watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 23:05 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8827 Lượt

buộc máu mủ này, cô ấy sẽ sống vui vẻ hơn trước. Làm phiền bà quá! – Khang Kiếm cầm hóa đơn đi tới quầy.
Anh không nói hẹn gặp lại. Anh tin rằng anh và Bạch Nhạn sẽ chẳng còn gặp lại bà Bạch Mộ Mai.
Bà ta xinh đẹp quyến rũ, bà ta nghiêng nước nghiêng thành, bà ta sắc nước hương trời, khiến đàn ông mê mẩn điên đảo, đều là vui thú và niềm tự hào của một mình bà ta, không liên quan đến bọn họ.
Ông Khang Vân Lâm ở tỉnh thành xa xôi, tuổi đã cao, không có gan cũng chẳng có sức để diễn màn kịch vĩ đại vì mỹ nhân từ bỏ giang sơn.
Bạch Mộ Mai – người đàn bà như cái gai độc đã cắm sâu trong tim Khang Kiếm suốt hai mươi tư năm – hôm nay, cuối cùng anh đã nhổ được ra.
Sau này, Bạch Nhạn là Bạch Nhạn của một mình anh, không còn liên quan gì đến người đàn bà này nữa.
Tâm trạng Khang Kiếm nhẹ nhõm và sáng sủa chưa từng có, lúc tính tiền, anh nở một nụ cười rạng ngời ấm áp với cô thu ngân.
Bà Bạch Mộ Mai đã bao giờ phải chịu sự ghẻ lạnh như thế từ đàn ông, tức đến nỗi khuôn mặt xinh đẹp căng cứng lên, vung tay, không cẩn thận hất đổ ly cà phê, chất lỏng màu nâu men theo cạnh bàn, nhỏ từng giọt tí tách xuống thảm thành một vết bẩn mờ mờ.
Bà trợn mắt, quay phắt sang một bên, không nhìn theo bóng Khang Kiếm. Có điều trong lòng không khỏi bùi ngùi: Gã trai này biết gánh vác hơn cha hắn.
Đêm, đen như mực.
Giản Đơn lái xe suốt một ngày, mệt mỏi gục trên vô lăng ngủ thiếp đi. Khang Kiếm không đánh thức anh ta dậy, khẽ mở cửa xe ngồi vào trong.
Bạch Nhạn vẫn

còn ở Tân Giang, không xa anh bao nhiêu, vậy thì tốt. Anh không vội nữa, để Giản Đơn ngủ một giấc tử tế đã. Đảm bảo sự an toàn của bản thân, không để người yêu thương mình lo lắng, đó cũng là một sự báo đáp đối với người thương.
Không cần phải nhờ người khác giúp đỡ nữa, đây là vấn đề của hai người, anh sẽ dốc hết tâm sức để giải quyết. Đối với anh, Bạch Nhạn không phải là hoàn toàn không có tình cảm, là do những chuyện anh làm quá kinh khủng đã dọa cô chạy mất.
Công cuộc theo đuổi bà xã còn trường kỳ, anh sẽ tiếp tục nỗ lực.
Khang Kiếm lấy điện thoại ra, miệng khẽ cười.
“Bà xã, lúc này, đặc biệt nhớ em, em đã ngủ chưa? Nếu ngủ rồi, vậy nhất định phải mơ thấy anh nhé. Anh nghĩ anh cũng sẽ mơ thấy em”.
Trên màn hình hiện lên một chú bướm, hai cánh chấp chớp, một tiếng “tinh” vang lên, tin nhắn đã được gửi.
Trăng treo đầu ngọn liễu.
Kết quả kiểm tra của Bạch Nhạn rất tốt, truyền nước xong, thấy trời không còn sớm, mua đồ về căn hộ nấu nướng thì sợ hơi cập rập vì thế cô hẹn với Lãnh Phong, Minh Thiên và Liễu Tinh cùng đi nhà hàng.
Nhà hàng mới khai trương, băng rôn còn treo phất phới, rất nhiều khuyến mại, khách khá đông không khí tựa như “mọi người mau tới đây, ta sẽ cho ăn no”.
Ông chủ nhà hàng từng được Lãnh Phong mổ nên đã bố trí cho bốn người vị trí tốt nhất, sát cửa sổ, hai bên là cây cảnh, yên tĩnh giữa chốn ồn ào.
Bữa ăn diễn ra rất nhanh.
Lãnh Phong phải vội về bệnh viện để trực đêm, Thương Minh Thiên tâm sự chất chồng, cả buổi tối lông mày cau tít, căn bản không động đũa. Lúc Bạch Nhạn giới thiệu anh với Liễu Tinh, anh chỉ hơi ngước mắt rồi lại thu lại ngay, khiến Liễu Tinh bị đả kích nặng nề.
Tình hình của Liễu Tinh bây giờ, nói thế nào nhỉ, trông thì có vẻ tốt hơn bao giờ hết, người đi tới đâu tiếng cười nói đi tới đó, ăn mặc càng ngày càng hiện đại. Trước đây đều nhìn giá rồi mới xem đến quần áo, bây giờ chỉ cần vừa mắt là bất chấp giá cả, lôi thẻ ra quẹt luôn.
Nhưng Bạch Nhạn không khỏi có chút xót xa. Đây rõ ràng là sự tỏ vẻ cố ý, dường như phải dùng một sự thờ ơ lộ liễu để nhấn mạnh sự tồn tại của một niềm vui nào đó.
Tình cảm mười bốn năm, không phải chỉ một thoáng chốc là có thể tan thành mây khói.
– Cô Liễu, buổi tối cô không có việc gì thì ở lại với Bạch Nhạn. – Lãnh Phong lái xe đưa hai người tới cổng tiểu khu, dặn dò.
Liễu Tinh ngạc nhiên liếc Lãnh Phong rồi lại nhìn Bạch Nhạn, như bừng tỉnh ngộ: “Được… được thôi!”, cô nàng lén véo Bạch Nhạn.
Bạch Nhạn bình thản tạm biệt Lãnh Phong và Minh Thiên.
– Nhạn, không ngờ nha, cậu còn chưa cởi trói đã có người nhung nhớ rồi. Nói mau, cậu chinh phục cái cơn hàn lưu Siberia kia lúc nào thế hả? – Liễu Tinh cực kỳ hưng phấn,
Bạch Nhạn lườm cô nàng:
– Mình với bác sĩ Lãnh chỉ là tình bạn giữa hai người đồng nghiệp, cũng như cậu thôi, đừng nói lung tung.
– Không giống đâu nhé, sao anh ta chẳng tốt với mình như thế.
– Dù sao bây giờ mình và bác sĩ Lãnh không có chuyện gì hết, sau này cũng không thể có chuyện. – Bạch Nhạn khẳng định.
– Tại sao? Cậu ly hôn rồi thì có quyền tự do kết bạn chứ. Mình cảm thấy bác sĩ Lãnh không tệ, tay nghề cao, lại không đi quá giới hạn, đàn ông đích thực đấy.
– Mình không nói anh ta xấu, nhưng bọn mình không hợp. – Bạch Nhạn níu tay Liễu Tinh cùng đi lên lầu.
Liễu Tinh chặc lưỡi:
– Nhạn, cậu lại thế rồi, cứ như là rất hiểu bản thân vậy. Vậy thì ai hợp với cậu, sếp Khang mà cậu tự chọn chẳng phải cũng thế sao.
Bạch Nhạn không nói gì, thở dài, lấy chìa khóa ra mở cửa.
Liễu Tinh ôm khung cửa, cũng thở dài theo:
– Phụ nữ với nam giới đúng là không giống nhau, đàn ông kết thúc một mối tình, có thể rất nhanh đã bập vào mối tình thứ hai, nhưng phụ nữ thì không được, nếu không lưu luyến chuyện cũ thì cũng chìm đắm trong đó, đau khổ đay dứt, cần có một quá trình hồi phục rất dài. Nhạn, mặc dù cậu và sếp Khang cưới rồi lại bỏ, nhưng vẫn còn có một chút tình cảm, nhất thời không thể tiếp nhận sự theo đuổi của người khác được.
– Liễu Tinh, giờ cậu có thể đi diễn thuyết về tình cảm được rồi đấy. – Bạch Nhạn cười rồi bước vào phòng, thay bộ đồ ngủ rộng rãi.
– Phật tổ ngồi dưới gốc bồ đề bảy bảy bốn chín ngày mới ngộ được chân lý Phật học. Những kẻ đã nếm trải ngọt ngào và cay đắng của tình yêu như chúng ta đương nhiên cũng có vài điều tâm đắc. Thực ra, đàn ông trừ việc cùng cậu lên giường, cũng chẳng có tích sự gì mấy. Nhưng lên giường được cũng đã là không tồi rồi, chí ít cũng có thể sưởi ấm cậu. Nếu đột ngột lên giường với người đàn ông khác, lại phải trải qua thời kỳ tìm hiểu, còn lo kích cỡ có phù hợp hay không. Haizz, mặc áo đòi hỏi phải mới, nhưng người thì phải cũ mới tốt! Nhưng người ta có nghĩ thế đâu.
