|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
nói tiếp :
– Thưa ngài thân mến của tôi, suốt cả cuộc đời này, tôi đã nghiên cứu những điều kỳ lạ của trí óc con người. Thật không hay chút nào nếu chỉ nhìn cuộc đời qua những điều tốt đẹp. Đằng sau những lễ nghi và những câu chuyện xã giao của cuộc sống hàng ngày, là vô vàn những điều kỳ lạ. Có những thứ, ví dụ như, thích hung ác chỉ vì mục đích riêng của mình. Nhưng khi con người nhận diện ra nó, họ còn thấy một điều sâu kín hơn nữa. Đó là khát vọng sâu thẳm, là nuối tiếc muốn được người khác công nhận mình. Nếu khát vọng đó bị ngăn trở, nếu vì tính cách của mình mà một ai đó không đạt được kết quả như họ mong muốn, thì khát vọng đó sẽ chuyển sang phương cách khác. Nó phải được cảm thấy, nó phải tính được bằng vô số những thủ đoạn sai trái, kỳ dị. Thói quen độc ác, cũng giống như những thói quen khác, có thể nuôi dưỡng, và nó có thể có ảnh hưởng tới tính cách của một con người.
Ông Cope bật ho khan.
– Theo tôi nghĩ, tiến sĩ Gerard ạ, ông hơi cường điệu quá đấy. Thật sự, không khí nơi đây quá là tuyệt vời …
Nói rồi ông ta bỏ đi. Tiến sĩ Gerard khẽ nhếch mép cười. Ông lại quay sang nhìn Sarah. Cô đang tư lự, khuôn mặt cô được tạc trong một vẻ nghiêm nghị trẻ trung. Ông chợt nghĩ, cô ấy giống như một vị quan toà trẻ đang phải ra bản án vậy …
Ông quay lại khi thấy cô Pierce đang tiến nhanh về phía mình.
– Bây giờ chúng ta đi xuống, cô lúng túng. Ôi trời đất ơi ! Tôi chắc là mình không thể xuống được đâu, nhưng mà người dẫn đường nói là chúng ta sẽ đi xuống bằng đường khác dễ đi hơn nhiều. Tôi cũng rất hy vọng như vậy, bởi vì từ bé đến giờ tôi chưa bao giờ dám nhìn từ trên cao xuống thế này …
Con đường đi xuống qua một thác nước. Cho dù những hòn đá có bấp bênh và rất dễ gây trượt chân, nó cũng không làm cho ai bị chóng mặt.
Đoàn người về đến khu trại mệt mỏi nhưng rất phấn khởi. Họ ăn bữa trưa muộn màng một cách ngon lành. Lúc đó đã hơn hai giờ chiều.
Cả gia đình nhà Boynton đang ngồi xung quanh chiếc bàn lớn trong lều. Họ vừa ăn trưa xong.
Bà Westholme trao đổi với họ một câu nhã nhặn bằng cái vẻ ngoài hạ cố của mình.
– Chuyến đi buổi sáng rất thú vị ? Bà ta nói. Petra là một điểm du lịch tuyệt vời đấy.
Carol, người mà có vẻ như câu nói của bà Westholme ám chỉ tới, đưa mắt liếc nhanh về phía mẹ mình, cô lẩm bẩm :
– « Ồ, thích quá », sau đó trở lại im lặng.
Bà Westholme, cảm thấy như mình đã làm xong nhiệm vụ liền bắt tay vào bữa ăn.
Khi ngồi ăn, cả bốn người bàn kế hoạch cho buổi chiều.
– Tôi sẽ đi dạo và khám phá nơi đây. Sarah nói. Thế còn ông thì sao, tiến sĩ Gerard ?
– Tôi sẽ đi cùng với cô.
Bà Boynton đánh rơi một chiếc thìa xuống đất. Nó phát ra tiếng động khiến mọi người bị giật mình.
– Tôi nghĩ là,- bà Westholme nói, tôi sẽ theo gương của cô Pierce. Có thể là tôi sẽ đọc sách độ nửa tiếng, rồi thì nằm nghỉ ít nhất là một tiếng. Sau đó, có thể là tôi sẽ đi dạo.
Bà Boynton từ từ khó nhọc đứng lên. Lennox giúp bà ta một tay. Bà ta đứng dậy được một lúc rồi mới lên tiếng.
– Chiều nay tất cả các con nên đi dạo đi, bà ta nói với vẻ thân mật không thể ngờ được.
Có vẻ gì đó thật lố bịch khi nhìn vào những bộ mặt thảng thốt của các thành viên khác trong gia đình bà ta.
– Nhưng mà còn mẹ thì sao ạ ?
– Ta chẳng cần ai bên cạnh ta cả. Ta muốn được ngồi yên tĩnh một mình với quyển sách của ta. Nhưng mà Jinny tốt hơn hết là nên ở nhà. Nó sẽ di ngủ.
– Mẹ, con không mệt chút nào. Con muốn đi với những ngưòi khác.
– Con mệt rồi. Con bị đau đầu ! Con phải cẩn thận hơn chứ. Đi đi, đi nằm đi. Ta biết cái gì là tốt cho con.
– Con … con.
Quay đầu đi, cô gái nhìn chằm chằm một cách giận dữ. Rồi đôi mắt cô cụp xuống, vô hồn …
– Một đứa trẻ ngu ngốc, bà Buynton nói. Đi về lều ngay.
Nói rồi bà nặng nề bước ra khỏi lều. Những người khác vội vã đi theo.
– Trời ơi, cô Pierce nói. Sao mà bà ta kỳ quặc thế. Mà cái màu áo bà ta mặc cũng thật là lố bịch. Tím ngơ tím ngắt. Tôi có thể tưởng tượng ra bà ta bị bệnh tim. Nóng nực như thế này thật quả là gay go đối với bà ta.
Sarah nghĩ :
– ” Chiều nay bà ta để cho họ được tự do. Bà ta biết là Raymond muốn gặp mình. Tại sao vậy ? Liệu nó có phải là một cái bẫy không ? “
Ý nghĩ ấy cứ ám ảnh cô suốt, ngay cả sau bữa trưa, ngay cả sau khi cô đã quay trở về lều thay chiếc váy lanh mát mẻ. Từ đêm hôm qua cảm xúc của cô đối với Raymond đã biến thành nỗi khát khao mãnh liệt được bảo vệ anh. Đó chính là tình yêu – cảm thấy đau đớn cho người khác, là khát vọng muốn bằng mọi giá, ngăn lại nỗi đau của người ta yêu dấu … Đúng, cô đã yêu Raymond Boynton. Chính là thánh George và quỷ Sa tăng đã bị biến đổi. Đó chính là cô, người cứu nạn, còn Raymond là người bị nạn.
Con quỷ Sa tăng là bà Boynton. Một con quỷ mà theo suy nghĩ đầy nghi hoặc của Sarah, thì cái vẻ thân thiện bất thường của nó, sự thật là vô cùng nham hiểm.
Lúc đó khoảng 3 giờ 15 khi Sarah đi dạo xuống phía chiếc lều to.
Bà Westholme đang ngồi trên một chiếc ghế. Mặc dù trời nóng nực như thế, bà ta vẫn mặc chiếc váy vải len nhãn hiệu Harris. Trong lòng bà ta là một bản báo cáo của Hội đồng Hoàng gia. Tiến sĩ Gerard thì đang nói chuyện với cô Pierce, lúc đó đang đứng cạnh lều của mình tay cầm cuốn Tìm kiếm tình yêu, cuốn sách mà bìa ngoài mô tả là một câu chuyện thật hồi hộp về sự đam mê của tình yêu và những hiểu nhầm.
– Tôi cho là không tốt nếu đi nằm ngay sau bữa ăn, cô Pierce giải thích. Không tốt cho tiêu hóa đâu, ông biết đấy. Dưới bóng của chiếc lều này thật là mát mẻ và dễ chịu. Trời ơi, ông có cho là cái quý bà ở đằng kia có bị làm sao hay không mà lại ngồi dưới ánh nắng mặt trời như thế kia ?
Cả hai ngước nhìn lên quả đồi trước mặt họ. Bà Boynton đang ngồi trước cửa hang, tư thế y như bà ta đã ngồi tối qua, một bức tượng vô cảm. Xung quanh bà ta tuyệt nhiên không có bóng dáng một ai trong gia đình. Tất cả người phục vụ trong trại đều đã đi ngủ. Ở đằng xa kia, dọc theo triền thung lũng, một toán người đang đi dạo cùng với nhau.
– Lần đầu tiên, Tiến sĩ Gerard nói. Bà mẹ đáng quý cho phép họ được tận hưởng thú vui mà không có bà ta. Có thể đó là một ma thuật mới của bà ta chăng ?
– Ông biết không ? Sarah nói. – đó cũng chính là điều tôi dang nghĩ đấy.
– Thì tôi với cô lúc nào chẳng ngờ vực. Thôi đi thôi, chúng ta gia nhập những kẻ bỏ trốn kia đi.
Họ bước đi để mặc cho cô Pierce ở lại với cuốn sách thú vị của mình. Khi đi qua chỗ ngoặt của thung lũng, họ đuổi kịp đoàn người đang chậm rãi bước đi kia. Lần đầu tiên những người trong gia đình nhà Boynton tỏ ra hạnh phúc và thoải mái.
Lennox và Nadine, Carol và Raymond, ông Cope với nụ cười thoải mái trên môi và những người đến sau cùng là Gerard và Sarah, chẳng mấy chốc tất cả phá lên cười và nói chuyện rôm rả.
Họ đã tạo ra được một không khí vui nhộn bất ngờ. Trong đầu mỗi người thì đó cảm giác dễ chịu ngắn ngủi, một cuộc vui bất ngờ để được vui sướng cực độ. Sarah và Raymond không đi cùng nhau. Mà thay vào đó, Sarah đi với Carol và Lennox. Tiến sĩ Gerard tán gẫu với Raymond ngay sát bên họ. Nadine và Jefferson Cope đi hơi lùi lại một chút.
Chính người đàn ông Pháp là người đầu tiên rút ra khỏi đoàn. Tiếng nói của ông trở nên rời rạc, ngắt quãng. Ông bỗng nhiên dừng lại.
– Ngàn lần xin lỗi. Tôi e là mình phải quay lại mất thôi.
Sarah nhìn ông.
– Có chuyện gì sao ?
Ông gật đầu.
– Vâng, tôi bị sốt. Cứ sau bữa trưa là tôi lại lên cơn sốt.
Sarah nhìn ông chăm chú :
– Ông bị sốt rét ?
– Vâng, tôi phải quay lại để uống ký ninh. Hy vọng lần này không bị quá nặng. Nó là hậu quả từ một chuyến đi tới Công Gô đấy.
– Tôi sẽ đi với ông ? Sarah nói.
– Không, không. Tôi có mang theo túi thuốc. Thật là xui xẻo. Các vị đi tiếp tục nhé.
Nói rồi ông vội vã quay ngược trở lại hướng về khu trại. Sarah nhìn theo ông do dự, rồi cô bắt gặp ánh mắt của Raymond, cô mỉm cười với anh : Người đàn ông Pháp bị quên lãng ngay tức khắc.
Sáu người còn lại, Carol, Sarah, Lennox, ông Cope, Nadine và Raymond tiếp tục đi.
Thế rồi chẳng biết từ lúc nào, cô và Raymond đã ở sát bên nhau. Họ tiếp tục đi, leo lên những tảng núi và cuối cùng thì dừng lại nghỉ ở một chỗ râm mát.
Họ cứ im lặng mãi. Cuối cùng Raymond lên tiếng:
– Tên cô là gì? Tôi chỉ mới biết họ của cô là Kinh. Nhưng tên của cô là gì ?
– Sarah.
– Sarah, cô cho phép tôi gọi cô thế nhé ?
– Tất nhiên rồi.
– Sarah, cô có thể nói gì đó về bản thân cô được không ?
Dựa lưng vào vách đá, Sarah bắt đầu nói. Cô kể cho anh nghe về cuộc sống của mình ở quê nhà Yorkshire, những chú chó của cô và người dì đã nuôi cô khôn lớn.
Đến lượt mình, Raymond kể rất ít về cuộc sống của anh với một chút hổ thẹn không giấu diếm.
Sau đó thì cả hai cùng im lặng rất lâu. Tay họ tìm đến nhau. Họ ngồi đó như hai đứa trẻ, tay trong tay với một sự mãn nguyện đến kỳ lạ.
Khi mặt trời xuống thấp dần thì Raymond lên tiếng.
– Anh phải về thôi,- Anh nói. Không, anh không đi cùng em được. Anh muốn tự đi về một mình. Có một việc mà anh cần phải nói ra và cần phải làm ngay. Khi nào việc đó hoàn thành xong, khi nào anh chứng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




