|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
là ông sẽ nói chuyện với họ? Điều đó có nghĩa là ông sẽ nhận vụ này chứ?
Poirot cúi đầu.
– Chúng ta phải nói rõ chuyện này. – Ông nói. – Những gì anh yêu cầu, và những gì tôi phải đảm trách, đó là đưa ra được sự thật. nhưng hãy nhớ điều này, thậm chí ngay cả khi chúng ta đã tìm ra được sự thật, chưa chắc chúng ta đã có chứng cớ. Hay phải nói như thế này, có thể chứng cớ sẽ không được chấp nhận tại toà. Các ông hiểu không ?
– Hiểu, – Carbury nói – Ông sẽ làm tôi thỏa mãn với những gì đã thực sự xảy ra, sau đó thì tùy thuộc vào quyết định của tôi có hành động hay không. tất nhiên là phải quan tâm cả tới các khía cạnh Quốc tế nữa. dù sao thì vụ này cũng sẽ được giải quyết không lộn xộn. Tôi không thích lộn xộn chút nào.
Poirot mỉm cười.
– Còn một điều nữa, – Carbury nói – Tôi sẽ không cho anh nhiều thời gian đâu. Không thể giam giữ họ vô hạn định được.
Poirot bình thản nói ;
– Ông có thể giữ họ trong vòng hai mươi bốn giờ. Vào đêm mai ông sẽ có sự thực.
Đại tá Carbury trố mắt nhìn ông.
– Anh hơi quá tự tin chăng ? – ông hỏi.
– Tôi biết khả năng của mình, – Poirot lẩm bẩm trả lời :
Khó chịu bởi cái thái độ không Anh chút nào cả, đại tá Carbury quay mặt đi và đưa tay vân vê bộ râu mép xồm xoàm của mình.
– Được thôi, ông lầm bầm. – Tùy anh thôi.
– Nếu như ông thành công, bạn của tôi, tiến sĩ Gerard nói – thì ông thực sự là một con người phi thường đấy.
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 4 Phần 02
Sarah King nhìn Hercule Poirot thật lâu vẻ dò hỏi. Cô chú ý tới hình dáng cái đầu thon thon, bộ ria mép xồm xoàm, vẻ ngoài bóng bẩy và mái tóc đến đáng ngờ của ông. Một thoáng nghi ngờ xuất hiện trong đôi mắt cô.
– Thế nào, Mademoiselle, cô hài lòng chứ ?
Sarah bỗng đỏ mặt khi cô bắt gặp vẻ mỉa mai châm biếm trong cái nhìn của ông.
– Tôi xin lỗi, – Cô ngượng nghịu nói.
– Du tout ! (Không sao đâu ), tôi vừa mới học được câu này đấy, cô đã cho tôi một cơ hội để thực hành đấy ?
Sarah hơi mỉm cười.
– Vậy thì xin ông cũng bỏ qua cho tôi. – Cô nói.
– Chắc chắn rồi. Tôi sẽ không đãng trí lặp lại việc đó nữa đâu.
Cô nhìn ông thẳng thắn. Ông ta muốn ám chỉ điều gì qua giọng nói. Nhưng Poirot vẫn đang mãi vân vê bộ ria mép của mình một cách thích thú và Sarah nghĩ (lần này là lần thứ hai), người đàn ông này đúnng là một kẻ khoác lác!
Khi đã lấy lại được tự chủ, cô ngồi thẳng người lên hơn nữa và dò hỏi :
– Tôi nghĩ là mình không hiểu lắm về mục đích của cuộc thẩm vấn này ?
– Thế tiến sĩ Gerard tốt bụng không giải thích gì sao ? – Sarah cau có nói :
– -Tôi không hiểu tiến sĩ Gerard. Hình như ông ta cho rằng …
– Cái quốc gia Đan mạch của ông ta đang bắt đầu mục nát, – Poirot nói. – Cô thấy không, tôi cũng biết văn hào Shakespeare của cô đấy.
Sarah gạt phăng chủ đề Shakespeare.
– Thế tất cả những chuyện ầm ĩ này là nhằm mục đích gì? – Cô hỏi.
– Eh bien – ( vậy tốt ) thôi được rồi, người thì muốn biết, người lại không muốn biết sự thật việc xảy ra ở đây?
– Có phải ông muốn nói tới cái chết của bà Boynton phải không?
– Đúng vậy?
– Có cần phải ầm ĩ về một chuyện không đâu vào đâu không? Tất nhiên, ông là một chuyên gia về lĩnh vực này, thưa ông Poirot. Và đó là nhiệm vụ tất yếu của ông.
Poirot kết thúc nốt câu nói của Sarah.
– Công việc tất yếu của tôi là khám phá ra tội ác, vì thế lúc nào tôi cũng phải xin lỗi vì phải làm như vậy sao?
– Đúng vậy, có thể lắm chứ.
– Cô không nghi ngờ gì về cái chết của bà Boynton sao?
Sarah nhún vai:
– Thật vậy, thưa ông Poirot, nếu như ông đã từng ở Petra, thì ông sẽ nhận ra ngay rằng chuyến đi tới đó quả là một công việc hết sức vất vả đối với một người phụ nữ lớn tuổi mà lại bị bệnh về tim mạch như bà Boynton.
– Do vậy mà cô cho vụ này là hết sức dễ hiểu, phải vậy không?
– Chắc chắn vậy. Tôi không thể hiểu nổi thái độ của tiến sĩ Gerard. Ông ta thậm chí chẳng biết tí gì về chuyện này cả. Ông ta lên cơn sốt. Tôi rất khâm phục những kiến thức y học siêu đẳng của ông ta nhưng trong trường hợp này, ông ta chẳng có việc gì phải dính líu vào. Tôi cho là họ có quyền có một buổi tối ở Jerusalem nếu như họ muốn và họ có quyền không bằng lòng với những lời khai của tôi.
Poirot im lặng một lúc rồi ông nói:
– Có một việc mà cô không hề biết, cô King ạ. Tiến sĩ Gerard chắc chưa nói với cô.
– Chuyện gì vậy? Sarah hỏi.
– Cái túi đựng thuốc mà tiến sĩ thường hay mang theo đã bị mất một loại độc dược. Đó là digitalin.
– Ồ! – Rất nhanh, Sarah hiểu ngay được khía cạnh mới mẻ của vụ việc. Và cũng rất nhanh, cô đưa ngay ra một điểm đáng ngờ.
– Tiến sĩ Gerard có chắc như vậy không?
Poirot nhún vai.
– Cô cũng biết rồi, thưa cô, là một bác sĩ thì bao giờ cũng phải thận trọng khi đưa ra lời nhận định của mình.
– Ồ! Vâng tất nhiên rồi. Điều đó thì chẳng cần phải nói ra làm gì. Nhưng lúc đó ông ta đang lên cơn sốt rét cơ mà.
– Tất nhiên là đúng vậy.
– Thế ông ta có cho là lọ thuốc bị lấy mất lúc nào không?
– Cái đêm ông ta tới Petra, ông ta đã mở túi thuốc của mình. Ông ta muốn lấy thuốc Fenaxentin vì bị đau đầu dữ dội. Sáng ngày hôm sau, ông ta đặt lại lọ thuốc Fenaxentin vào túi và đóng lại, ông ta hầu như tin chắc rằng tất cả các loại thuốc trong túi đều còn nguyên vẹn cả.
– Hầu như thôi sao? – Sarah nói.
Poirot nhún vai.
– Đúng thế, ở đây có một điểm chưa rõ ràng! Điều chưa rõ ràng ấy có thể làm bất cứ ai, những người trung thực, đặt ra câu hỏi.
Sarah gật đầu.
– Vâng, tôi biết vậy. Người ta thường không mấy tin tưởng vào những người luôn tỏ ra quá tự tin. Nhưng cũng vậy thôi, thưa ông Poirot, chứng cớ này quá nhẹ cân. Đối với tôi nó …- Cô ngừng
lời. Poirot, nói nốt phần cuối.
– Đối với cô việc điều tra của tôi là không đúng đắn!
Sarah nhìn thẳng vào mặt ông và nói:
– Thẳng thắn ra là như vậy. Liệu ông có chắc không, ông Poirot, rằng đây không phải một kiểu giải trí trên nỗi đau của người khác đấy chứ?
Poirot mỉm cười.
– Cuộc sống riêng tư của một gia đình bị rối tung và đảo lộn cho nên Hercule Poirot có thể chơi một chút trò thám tử để giải trí chăng?
– Tôi không có ý công kích ông nhưng liệu điều đó có chút gì đúng không?
– Vậy thì có nghĩa là cô đang đứng về phía gia đình nhà Boynton, phải không?
– Tôi nghĩ là như vậy. Họ đã chịu đựng đủ rồi. Và họ… họ không cần phải chịu đựng thêm nữa.
– Và La Maman, (bà mẹ của họ), bà ta không thể ưa nổi, khó tính và độc ác, vậy thì bà ta nên chết hơn là sống chứ gì ? Có phải vậy không hả ?
– Nếu ông đã nghĩ như vậy …, – Sarah ngừng lời, mặt đỏ bừng lên, rồi cô nói tiếp : thì tôi muốn nói là không nên bới vụ này ra làm gì nữa.
– Đằng nào cũng thế cả mà thôi. Có người đã nghĩ như vậy đấy ! Ví dụ như cô chẳng hạn, thưa cô thân quý ! Còn tôi thì không! Đối với tôi, chuyện gì cũng thế cả. Nạn nhân có thể là một người tốt bụng hoặc, ngược lại, là một con quỷ xấu xa. Điều đó chẳng làm tôi động lòng. Sự thật thì vẫn không thay đổi. Tôi luôn luôn tâm niệm một người nếu chẳng may chết đi thì không phải lúc nào tôi cũng sẽ coi chuyện đó hẵn phải là một vụ giết người.
– Giết người ! – Sarah hít mạnh vào. – Nhưng có chứng cớ gì chứng tỏ đó là một giết người ? Thật là một lý lẽ nông cạn mà một người có thể tưởng tượng ra được ! Bản thân tiến sĩ Gerard cũng không chắc chắn cơ mà !
Poirot điềm tĩnh nói :
– Nhưng thưa cô, đã có những bằng chứng khác.
– Bằng chứng gì ?
Giọng nói của Poirot thoắt trở lên sắc lạnh.
– Có một vết kim tiêm trên cổ tay của nạn nhân. Và một điều nữa đây. Những lời nói mà tôi tình cờ nghe được ở Jerusalem vào một đêm cực kỳ tĩnh lặng khi tôi ra đóng cửa sổ phòng ngủ khách sạn. Liệu tôi có thể nói cho cô nghe những từ đó là gì không, cô King ? Chúng là thế này : tôi nghe ngài Raymond nói : – Em cũng biết rồi bà ta sẽ phải chết mà ?
Ông nhận thấy sắc mặt Sarah biến đổi. Cô nói :
– Ông nghe thấy như vậy ư ?
– Đúng vậy ?
Cô gái nhìn chằm chằm về phía trước mặt mình. Cuối cùng cô nói :
– Có thể là chính ông đã nghe thấy điều đó !
Poirot mặc nhận.
– Đúng, đó chính là tôi. Những việc đó xảy ra. Bây giờ thì cô đã hiểu tại sao nên tiến hành điều tra ?
Sarah lặng lẽ trả lời :
– Tôi nghĩ là ông đã hoàn toàn đúng.
– À ! Vậy thì cô sẽ giúp tôi chứ ?
– Chắc chắn rồi.
Giọng nói của cô như bình thường, không biểu lộ cảm xúc gì. Cô nhìn thấy vẻ bình thản trong đôi mắt của Hercule Poirot – Poirot cúi đầu cảm ơn Sarah.
– Xin cảm ơn cô. Còn bây giờ tôi sẽ yêu cầu cô nói chính xác những gì cô có thể nhớ được về cái ngày đặc biệt đó.
Sarah ngẫm nghĩ một lúc.
– Để tôi xem nào. Buổi sáng hôm đó tôi đi dạo xung quanh cùng mọi người. Không ai trong gia đình Boynton đi cùng chúng tôi cả. Tội gặp họ ở bữa trưa. Khi chúng tôi đi vào thì họ vừa ăn xong. Bà Boynton hôm đó tỏ ra dễ tính khác thường.
Theo tôi hiểu thì bà thường không hay tỏ ra
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