– Kích cỡ gì cơ? – Bạch Nhạn vừa hỏi dứt lời đã hiểu ra luôn, mặt nóng bừng lên, đuổi theo đánh Liễu Tinh – Cái đồ lưu manh nhà cậu, lời này mà cũng nói ra được.
Liễu Tinh cười lớn chạy trốn khắp nơi:
– Mình nói thật mà, cậu thử hỏi bác sĩ Lãnh là biết ngay, anh ấy gặp biết bao đàn ông rồi, kích cỡ chỗ đó của đàn ông muôn hình muôn dạng mà.
– Liên quan gì đến cậu chứ?
Bạch Nhạn cười đứt cả hơi, hai người cười đùa một hồi rồi ngã lăn lên giường, nghe thấy điện thoại báo chuông tin nhắn thì tiện tay với lấy xem.
– Ai thế? – Liễu Tinh ngừng cười, thò đầu ra xem, thấy Bạch Nhạn ngẩn người ngơ ngác.
Bạch Nhạn vội xóa tin nhắn đi:
– Người ta nhắn nhầm thôi.
– Bác sĩ Lãnh à? – Liễu Tinh không tin, tò mò hỏi.
– Nhầm số mà. Liễu Tinh, cậu đi tắm trước đi, rồi giặt một cái khăn mang ra lau chiếu. Mình vào bếp bổ dưa hấu cho cậu ăn. – Bạch Nhạn ngồi dậy, vừa nói vừa đi vào bếp.
Liễu Tinh ờ một tiếng, bĩu môi liếc chiếc điện thoại trên tủ đầu giường.
Hai người tắm rửa xong, trèo lên giường xem tivi một lát, Liễu Tinh kêu buồn ngủ, Bạch Nhạn tắt đèn, tắt ti vi, cùng nằm xuống với Liễu Tinh. Rất nhanh Liễu Tinh đã ngáy ngon lành, cô lại chẳng hề buồn ngủ chút nào, trong đầu lúc thì hiện lên gương mặt như bảng pha màu của Minh Tinh, lúc thì lại là gương mặt nghiêm trọng của Minh Thiên, cuối cùng là ánh mắt sâu thẳm như biển đêm của sếp Khang.
Cô đã dọn ra khỏi nhà rồi, đã trịnh trọng tuyên bố với anh cô thật sự muốn ly hôn, tại sao anh còn không chịu tin?
Bạch Nhạn thật sự không hiểu, Lục Địch Phi ly hôn như thay áo, sống phóng khoáng biết chừng nào. Hai người họ chia tay trong hòa bình, không ảnh hưởng gì đến anh, cớ sao anh lại không chịu?
Lẽ nào anh vẫn còn cố chấp cái gọi là “tình yêu” của anh, anh không biết rằng tình yêu ấy của anh, cô đã không còn nghĩ đến, không cần, cũng không dám đón nhận nữa.
Bạch Nhạn khẽ thở dài, lại trở mình.
– Trạch Hạo, đừng nghịch nữa, em phải ngủ. – Liễu Tinh nằm cạnh lẩm bẩm nói mơ, tay huơ lên không trung rồi từ từ đặt lên eo Bạch Nhạn, miệng nở một nụ cười ngọt ngào.
Bạch Nhạn đau lòng vuốt mi Liễu Tinh, mắt đỏ hoe.
Liễu Tinh ngốc quá! Cô thầm than trong lòng.
Tuy Lý Trạch Hạo đã thay lòng đổi dạ, nhưng anh ta cũng là một bông hồng giấy trong trái tim Liễu Tinh, vĩnh viễn chiếm một vị trí trong cuộc đời cô ấy.
Điều này không thể phủ nhận.

Sáu giờ sáng, Khang Kiếm về đến Tân Giang. Giản Đơn đã ngủ một giấc ngắn trên xe, nhưng tinh thần vẫn không được tốt. Anh đưa Khang Kiếm về tới tiểu khu, Khang Kiếm hỏi về lịch trình buổi sáng hôm nay, cũng chỉ là bố trí công việc thường ngày. Anh bảo Giản Đơn buổi sáng không cần đến văn phòng, về nhà ngủ cho khỏe rồi buổi chiều hãy đi.
Giản Đơn đi rồi, anh lên nhà tắm một cái, thay bộ

Trang: [<] 1, 88, 89, [90] ,91,92 ,146 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT