|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
đáng lẽ có thể đưọc quản lý tốt hơn bao nhiêu, – bà Westholme nói. Hai cái lỗ mũi hếch ngược của bà ta phổng lên. – Tôi sẽ nói chuyện này với Castle. Tôi không tin là nước uống đã được đun sôi hay là được lọc kỹ càng. Mà đáng ra là phải làm như vậy. Tôi sẽ chỉ thẳng điều này ra với họ.
Poirot húng hắng ho và mau chóng hướng câu chuyện ra khỏi chủ đề nước uống.
– Hai bà có nhìn thấy người nào trong gia đình Boynton không ? – Ông hỏi.
– Có chứ, người con cả của bà Boynton và vợ anh ta vượt trước chúng tôi trên đường quay trở về khu trại
– Họ đi cùng nhau à ?
– Không, ông Boynton đi trước. Trông ông ta có vẻ như là bị trúng nắng. Ông ta bước đi loạng choạng.
– Vùng sau gáy rất quan trọng, – cô Pierce nói – Mọi người phải bảo vệ vùng sau gáy khi ra nắng ! Tôi luôn phải quàng một cái khăn lụa đấy.
– Thế ông Lennox Boynton làm gì trên đường về ?- Poirot hỏi.
Suốt từng ấy thời gian, lần đầu tiên cô Pierce lên tiếng trước khi bà Westholme kịp bắt đầu.
– Ông ta tiến thẳng về chỗ mẹ mình, nhưng ông ta ở lại đó không lâu.
– Khoảng bao lâu ?
– Chỉ khoảng một hay hai phút gì đó.
– Tôi thì cho là khoảng một phút thôi, – bà Westholme nói – Sau đó thì ông ta trở về lều của mình, rồi đi xuống lều lớn.
– Thế còn vợ anh ta ?
– Cô ta về sau muộn hơn khoảng 15phút. Cô ta dừng lại một chút chỗ chúng tôi để nói chuyện, hoàn toàn là xã giao.
– Tôi nghĩ là cô ấy rất tốt, – cô Pierce nói – Thật sự là rất tốt.
– Cô ta không quá đáng so với những người khác trong gia đình, – bà Westholme đồng ý.
– Cả hai bà đều nhìn thấy cô ta quay trở về khu trại à ?
– Vâng, Cô ta đi lên và có nói chuyện với mẹ chồng. Sau đó thì cô ta về lều của mình, mang ra một cái ghế và ngồi xuống cạnh bà ta nói chuyện một lúc. Tôi cho là khoảng chừng 10 phút.
– Sau đó thì sao ?
– Sau đó thì cô mang cái ghế trở lại lều và đi xuống lều lớn với chồng.
– Chuyện gì xảy ra tiếp theo ?
– Một người Mỹ rất kỳ dị đi tới, – bà Westholme nói – Tôi nghĩ tên ông ta là Cope. Ông ta nói với chúng tôi là ngay tại khúc ngoặc của thung lũng có một khu kiến trúc rất đẹp dù đã bị xuống cấp. Ông ta nói là chúng tôi không nên bỏ qua cơ hội đi xem nó. Vì thế chúng tôi tới đó. Ông Cope có một bài báo rất hay nói về Petra và Nabateans.
– Khu kiến ttrúc đó rất đẹp. – Cô Pierce hồ hởi tuyên bố.
Bà Westholme nói tiếp :
– Chúng tôi quay trở lại
khu trại, lúc đó khoảng sáu giờ kém hai mươi. Lúc đó trời rất lạnh.
– Bà Boynton vẫn ngồi nguyên như thế khi các bà đi qua ư ?
– Vâng.
– Thế bà có nói chuyện với bà ta không ?
– Không, thực ra thì tôi không chú ý mấy tới bà ta.
– Thế bà ta làm gì tiếp theo ?
– Tôi về lều của mình, thay giày và lấy ra một gói trà. Sau đó thì tôi cũng đi xuống lều to. Người hướng dẫn đã ở đó rồi và tôi bảo anh ta lấy gói trà đi pha cho tôi và cô Pierce, tôi muốn đảm bảo rằng nước mà anh ta dùng để pha trà đang phải được đun sôi trào lên cơ. Anh ta nói là bữa tối sẽ được dọn ra trong vòng nửa tiếng nữa. Những người phục vụ đang dọn bàn ăn nhưng tôi có nói việc đó không quan trọng.
– Còn tôi luôn luôn cho là một tách trà làm nên mọi sự khác biệt, – Cô Pierce lơ đãng nói.
– Lúc đó trong lều lớn có những ngưòi khác không ? Ồ, có chứ. Ông và bà Lennox Boynton ngồi ở một đầu đọc báo. Cả Carol Boynton cũng có ở đó.
– Thế còn ông Cope ?
– Ông ta uồng trà cùng chúng tôi. – cô Pierce nói, – ông ta có nói uống trà không phải là một thói quen của người Mỹ.
Bà Westholme húng hắng ho.
– Tôi e là ông Cope sẽ là một nỗi phiền toái của tôi. Ông ta cứ bám lằng nhằng lấy tôi. Đôi khi thật là khó để tránh phải tỏ ra thân mật với một ai đó, nhất là khi đang đi du lịch. Tôi thấy là họ có khuynh hướng muốn lợi dụng. Nhất là người Mỹ, đôi khi họ lại còn tỏ ra đần độn nữa chứ.
Poirot ngọt ngào đồng tình:
– Tôi hoàn toàn tin chắc là vậy, thưa bà Westholme, bà hoàn toàn có đủ khả năng để giải quyết những tình huống như thế. Khi đi du lịch, sự thân quen thật chẳng có ích lợi gì cho bà cả, tôi tin chắc bà là một người lão luyện để cắt đứt họ.
– Tôi cho là mình đủ khả năng để đối phó với hầu hết mọi tình huống. – Bà Westholme tự mãn nói.
Đôi mắt của Poirot phát ra một tia sáng nhìn như xoáy vào bà ta.
– Liệu bà có thể kể nốt những gì xảy ra ngày hôm đó không? Ông hỏi.
– Chắc chắn rồi. Theo như tôi còn nhớ thì Raymond Boynton và cô em gái có mái tóc đỏ như anh ta, đi vào hầu như ngay sau đó. Cô King là người tới sau cùng. Lúc đó, bữa tối đã được dọn sẵn ra rồi và một trong số những người phục vụ được người phiên dịch cử đi báo cho bà Boynton biết. Người này đi rồi chạy ngay về cùng với một ngưòi phục vụ khác trong trạng thái rất là bối rối và họ nói gì đó với người phiên dịch bằng tiếng Ả Rập. Họ có đề cập tới là hình như bà Boynton rất mệt. Cô King nói là cô ta sẽ đến xem thế nào. Sau đó thì cô ấy đi ra cùng với người phiên dịch. Khi quay lại, cô ta thông báo cái tin bà Boynton mất với những người trong gia đình Boynton.
– Cô ta thông báo cái tin đó một cách đột ngột, – cô Pierce chen vào. – Cứ như là buột miệng ra ấy. Bản thân tôi thấy là với những cái tin như vậy phải nên thông báo một cách từ từ thôi.
– Thế những ngưòi trong gia đình bà Boynton đón nhận cái tin đó như thế nào? – Poirot hỏi.
Gần như đây là lần đầu tiên bà Westholme và cô Pierce đều tỏ ra lung túng. Cuối cùng thì bà Westholme cũng lên tiếng nhưng bằng một cái giọng đã thiếu đi vẻ tự tin như lúc đầu.
– Ồ! thật ra chẳng biết nói thề nào nữa. Họ … họ đều im lặng khi được thông báo như vậy.
– Bất ngờ quá, – cô Pierce nói.
Lời nói của cô ta dường như là một gợi ý hơn là một sự thật mà cô ta đã chứng kiến.
– Tất cả họ đều đi theo cô King, – bà Westholme vẫn tiếp tục nói.- Tôi và cô Pierce thì vẫn ở nguyên chỗ cũ.
Vào lúc đó, Poirot quan sát thấy vẻ đăm chiêu uể oải trong mắt cô Pierce.
– Tôi rất ghét tò mò một cách khiếm nhả! – Bà Westholme vẫn tiếp tục nói.
– Ánh mắt đầy vẻ đăm chiêu của cô Pierce giờ càng trở nên rõ rệt hơn. Rõ ràng là cô ta cũng thấy, tất yếu là phải căm ghét cái tính tò mò bẩn thỉu!
– Sau đó thì, – bà Westholme kết luận, – cô King và người phiên dịch quay trở lại. Tôi gợi ý là bữa tối nên dọn ngay ra cho cả bốn người chúng tôi trước, còn những người nhà Boynton có thể ăn sau ở trong lều vì như thế sẽ không bị sự hiện diện của những người khác làm phiền. Gợi ý của tôi được mọi người ủng hộ và ngay sau bữa ăn tôi đi về lều nghỉ ngơi. Cô King và cô Pierce cũng làm như vậy. Tôi cho là ông Cope vẫn ở lại trong lều. Ông ấy đúng là một người bạn của gia đình, ông ta ở lại xem có thể giúp được gì không. Đó là tất cả những gì mà tôi biết, thưa ông Poirot.
– Khi cô King thông báo cái tin đó, thì tất cả mọi người nhà Boynton đều ra khỏi lều cùng với cô ta sao?
– Vâng, à không, bây giờ ông nói thì tôi mới nhớ ra, cái cô gái có mái tóc hung đỏ thì ở lại. Có thể cô nhớ được điều gì chăng cô Pierce
– Vâng, tôi nghĩ là … à, tôi tin chắc là cô ta ở lại.
Poirot hỏi.
– Cô ta ở lại làm gì ?
– Bà Westholme nhìn ông chằm chặp.
– Cô ta làm gì à, ông Poirot ? Theo tôi nhớ thì cô ta chẳng làm gì cả ?
– Ý của tôi là có thể cô ta đang khâu vá hay đang đọc sách chẳng hạn. Cô ta có lo lắng không ? Cô ta có nói gì không ?
– Ồ, thực ra …, bà Westholme cau mày ; – Cô ta … à … cô ta chỉ có ngồi đó thôi, theo như tôi nhớ thì thế.
– Cô ta vặn vẹo các ngón tay, – cô Pierce bỗng nói. – Tôi nhớ là mình đã để ý thấy thế. Đó có thể là cách cô ta biểu lộ cảm xúc ! Khuôn mặt cô ta thì chẳng biểu lộ gì cả, chỉ có hai bàn tay là vặn vẹo, xoay xở thôi.
– Một lần, – cô Pierce nói, – tôi cũng đã từng xé tờ một bảng cũng theo kiểu như thế mà không hề để ý là mình đang làm gì đâu nhé, vì lúc đó tôi đang nghĩ « Liệu mình có nên đi chuyến tàu đầu tiên đến thăm bà ấy không nhỉ ? (đó là bà dì của tôi, bỗng dưng bà ấy lăn ra bệnh) hoặc là «hay mình không đi có được không ? ». Tôi không tài nào tự quyết định được là nên đi hay ở và khi nhìn xuống, tôi thấy thay cho bức điện thì tôi đã xé một tờ một bảng, một đồng tiền giấy, nát vụn ra rồi.
Cô Pierce xúc động ngừng lời.
Không mảy may để ý tới những gì cô Pierce vừa nói ra, bà Westholme lạnh lùng hỏi :
– Còn chuyện gì nữa không, ông Poirot ?
Câu hỏi dường như đã đưa Poirot thoát ra khỏi những suy nghĩ trầm tư trong đầu.
– Không, không còn gì nữa đâu. Quý bà đã rất thẳng thắn, rất rõ ràng.
– Tôi có một trí nhớ tuyệt vời đấy. Bà Westholme nói với vẻ mãn nguyện.
– Thưa bà Westholme, chỉ là một yêu cầu nhỏ nữa thôi. – Poirot nói – Xin bà cứ ngồi nguyên như thế nhé, đừng nhìn xung quanh. Bây giờ, xin bà làm ơn tả hộ cho tôi xem hôm nay cô Pierce mặc gì nào nếu như cô Pierce không phản đối ?
– Ồ không, không được đâu ! Cô Pierce líu ríu nói.
– Ông Poirot, có vấn đề gì hay sao ?
– Xin bà làm ơn làm những gì mà tôi vừa nói.
Bà Westholme nhún vai và rồi bắt đầu nói bằng một cái giọng miễn cưỡng.
–
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




