watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6586 Lượt

Mặt trời vừa mới lặn.
– Kỳ lạ, Poirot lại thốt lên. – Thế còn ngài, thưa tiến sĩ Gerard ông khám nghiệm tử thi vào lúc nào ?
– Mãi cho tới ngày hôm sau. Chính xác là vào lúc 9h sáng.
– Theo ông thì cái chết xảy ra là lúc nào ?
Người đàn ông Pháp nhún vai.
– Rất khó nói được chính xác là vào lúc nào sau một khoảng thời gian lâu như vậy. Thông thường thì chỉ sau vài tiếng thôi. Nếu giả thử tôi bắt buộc phải đưa ra các chứng cứ theo nhận xét của tôi, thì cũng chỉ có thể nói bà ta chắc chắc đã chết trước đó 12 tiếng hoặc không quá 18 tiếng. Các ngài thấy đấy, chẳng giúp gì được cả.
– Cứ tiếp tục đi Gerard, – đại tá Carbury nói – Anh cứ nói nốt cho ông ấy nghe đi.
– Khi thức dậy vào buổi sáng, – tiến sĩ Gerard nói tiếp, – Tôi đã thấy cái ống tiêm ở đằng sau ngăn bày rượu trên tủ gương rồi
Ông dướn người về phía trước.
– Ông có thể cho rằng ngày hôm trước tôi đã không nhìn thấy nó bởi vì tôi bị sốt mê man, đau đớn khắp mình mẩy, từ đầu tới chân run bần bật. Vậy thì như thế nào khi một người tìm cứ kiếm một vật luôn luôn ở một chỗ cố định mà lại không thể tìm ra nó ! Tôi chỉ có thể nói rằng tôi khẳng định cái xi lanh đã không có ở vị trí đó ngày hôm trước.
– Ở đây còn có chuyện còn khó hiểu hơn, – đại tá Carbury nói.
– Đúng vậy, có hai việc mà dù chúng là gì đi nữa thì cũng rất có ý nghĩa. Thứ nhất là ở cổ tay của người chết có một vết mà những vết như vậy thường là do xi lanh kim tiêm gây ra. Con gái bà ta giải thích đó là vết đâm của một cây ghim cài.
Poirot ngọ nguậy trên ghế.
– Cô con gái nào của bà ta ?
– Cô Carol.
– Vâng,vậy tôi xin anh hãy nói tiếp đi.
– Còn đây là điểm thứ hai. Tình cờ khi kiểm tra lại túi thuốc, tôi nhận thấy cái lọ đựng digitalin đã vơi đi rất nhiều.
– Digitalin, – Poirot nói – có phải là một loại độc dược cực mạnh không ?
– Đúng thế. Nó được chiết xuất từ digitalis purpurea hay còn gọi thông thường là lá mao địa hoàng tía. Lá này gồm bốn chất cơ bản là digitalin, digitonin, digitalein và digitoxin. Trong đó digitoxin được coi là thành phần độc nhất trong lá cây mao địa hoàng tía. Theo thí nghiệm của Kopp, nó độc hơn các chất digitalin hay digitalein từ 6 tới 10 lần. ở Pháp nó được phép dùng để làm thuốc, còn ở Anh thì không ?
– Với một trọng lượng chất digitoxxin thì sao ?
Tiền sĩ Gerard nghiêm mặt nói :
– Nếu một trọng lượng lớn digitoxin được bất thường đưa vào máu qua tiêm tĩnh mạch có thể gây đột tử do chúng làm tê liệt tim một cách nhanh chóng. Người ta đã tính toán rằng chỉ với bốn miligam digitoxin cũng có thể làm chết một người trưởng thành.
– Bà Boynton có vấn đề về tim sao ?
– Đúng vậy, thực tế là bà ta thường xuyên phải dùng một loại thuốc có chứa chất của lá cây mao địa hoàng.
– Rất thú vị đấy. – Poirot nói ; Ông muốn nói là cái chết của bà ta một phần là do dùng thuốc quá liều chăng ? Đại tá Carbury hỏi ?
– Đấy cũng là một khả năng. Nhưng tôi còn thấy hơn thế nữa cơ.
– Trong một vài trường hợp, – tiến sĩ Gerard nói – thì digitalin có thể được coi là một loại biệt dược tích lũy. Hơn nữa, xem xét kết quả giải phẩu tử thi thí các thành phần chính của digitalin có thể giết chết người nhưng không để lại dấu hiệu nào đáng kể.
Poirot khẽ gật đầu tán thành.
– Đúng vậy, thật là rõ ràng, rất thông minh. hầu như là không thể chứng minh ngọn ngành cho ban bồi thẩm. À, nhưng để tôi nói thế này, thưa các ông, nếu đây là một vụ giết người, thì đó là một tên giết người rất thông minh ! Cái xi lanh được đặt vào chỗ cũ, chất độc thì cùng loại với thuốc trị bệnh của người bị hại, các khả năng gây ra cái chết có thể là do nhầm lẫn hoặc tai nạn. Tất cả đều được làm nổi bật. Ồ ! đúng rồi, ở đây có sự tính toán kỹ lưỡng là sự suy nghĩ là sự quan tâm và một tài năng bẩm sinh.
Trong một lúc lâu, ông ngồi mà chẳng nói gì, sau đó ông ngẩn đầu lên và nói :
– Tuy nhiên, có một điều đang làm tôi rối trí.
– Điều gì vậy ?
– Kẻ ăn trộm chiếc xi lanh.
– Nó đã bị mang đi, – tiến sĩ Gerard vội nói.
– Bị lấy mang đi rồi lại mang về.
– Đúng vậy.
– Kỳ lạ, – Poirot nói – Rất kỳ lạ. Còn nếu không thì mọi việc đã trúng khớp …
Đại tá Carbury nhìn ông tò mò.
– Thế, ý kiến của một chuyên gia như ông về vụ này như thế nào ? liệu đó có phải là một vụ giết người không ? – Ông hỏi.
Poirot giơ một bàn tay lên.
– Đợi một chút. Chúng ta chưa đi tới điểm đó mà. Vẫn còn có những chứng cớ cần được xem xét.
– Chứng cớ gì vậy? Ông đã có tất cả rồi đấy thôi.
– À, nhưng đây là cái chứng cớ mà tôi, Hercule Poirot, sẽ mang tới cho các ông.
Ông gật đầu và khẽ mỉm cười khi thấy vẻ mặt sửng sốt của hai người đối diện.
– Vậy đó, thật là khôi hài rằng tôi, người vừa được các ông kể cho nghe câu chuyện mà các ông không hề biết. Nó thế này. Một đêm khi đang ở khách sạn Solomon, tôi đi ra phía cửa sổ để xem nó đã được đóng chưa?
– Thế nó đóng hay mở? – Đại tá Carbury hỏi.
– Đóng, Poirot khẳng định. – Vì nó đang mở nên tôi đi tới để đóng lại. Nhưng tôi chạm đến cái then cài và định đóng cửa lại thì tôi nghe một giọng nói. Một giọng nói thật dễ chịu, rất ấm và rõ ràng, nhưng ẩn chứa một sự căng thẳng thần kinh. Tôi tự nhủ mình phải tìm ra giọng nói này mới được. Giọng nói ấy nói gì? Chỉ có mấy từ “Em cũng biết rằng bà ta sẽ phải chết.”
Ông ngừng lại.
– Lúc đó, naturellement – (tiếng Pháp : một cách tự nhiên thôi) – tôi không cho những lời đó ám chỉ một vụ giết chóc. Tôi chỉ nghĩ đó có thể là một nhà văn hay một kịch giả đang nói chăng. Nhưng bây giờ … tôi không chắc như vậy nữa. mà phải nói là, tôi chắc chắn người có giọng nói đó không phải nhà văn mà cũng không phải là kịch gia.
Ông ngừng lại một chút tồi tiếp tục :
– Thưa các công, tôi xin tuyên bố điều này, với tất cả những gì mà tôi biết và tôi tin tưởng, những lời nói trên được nói ra bởi một người nam trẻ tuổi, người mà tôi đã nhìn thấy ở phòng đợi của khách sạn và là người, theo như tôi đã dò hỏi, chính là Raymond Boynton
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 3 Phần 02
– Raymond Boynton nói như vậy.
Một tiếng kêu thảnh thốt chợt bật ra từ phía người đàn ông Pháp.
– Ông nghĩ là không thể như thế sao nếu xét theo khía cạnh tâm lý.
Poirot nghiêm nghị hỏi.
Gerard lắc đầu.
– Không, tôi không nói như vậy. Tôi chỉ ngạc nhiên, vâng. Tôi ngạc nhiên bởi vì rõ ràng là có đủ chứng cớ để nghi ngờ Raymond Boynton.
Đại tá Carbury thở dài. Tiếng thở dài của ông như một lời than vãn. – Ôi những nhà tâm lý học!
Câu hỏi đặt ra bây giờ là, – ông lẩm bẩm – chúng ta sẽ làm gì với chuyện này đây?
Gerard khẽ nhún vai.
– Thực tình tôi không biết các ông sẽ làm gì, – ông thú nhận. – Chứng cớ đó rõ ràng là không thuyết phục rồi. Các ngài biết là đã có một vụ giết người xảy ra, nhưng để chứng minh được thì thật là khó.
– Tôi hiểu, – đại tá Carbury nói – Chúng ta nghi ngờ là đã có một vụ án mạng nhưng chúng ta chỉ có ngồi và vặn vẹo các ngón tay thế này thôi! Tôi không thích như vậy! Và như để giảm nhẹ sự trách móc đó, ông để thêm một câu nói muôn thuở của mình: – Tôi là người ưa gọn ghẽ.
– Tôi biết. Tôi biết, – Poirot gật đầu cẻ rất thông cảm. – Ông rất muốn làm rõ ràng chuyện này. Ông muốn biết chính xác chuyện gì đã xảy ra và xảy ra như thế nào. Thế còn ông, tiến sĩ Gerard? Ông đã nói là chẳng có gì để làm sao. Rằng chứng cớ mà tôi đưa ra sẽ bị coi là không đáng thuyết phục sao? Cũng có thể đúng đấy. Nhưng liệu ông có thỏa mãn không nếu như vấn đề chỉ dừng lại có vậy thôi?
– Cả cuộc đời bà ta thật tồi tệ, – Gerard chậm rãi nói. – Dù sao đi nửa thì cái chết cũng sẽ đến với bà rất nhanh thôi, trong một tuần, một tháng, một năm.
– Ông cho là như vậy sao ? – Poirot vẫn khăng khăng hỏi.
Gerard nói tiếp:
– Cái chết của bà ta chẳng có gì đáng nghi ngờ hết. Nói như thế nào nhỉ? … là bà ta chết sẽ rất có lợi cho những người khác. Cái chết này đã mang lại sự tự do cho các thân nhân trong gia đình bà ta. Tôi cho là họ sẽ có cơ hội để phát triển. Tất cả bọn họ, những con người có phẩm chất tốt và thông minh. Bây giờ, họ sẽ có cơ hội để trở thành những công dân có ích cho xã hội! Cái chết của bà Boynton, theo như tôi nhận định, chẳng mang lại điều gì ngoại trừ những điều tốt lành.
Lần thứ ba, Poirot nhắc lại câu hỏi ban nãy của mình.
– Ông cho là như thế?
– Không,- Tiến sĩ Gerard bỗng đập tay lên bàn, nói.
– Tôi không “thoả mãn”, theo như cách nói của ngài! Bản năng mách bảo tôi phải bảo vệ sự sống chứ không phải là vội vã chạy đến với cái chết. Vì vậy, dù trí óc của tôi có thể nhắc đi, nhắc lại rằng cái chết của người phụ nữ này là một điều tốt, thì trí óc vô thức của tôi lại nổi loạn chống lại điều đó! Thật là không hay chút nào, thưa các ông khi mà một con người phải chết trước khi cái chết thực sự đến với họ.
Poirot mỉm cười. Ông ngả người ra phía sau, hài lòng với câu trả lời mà ông đã phải rất kiên nhẫn để

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23,24 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT