tôi giật mình, giọng ba Thuỳ ở đầu giây cho dù rất ít khi trò chuyện cùng ông nhưng tôi vẫn nhận ra những âm điệu xúc động và đang cáu giận lắm. Mọi thứ đang dồn dập tấn công tôi, đôi chân tôi đang mỏi gối nhưng tôi vẫn chưa chịu gục ngã, tôi phải sống! Tôi gác máy và tới gặp ông ngay.

Tôi hơi mất bình tĩnh khi thấy khuôn mặt ông đang tái đi, cặp kính trễ xuống sống mũi và đôi mắt ánh lên cái nhìn khinh miệt. Ông cất giọng nói với tôi bằng âm điệu hơi khó nghe vì nó cứ gằn lên như lời nói thoát ra từ cuống họng :
– Cô đã xem cái này chưa?
Tôi cúi mặt, vặn vẹo đôi bàn tay mình. Ba Thùy tiện tay quăng tập ảnh lên mặt bàn, những tấm ảnh bay tung toé trên nền nhà và trên mặt bàn kính, thái độ rất coi thường tôi. Tôi cố nhịn và nói nhỏ :
– Cháu đã biết ạ!
– Cô lỳ lợm lắm, cô đã biết mà vẫn bình thường thế hả? Cô đã biết thế cô có nghĩ cô đang làm hại con gái tôi không? Nó sắp lấy chồng đấy, một người chồng mẫu mực còn cô, cô nhìn lại mình xem, cô định đem đến cho nó thứ gì, cô chẳng có gì cả, cô rỗng tuếch và kém cỏi. Cô nghĩ có thể lôi kéo con gái tôi vào cái chuyện tình cảm nhảm nhí này sao. Không đâu nhà báo ơi, con gái tôi quen sống trong nhung lụa rồi, nó không thể đi với cô nhất là khi cô không phải là một thằng đàn ông. Cô không phải là chỗ dựa của nó, nó cần Bảo, cần một chàng trai tài năng đủ sức lo cho nó, cô phải hiểu điều đó chứ. Tôi để yên cho ông nói một tràng xa xả vào mặt mình, tôi cũng bắt đầu thấy nóng người lên vì sự khiêu khích đầy tính chất giễu cợt của ông nhưng tôi vẫn nghĩ vì Thuỳ nên cố nhã nhặn :
– Thưa bác, trước hết cháu muốn xin lỗi bác vì chuyện của cháu và Thuỳ đã làm bác phải đau lòng nhưng bác không thể ngăn nó vì nó đã xảy ra rồi, tiếp theo cháu cũng muốn bác hiểu cháu thật lòng thương yêu Thuỳ, chỉ có Thuỳ mới có thể khiến cháu tiếp tục hay dừng lại, Bảo là ai cháu không quan tâm và cháu tin rằng cháu đủ khả năng làm Thuỳ hạnh phúc. Bác cứ mạt sát cháu tuỳ ý bác nhưng bác đừng nghĩ rằng điều ấy đủ để làm cháu rút lui.

Ông già nhìn tôi, mắt mở to kinh ngạc, khuôn mặt từ tái sang đỏ tía, ông chỉ tay vào mặt tôi như muốn chọc thủng con ngươi tôi :
– Tôi không bao giờ ngờ con gái tôi lại giao du và mang đến nhà một đứa ngông cuồng và thiếu sự dạy dỗ như cô. Tôi nghĩ

Trang: [<] 1, 28, 29, [30] ,31,32 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT