watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:42 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6582 Lượt

thân thiện.
Còn quá thế – Sarah hơi nhăn mặt nói.
Rồi cô kể lại việc bà Boynton đã cho phép các con đi chơi, khỏi phải quanh quẩn bên mình như thế nào ?
– Điều đó là cực kỳ không bình thường sao ?
– Đúng, bà ta luôn bắt họ phải ở quanh mình.
– Cô có cho rằng bà ta bỗng dưng cảm thấy hồi hận. bà ta đã có cái gọi là un bon moment ( một khoảnh khắc) ân hận không ?
– Không, tôi không cho là như vậy, – Sarah nói thảng thừng.
– Thế lúc đó cô nghĩ gì ?
– Tôi rất bối rối. Tôi đã nghi đó là một cái bẫy mèo chuột.
– Cô nói rõ hơn một chút được không, thưa cô ?
– Một con mèo thích thú để cho con chuột chạy thoát rồi nó lại chộp lấy con chuột. Bà Boynton cũng vậy đấy. Tôi nghĩ bà ta rất xảo quyệt hay một cái gì khác tương tự.
– Chuyện gì xảy ra tiếp theo, thưa cô ?
– Cả nhà Boynton cùng xuất phát …
– Tất cả à ?
– Không, trừ người con út Genevra không được đi. Bà ta bắt cô ấy phải đi nghỉ.
– Thế cô ta cũng muốn thế à ?
– Không, nhưng chuyện đó chẳng có nghĩa lý gì. Cô ta phải làm những gì mà người ta bảo. Những người khác bắt đầu lên đường. Tôi và tiến sĩ Gerard cùng đi với họ.
– Lúc nào vậy ?
– Lúc đó vào khoảng ba giờ rưỡi.
– Thế bà Boynton lúc đó ở đâu ?
– Cô Nadine, con dâu bà ta, đã cho bà ta ngồi vào ghế, rồi đưa ra trước cửa hang hóng mát.
– Cô nói tiếp đi.
– Tôi và tiến sĩ Gerard đuổi kịp những người khác khi chúng tôi tới chỗ rẽ ở thung lũng. Tất cả chúng tôi đi cùng nhau. Sau đó một lúc thì tiến sĩ Gerard quay về. Ông ấy tỏ ra không khoẻ. Tôi thấy là ông ta đang lên cơn sốt và rất muốn quay về cùng ông, nhưng mà ông ấy không chịu nghe.
– Lúc đó khoảng mấy giờ.
– Ồ ! Tôi cho là khoảng bốn giờ.
– Sau đó thì sao ?
– Chúng tôi lại tiếp tục đi.
– Tất cả mọi người đi cùng nhau à ?
– Lúc đầu thôi. Sau đó thì chúng tôi tách ra. – Sarah trả lời ngay lập tức cho dù cô biết câu hỏi tiếp theo sẽ là gì. – Nadine Boynton và ông Cope đi một đường, Carol, Lennox, Raymond và tôi đi một đường khác.
– Và nhóm của cô cứ đi tiếp như thế à ?
– Không. Tôi và Raymond Boynton tách ra khỏi những người khác. Chúng tôi ngồi xuống một phiến đá và xem xét cảnh vật hoang dã xung quanh. Sau đó thì anh ta về trước, còn tôi thì ngồi lại thêm một lúc nữa. Khi tôi nhìn đồng hồ thì lúc đó vào khoảng năm giờ rưỡi và thấy là đã đến lúc nên đi về. Tôi về đến khu trại là sáu giờ. Khoảng lúc mặt trời lặn.
– Cô có đi ngang qua bà Boynton trên đường về lều của mình không?
– Tôi để ý thấy bà ta vẫn ngồi trên ghế y như cũ.
– Cô không thấy chuyện bà ta không di chuyển chỗ ngồi là kỳ lạ sao?
– Không, bởi vì vào cái đêm mà chúng tôi tới đây, bà ta cũng ngồi hệt như vậy.
– Tôi hiểu rồi. Continuez ( cô tiếp tục đi).
– Tôi đi vào lều lớn. Tất cả những người khác đều có mặt ở đó, chỉ trừ tiến sĩ Gerard. Tôi đi tắm rửa rồi quay lại. Họ mang bữa tối vào và một trong số những người phục vụ đi gọi bà Boynton. Anh ta chạy vội lại và nói rằng bà Boynton bị ốm, tôi vội vã tới ngay. Bà ta vẫn ngồi nguyên tư thế như lúc ban đầu, khi tôi chạm vào người bà ta thì tôi thấy rằng bà ta đã chết.
– Thế cô không một chút nghi ngờ gì về cái chết của bà ta sao ?
– Không một chút nào. Tôi đã nghe nói là bà ta bị bệnh tim, cho dù người ta không đề cập tới là bệnh tim loại nào.
– Cô chỉ suy nghĩ đơn giản là bà ta đã chết khi đang ngồi trên ghế thôi sao ?
– Vâng.
– Mà không còn gọi thêm người giúp đỡ.
– Vâng. Chuyện như thế này đã xảy ra vài lần rồi. Bà ta có lẽ đã chết khi đang ngủ say. Mà bà ta cũng có thể đã chết khi đang lơ mơ ngủ. Dù sao đi nữa, thì vào buổi chiều hôm đó, mọi người ở các lều khác đều ngủ cả. Chẳng ai có thể nghe thấy tiếng bà ta trừ phi bà ta phải kêu lên thật to.
– Cô có thể nói là bà ta đã chết được khoảng bao lâu không ?
– Ồ, tôi thật sự không nghĩ tới chuyện này. Bà ta chắc chắn đã chết được một lúc rồi.
– Như thế nào thì được gọi là « được một lúc » ? Poirot hỏi.
– Thì khoảng … hơn một giờ. Nhưng cũng có thể là lâu hơn. Vách núi mà bà ta dựa vào do bị khúc xạ ánh sáng có thể đã làm quá trình lạnh cứng của cơ thể chậm lại.
– Hơn một tiếng à ? Thế cô có biết rằng, thưa cô King, ông Raymond đã nói chuyện với bà ta chỉ khoảng hơn nửa tiếng trước đó không và vào lúc đó thì bà ta vẫn còn sống và mạnh khoẻ ?
Bây giờ đôi mắt Sarah không còn nhìn thẳng vào Poirot nữa. Nhưngb cô lắc đầu.
– Chắc chắn là anh ta đã nhầm lẫn. Anh ta phải gặp bà ta sớm hơn nữa chứ.
– Không thưa cô, không phải là như vậy.
Cô lại nhìn thẳng vào Poirot. Và ông nhận thấy cái mím môi cương quyết của cô.
– Vậy thì – Sarah nói. – Tôi còn trẻ và chưa có nhiều kinh nghiệm với người chết, nhưng tôi đủ kinh nghiệm để dám chắc một điều. Đó là bà Boynton đã chết ít nhất là một tiếng trước khi tôi khám nghiệm người bà ta !
Hercule Poirot đột ngột nói chen vào :
– Đó là cô nói thế và cô sẽ cương quyết không phủ nhận chuyện ấy !
– Đó là sự thật – Sarah trả lời.
– Thế cô có thể giải thích tại sao ông Baynton lại nói là mẹ ông ta còn sống trong khi, nếu nói như cô, thì bà ta hẳn đã chết rồi ?
– Tôi không biết, – Sarah trả lời. – Tất cả bọn họ có thể đã không chắc chắn lắm về mặt thời gian, tất cả họ ! Họ rất hay căng thẳng.
– Cô đã có dịp nói chuyện với họ bao nhiêu lần rồi, thưa cô ?
Sarah im lặng ngẫm nghĩ, cặp lông mày hơi nhướn lên.
– Tôi không thể nói chính xác là bao lâu, – cô nói. – Tôi đã nói chuyện với Raymond Boynton ở ngoài hành lang trên chuyến tàu Wagon – Lit tới Jerusalem. Tôi nói chuyện hai lần với Carol Boynton. Một lần ở nhà thờ Omar, lần khác ở trong phòng tôi vào một buổi tối. Sáng ngày hôm sau đó, thì tôi có nói chuyện với bà Lennox. Thế thôi, và mãi cho tới tận buổi chiều hôm bà Boynton chết thì chúng tôi mới đi dạo cùng nhau.
– Cô chưa từng nói chuyện với chính bà Boynton sao ?
Sarah vụt đỏ mặt, cô nói ngượng nghịu
– Có, tôi có nói vài câu với bà ta vào cái ngày bà ta rời Jerusalem tới Petra. – Cô ngừng lại rồi nói : – Chỉ đơn giản là vì tôi đã tự biến mình thành một con ngốc.
– A ?
Cuộc thẩm vấn đã diễn ra khéo léo đến nỗi Sarah dù cứng nhắc và không mong muốn, vẫn phải nói ra nội dung cuộc trao đổi của cô với bà Boynton.
Poirot tỏ ra hài lòng và liên tục kiểm tra chéo cô một cách sít sáo.
– Trạng thái tâm lý của bà Boynton đóng vai trò quan trọng trong vụ án này, – ông nói – Cô là người ngoài – một quan sát viên không hề thiên vị. Đó là lý do tại sao những suy nghĩ của cô về bà Boynton là rất quan trọng.
Sarah không trả lời. Cô vẫn cảm thấy nóng nực và không thoải mái khi nghĩ tới cuộc nói chuyện đó.
– Xin cảm ơn cô. – Poirot nói. – Bây giờ tôi sẽ nói chuyện với nhân chứng khác.
Sarah đứng dậy.
– Xin lỗi ông Poirot, nhưng nếu tôi có thể đưa ra gợi ý gì ?
– Chắc chắn rồi, chắc chắn rồi.
– Tại sao không hoãn tất cả những việc này cho đến khi ngưòi ta tiến hành khám nghiệm tử thi, ông sẽ phát hiện ra những điều nghi ngờ của ông là có cơ sở hay không. Theo tôi tất cả những chuyện này thật giống như là cầm đèn chạy trước ô tô vậy.
Poirot phẩy tay vẻ khoác lác.
– Đấy mới chính là phương pháp của Hercule Poirot, – Ông tuyên bố.

Mỉm cười thật chặt, Sarah bước ra khỏi căn phòng.
Đọc tiếp: Hẹn với tử thần – Full – Chương 5 Phần 02
Bà Westholme bước vào phòng với một vẻ tự tin, như một con tàu xuyên Đại Tây Dương đang hiên ngang tiến vào bờ.
Còn cô Amabel Pierce, giống như một con tàu không định hướng, theo gương con tàu lớn đi vào sau và ngồi xuống.
– Chắc chắn là như vậy rồi, thưa ông Poirot, Bà Westholme nói trước. – Tôi rất lấy làm vui mừng được giúp đỡ ông bằng mọi cách theo khả năng quyền hạn của tôi. Tôi luôn luôn tâm niệm một điều, rằng đối với những vấn đề loại này, mọi người đều phải có bổn phận cộng tác.
Khi bà Westholme đã diễn thuyết cái bổn phận của mình được vài phút, Poirot đủ khéo léo để đặt cho bà ta một câu hỏi.
– Tôi có thể hồi tưởng lại một cách hoàn hảo những gì xảy ra vào cái buổi chiều đó,- bà Westholme trả lời. – Tôi và cô Pierce sẽ làm tất cả những gì có thể để giúp đỡ ông.
– Ồ ! Vâng, – cô Pierce thở dài, gần như là ngây ngất – Chiều này rất bi thảm, phải không ? cái chết chỉ trong nháy mắt !
– Liệu bà có thể nói thật chính xác những việc xảy ra vào cái buổi chiều hôm đó không ?
– Chắc chắn rồi, – bà Westholme nói : – Sau khi ăn trưa xong thì chnúg tôi quyết định nghỉ ngơi một chút. Chuyến đi thăm quan buổi sáng làm chúng tôi khá mệt mỏi. Tôi không mệt lắm. Tôi rất hiếm khi mệt mỏi. Thực sự thì tôi cũng chẳng biết mệt mỏi nó ra làm sao cả. Những người khác thì hay bị mệt, nhất là trong những dịp xã giao, tuy nhiên mọi người cảm thấy ra sao không quan trọng.
Poirot lại một lần nữa khéo léo đánh tiếng.
– Như tôi vừa nói đó, tôi đi nghỉ trưa. Cô Pierce biết như thế.
– Ồ vâng, – cô Pierce thở dài. – Tôi mệt khủng khiếp đi được sau cái buổi sáng đó. Chuyến leo núi thật nguy hiểm cũng

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT