watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6579 Lượt

thú vị đấy, nhưng mệt mỏi cũng khiếp. Tôi nghĩ là mình không hoàn toàn khoẻ mạnh như bà Westholme đây.
– Sự mệt mỏi, – bà Westholme nói – Có thể bị những công việc khác làm cho nguôi ngoai đi. Quan điểm của tôi là không bao giờ chịu nhượng bộ trước những gì mà cơ thể mình đòi hỏi.
Cô Pierce nhìn bà ta đầy vẻ thán phục.
Poirot nói :
– Thế sau bữa trưa thì cả hai bà đây đều trở về lều của mình sao ?
– Vâng.
– Bà Boynton lúc đó vẫn đang ngồi ở cửa hang của bà ta phải không ?
– Cô con dâu bà ta đã giúp bà ta ngồi như vậy trước khi cô ta đi dạo
– Cả hai bà đều nhìn thấy cô ta ?
– Ồ vâng, cô Pierce nói. – Ông cũng biết là bà Westholme đây ở căn lều đối diện với tôi, nhưng tất nhiên là phải đi lên trên thêm một đoạn nữa.
Bà Westholme giải thích thêm.
– Tất cả cửa lều đều mở hướng vào vách núi. Dưới vách núi còn một số lều nữa. Dưới đó còn có một con suối nhỏ, cái lều to nhất và mấy cái lều khác được dựng vắt ngang qua con suối trên. Lều của tôi và của cô Pierce ở gần lều to. Cô ấy ở bên phải, còn tôi ở phía bên trái. Cả hai cái lều của chúng tôi đều mở cửa hướng vào vách núi, nhưng tất nhiên là chúng ở cách nhau một đoạn.
– Theo tôi thì khoảng gần hai trăm thước.
– Có thể đấy.
– Ở đây tôi có một cái bản đồ, – Poirot nói – nó được vẽ với sự giúp đỡ của người thông dịch, Mahmoud.
Bà Westholme cho rằng cái bản đồ có thể vẽ sai!
– Người đàn ông đó là cực kỳ không chính xác. Tôi đã từng đối chiếu những lời thuyết minh của anh ta với cuốn sổ tay du lịch của tôi. Mấy lần liền, anh ta đã đưa ra những thông tin hoàn toàn sai lệch đấy.
– Theo như bản đồ của tôi. – Poirot nói – cái lều ở cạnh lều của bà Boynton là của con trai bà ta, Lennox và vợ anh ta. Raymond, Carol và Ginevra Boynton ở những cái lều bên phải dưới mà thực ra là gần như đối diện với cái lều to. Lều của tiến sĩ Gerard ở bên phải lều của Ginevra Boynton. Còn cạnh lều của ông ta là lều của cô King. Ở phía bên kia, phía bên trái lều to, là lều của bà và ông Cope. Còn lều của cô Pierce, theo như bà nói là ở phía bên phải lều to. Điều đó có đúng không?
Bà Westholme miễn cưỡng chấp nhận đó là những gì mà bà ta biết.
– Tôi xin cám ơn bà. Mọi việc đã hoàn toàn sáng tỏ. Xin mời bà tiếp tục bà Westholme.
Bà Westholme nhìn ông mỉm cười nhã nhặn và nói tiếp:
– Lúc khoảng 4h kém 15 tôi đi bộ tới lều của cô Pierce xem cô ấy đã ngủ dậy chưa, tôi cảm thấy rất thích đi bộ. Cô Pierce lúc đó đang ngồi đọc sách trước cửa lều. Chúng tôi thỏa thuận là khoảng nửa tiếng nữa sẽ đi, khi mặt trời bớt nóng nực hơn. Tôi quay trở lại lều của mình đọc sách trong khoảng 25 phút. Sau đó thì tôi đi gặp cô Pierce. Cô ấy đã sẵn sàng và chúng tôi khởi hành. Tất cả mọi người trong lều hình như đều đang ngủ cả, chẳng có ai đi lại. Chúng tôi nhìn thấy bà Boynton đang ngồi ở đó một mình, tôi có gợi ý với cô Pierce là trước khi đi, chúng tôi nên hỏi xem bà ấy có cần gì không?
– Vâng, đúng thế đấy. Tôi thấy là bà đây thật là chu đáo quá, cô Pierce lẩm bẩm.
– Tôi thấy đây là nghĩa vụ của mình, bà Westhoime nói vẻ cực kỳ tự mãn.
– Còn đối với bà ta thì thật là quá thô lỗ đi mất! cô Pierce ca than.
Poirot nhìn dò hỏi.
– Đường chúng tôi đi ở ngay dưới vách núi, – bà Westholme giải thích, – tôi có ghé vào chỗ bà ấy, nói là chúng tôi chuẩn bị đi dạo đây, liệu chúng tôi có thể làm gì cho bà trước khi đi không. Ông có biết không, ông Poirot, câu trả lời duy nhất mà bà ta ném vào mặt chúng tôi là một tiếng cằn nhằn ! Một tiếng cằn nhằn! Bà ta nhìn chúng tôi cứ như thể chúng tôi là … chúng tôi là một lũ bẩn thỉu vậy!
– Thật là khiếm nhã!- cô Pierce nói, mặt đỏ bừng lên.
– Tôi phải thú thật là, bà Westholme nói, hơi hơi đỏ mặt, – Lúc đó tôi đã nói một điều không được hay ho lắm.
– Tôi nghĩ là bà hoàn toàn công bằng, – cô Pierce nói, – hoàn toàn công bằng trong những trường hợp như vậy.
– Bà nói gì vậy? – Poirot hỏi.
– Tôi có nói với cô Pierce là có lẽ bà ta say rượu ! Thực ra thì cái kiểu thói của bà ta rất lập dị. Lúc nào cũng vậy. Tôi cho là việc bà ta uống rượu cũng có thể là nguyên nhân. Tôi rất hiểu các tính xấu của những kẻ đam mê rượu chè.
Một cách khéo léo, Poirot đã hướng câu chuyện ra khỏi chủ đề nghiện ngập.
– Thế vào cái ngày đặc biệt đó, có lúc nào bà ta có tỏ ra lập dị khác thường không ? Ví dụ như ở bữa ăn trưa chẳng hạn ?
– Kh … ông – bà Westholme vừa nói, vừa cân nhắc. – Không, đối với một phụ nữ Mỹ kiểu như bà ta, thì phải nói là lúc đó bà ta tỏ ra hoàn toàn bình thường, – Bà Westholme hạ cố nói thêm.
– Bà ta dã lăng nhục một người phục vụ, – cô Pierce nói.
– Người nào ?
– Không bao lâu trước khi chúng tôi đi dạo.
– Ồ đúng rồi, tôi nhớ ra rồi. bà ta đã rất phiền lòng vì anh ta ! Tất nhiên rồi. – Bà Westholme nói tiếp. – Phục vụ mà chẳng biết một từ tiếng Anh nào cả thì thật là mệt mỏi, nhưng điều tôi muốn nói ở đây là khi người ta đi du lịch nước ngoài thì cũng phải tỏ ra vị tha chứ.
– Người phục vụ nào vậy ? – Poirot hỏi.
– Một trong những người Á Rập trong lều. Anh ta đến gần bà Boynton. Tôi nghĩ là bà ta sai anh ta đi lấy một cái gì đó, mà anh ta thì lại mang cái không cần tới. Tôi không biết cái gì nhưng bà ấy tỏ ra rất tức giận. Người đàn ông tội nghiệp đó đã phải lỉnh ngay lập tức, còn bà ta thì vung gậy lên về phía anh ta và gào lên.
– Bà ta gào cái gì ?
– Chúng tôi ở xa quá không nghe được. Ít nhất thì tôi cũng không nghe thấy rõ ràng, cô có nghe được gì không cô Pierce ?
– Không, tôi cũng không nghe thấy. Tôi nghĩ là bà Boynton sai anh ta đi lấy gì đó từ lều của cô con gái út hoặc có lẽ là bà ta cáu vì anh ta dã đi vào lều của con gái bà ta cũng nên. Tôi không thể nói chính xác được.
– Trông anh ta thế nào ?
Cô Pierce, người vừa được đặt câu hỏi, lắc đầu quả quyết.
– Thực đấy, tôi không biết đâu. Anh ta ở xa quá. Mà đối với người Á Rập nào trông cũng giống nhau hết.
– Anh ta người cao hơn mức trung bình, – bà Westholme nói – và đội một cái mũ vải mà người bản xứ hay đội. Anh ta mặc một cái quần ống túm ngắn cũn cỡn và vá chằng vá đụp, trông họ thật đáng xấu hổ, còn cái xà cạp của anh ta thì xoắn lại, không gọn gàng lắm. Dù sao đi nữa thì cần phải có kỷ luật với tất cả những người này !
– Bà có thể chỉ ra anh ta trong số những ngưòi hầu ở đây không ?
– Tôi e là khó. Chúng tôi không nhìn thấy mặt anh ta vì ở xa quá mà. Và như cô Pierce nói đó thì hầu như người Ả Rập nào trông cũng rất giống nhau.
– Tôi băn khoăn, – Poirot nói vẻ ưu tư. – Không hiểu anh ta làm cái gì để bà Boynton phải giận dữ nhỉ ?
– Đôi khi họ đã thử thách lòng kiên nhẫn của rất nhiều người rồi, Bà Westholme nói. – Một người bọn họ đã mang mất giày của tôi đi, dù tôi đã không ngớt lời nói với anh ta – cả bằng ra hiệu nữa là tôi muốn tự đánh lấy giày của mình.
– Tôi cũng toàn tự làm lấy, – Poirot nói, sao lãng đi một chút cuộc thẩm vấn của mình. – Đi đâu tôi cũng mang bộ đánh giày bé tẹo đi cùng. Tôi cũng mang theo cả giẻ nữa.
– Tôi cũng vậy, Bà Westholme nói vẻ rất tự nhiên.
– Người Ả Rập họ không chịu phủi bụi trên đồ đạc của người khác đâu.
– Không bao giờ ! Cho dù là người ta nên lau chùi đồ đạc khoảng ba đến bốn lần một ngày.
– Những việc đó đáng làm lắm.
– Vâng đúng vậy. tôi không thể chịu nổi sự dơ bẩn !
Bà Westholme bày tỏ thái độ thẳng thừng như một người lính.
Bàta còn nói thêm :
– Ruồi muỗi ở trong chợ thật khủng khiếp !
– Đúng, đúng vậy, – Poirot nói – Chúng ta sẽ nhanh chóng hỏi người phục vụ đó cái gì đã khiến bà Boynton khó chịu. Xin mời bà tiếp tục câu chuyện của mình ?
– Chúng tôi thả bộ từ từ, bà Westholme nói. – Rồi chúng tôi gặp tiến sĩ Gerard. Ông ta bước đi loạng choạng, trông như đang bệnh nặng. Tôi có thể nhận thấy ngay là ông ta đang lên cơn sốt.
– Ông ta run bắn cả người lên, – cô Pierce nói chen vào. – Từ đầu tới chân run lẩy bẩy.
– Tôi biết ngay là ông ta đang lên cơn sốt rét, – bà Westholme nói – Tôi nói là sẽ cùng về và sẽ kiếm một ít thuốc kí ninh cho ông ta, nhưng mà ông ta nói là đã có sẵn thuốc rồi.
– Một con người tội nghiệp, – cô Pierce nói – Ông biết đấy, thật là khủng khiếp khi thấy một bác sĩ mà lại bị ốm. Dù sao thì trông nó vẫn không được thuận lắm.
– Chúng tôi tiếp tục đi, – bà Westholme nói tiếp. – sau đó thì ngồi nghỉ ở một phiến đá.
Cô Pierce lẩm bẩm :
– Thật là quá mệt mỏi sau một buổi sáng phải luôn ráng sức mà leo núi như vậy.
– Tôi chẳng bao giờ cảm thấy mệt mỏi, – bà Westholme nói chắc nịch. – Nhưng mà nói mãi chuyện này chẳng để làm gì cả. Cảnh sắc chung quanh thật là tuyệt đẹp, chúng tôi đã say sưa chiêm ngưỡng
– Từ đó cả hai bà đều không nhìn thấy khu trại sao ?
– Không, dù cả hai chúng tôi đều ngồi quay mặt về hướng đấy.
– Thật là lãng mạn.- Cô Pierce nói – Một khu trại được dựng lên giữa xung quanh là những vách núi đá đỏ hoang dã.
Cô ta thở dài lắc đầu.
– Cái khu trại đó

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT