|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
quần áo sũng mồ hôi. Thấy giỏ quần áo thay ra bên ngoài đã chất đầy quần áo, ánh nắng rọi vào thấy rõ sàn nhà phủ một lớp bụi, Khang Kiếm nhún vai, lẳng lặng nhìn gương cạo râu, chải đầu.
Ngôi nhà không có bà xã, có còn là nhà nữa không?
Khang Kiếm đánh xe tới Thành ủy, anh xuống xe, lịch sự gật đầu chào cậu cảnh vệ đứng gác ở cổng. Trong phòng đăng ký bên cạnh bỗng xuất hiện một cậu cảnh vệ khác, đứng nghiêm trước mặt Khang Kiếm rồi lịch sự nói:
– Chào trợ lý Khang, có một trung tá muốn gặp anh.
Khang Kiếm nhướn mày nhìn cậu cảnh vệ đầy dò hỏi.
Thành ủy là cơ quan công quyền quan trọng, không phải ai cũng có thể vào được. Đôi khi, một số người dân bất bình hay căm ghét xã hội sẽ tụ tập ở cổng Thành ủy gây náo loạn. Khang Kiếm đã từng tận mắt chứng kiến mấy cô công nhân xưởng dệt khóc lóc chửi bới trước cổng, định xông vào bên trong, khiến mấy cậu cảnh vệ sợ hết hồn không dám xông lên, sau phải nhờ cảnh sát vũ trang tới lôi đi.
Việc ra vào Thành ủy có quy định nghiêm ngặt.
Muốn vào Thành ủy làm việc, thông thường phải đăng ký trước, xác định người cần gặp đang ở trong, cũng phải được sự đồng ý thì các đồng chí cảnh vệ mới cho người đến làm việc vào.
Mà quan chức như Khang Kiếm, muốn gặp là phải hẹn trước, rồi phải thông qua thư ký, nói rõ là có chuyện gì, sau đó đợi thư ký báo cáo rồi mới quyết định xem có gặp hay không.
Mấy cậu cảnh vệ này không phải là mới đến làm, sao ngay cả mấy quy định này cũng không nắm được? Khang Kiếm cảm thấy hơi kỳ lạ.
Cậu cảnh vệ bị Khang Kiếm nhìn cho đỏ mặt tía tai:
– Tôi… đã xem chứng minh quân đội và cả chứng minh nhân dân của anh ấy, anh ấy nói tìm anh có việc gia đình, tôi bèn bảo anh ấy đợi một lát, đang định gọi điện thoại thì đúng lúc nhìn thấy trợ lý Khang, tôi…
Khang Kiếm nhíu mày, không làm khó cậu cảnh vệ nữa:
– Ờ, vậy anh ta đâu?
Trong lòng lại càng thấy kỳ lạ hơn, Không quân cũng quan tâm đến chuyện gia đình anh sao?
Trung tá Thương, trợ lý Khang tới rồi. – Cậu cảnh vệ ngoái đầu vào trong gọi.
Một người đàn ông tuấn tú trong bộ quân phục không quân màu xanh da trời bước ra:
– Chào anh, trợ lý Khang, tôi là Thương Minh Thiên.
Người đàn ông đưa tay về phía Khang Kiếm.
Nghe tới cái tên Minh Thiên, Khang Kiếm hơi khựng lại, anh thấy hơi quen, đã nghe thấy ở đâu rồi.
Thương Minh Thiên đã nhận ra vẻ hồ nghi của anh:
– Tôi là hàng xóm hồi nhỏ, cũng là bạn của Bạch Nhạn.
Khang Kiếm nhớ ra rồi, lúc anh đến tìm Bạch Nhạn trong bệnh viện, cô từng nhờ tay bác sĩ Lãnh kia chuyển lời gì đó cho Minh Thiên.
Từng tế bào trên khắp người anh dựng lên đầy cảnh giác:
– Vậy mời anh vào!
Cửa lớn đông người qua lại, đứng ở đây sẽ thu hút sự chú ý của mọi người.
Thương Minh Thiên lắc đầu:
– Tôi mời anh Khang tới quán trà gần đây ngồi một lát được
không? Sẽ không lâu đâu.
Khang Kiếm trầm ngâm giây lát:
– Được!
Thành ủy nằm trên một con phố không có nhiều hàng quán, phần lớn đều là văn phòng trụ sở của các ban ngành, hai người đi một lúc mới tìm được một quán trà.
Thương Minh Thiên bước vào bỏ mũ ra, đợi Khang Kiếm ngồi xuống rồi mới ngồi, khi nhân viên phục vụ tới, anh cũng lịch sự mời Khang Kiếm chọn đồ uống trước, sau đó mới chọn cho mình.
Quán trà buổi sớm khá vắng vẻ, chỉ một lát sau nhân viên phục vụ đã bê hai tách trà lên. Khang Kiếm nhấp một ngụm trà, im lặng đầy cảnh giác. Người sĩ quan trước mặt trông còn khá trẻ, chỉ hơn Bạch Nhạn chừng hai ba tuổi. Anh ta tìm mình rốt cuộc là vì chuyện nhà gì? Dù gì cùng đã lăn lộn trên quan trường vài năm, anh có nguyên tắc làm việc của chính mình: trước khi chưa nắm được con bài của đối phương, tuyệt đối không chủ động mở miệng. Ai ngả bài trước người đó bị động, lấy lùi để tiến là thượng sách, kinh nghiệm này anh có.
Thương Minh Thiên khẽ nhấp một ngụm trà xanh, rồi lại trầm mặc hồi lâu. Anh lấy từ trong chiếc túi xách tiện tay mang theo ra hai tờ giấy, khẽ đặt lên bàn rồi đẩy về phía Khang Kiếm.
Khang Kiếm cúi nhìn, mặt bỗng đanh lại.
“Thỏa thuận ly hôn”?
– Anh Khang, phiền anh ký một chữ, Tiểu Nhạn đã nói không cần bất kỳ tài sản gì của anh, cũng không cần tiền nuôi dưỡng, chỉ cần ly hôn, cô ấy sẽ ra đi tay trắng. – Thương Minh Thiên nói.
– Trung tá Thương, đây hình như là chuyện giữa tôi và Bạch Nhạn, anh có tư cách gì mà yêu cầu tôi ký vào đây?
Khang Kiếm nghiến răng nghiến lợi hỏi, lửa giận bừng bừng, anh bất giác co hai bàn tay thành nắm đấm.
– Dựa vào sự quan tâm của tôi với Tiểu Nhạn. – Thương Minh Thiên từ tốn trả lời, hiên ngang đối mặt với ánh mắt phẫn nộ của Khang Kiếm – Sau khi đã làm nhiều chuyện với cô ấy như vậy, anh đã không còn xứng đáng ở bên cô ấy nữa.
Ngọn lửa trong lòng Khang Kiếm sắp lan ra cả cánh đồng, anh cười khẩy:
– Trung tá Thương, anh không cảm thấy anh rất mạo muội sao? Bất luận anh là bạn gì của Bạch Nhạn, dù anh có tơ tưởng gì với cô ấy, thì hình như anh đã quên mất một điều, bây giờ tôi vẫn đang là chồng cô ấy.
– Cuộc hôn nhân nhằm vào mục đích trả thù, không từ thủ đoạn là cuộc hôn nhân vô đạo đức. Anh đúng là nói khoác không ngượng mồm, lại còn dám xưng là chồng của Bạch Nhạn. Đường đường một đấng nam nhi mà dùng những âm mưu hiểm độc để đối phó với cô gái yếu đuối như Bạch Nhạn, có bản lĩnh gì chứ? Anh bất mãn với bà Bạch Mộ Mai thì đi mà trả thù bà ấy, Bạch Nhạn có tội tình gì? Có một người mẹ như vậy, cô ấy lớn lên không hư hỏng, giữ mình trong sạch đã không hề dễ dàng. Còn anh, có cha có mẹ, cuộc sống đầy đủ, anh khổ sở ở chỗ nào? Anh đừng ra vẻ ta đây ghê gớm lắm. Anh bây giờ có khác gì bố anh không?Tôi thật sự không thèm đứng đây để nói chuyện với cái đồ ngụy quân tử như anh, vì Tiểu Nhạn nên tôi đến yêu cầu anh ký tên mà thôi!
Gân xanh phập phồng từng sợi trên trán Khang Kiếm, lửa rừng rực cháy, thiêu đốt đôi mắt anh, cũng đốt lý trí của anh.
– Mẹ nó chứ, mày là cái thá gì, hôm nay tao phải dạy cho mày biết cái chó gì thì được nói. – Khang Kiếm đứng bật dậy, vung nắm đấm về phía Thương Minh Thiên.
Thương Minh Thiên không đề phòng, né người theo phản xạ, nắm đấm vung vào giữa mũi.
Hai hàng máu đỏ chảy từ mũi Thương Minh Thiên xuống.
Khang Kiếm thở hồng hộc, trừng trừng nhìn Thương Minh Thiên bằng ánh mắt quái gở.
Anh không nhớ mình đã đánh nhau bao giờ chưa, hoặc là từ nhỏ tới lớn chưa từng đánh nhau, nhưng không có nghĩa là anh không biết đánh nhau.
Vừa rồi, đấm nhanh quá, dùng lực quá mạnh, bàn tay hơi ê nhức.
Anh bẻ khớp xương.
Máu nóng vẫn trào lên từng đợt.
Khí dồn nén ở ngực, không thể không tìm cách giải tỏa, nếu không anh sẽ phát điên mất.
Ngay đến Liễu Tinh, Bạch Nhạn cũng chưa từng nhắc tới tình hình thật sự của bọn họ, nếu không phải vì Y Đồng Đồng quyến rũ Lý Trạch Hạo, chắc chắn Liễu Tinh sẽ không biết gì hết. Mà cái tay Thương Minh Thiên này lại biết hết ngọn ngành, có thể thấy Bạch Nhạn tin tưởng hắn ta nhường nào. Không chỉ có vậy, Thương Minh Thiên còn chiếm hết tất cả thời gian trước khi anh quen Bạch Nhạn, nếu anh đoán không nhầm, Thương Minh Thiên và Bạch Nhạn nhất định là thanh mai trúc mã, hai đứa trẻ hồn nhiên vô tư lự. Trước mặt người được gọi là chồng Bạch Nhạn như anh, hắn ta không hề che giấu sự che chở, yêu thương, trân trọng với cô trong giọng nói, Thương Minh Thiên có ý định gì với Bạch Nhạn, khỏi cần phải nói nữa. Có phải chỉ cần đợi Bạch Nhạn ly hôn, Thương Minh Thiên sẽ lập tức nắm lấy tay cô?
Nghĩ tới cảnh này, Khang Kiếm không thể không thừa nhận, bọn họ tuổi tác ngang nhau, dung mạo, khí chất hòa hợp, trông rất xứng đôi, đẹp như tranh vẽ.
Lẽ nào Bạch Nhạn đã cho Thương Minh Thiên một câu trả lời khẳng định, nên hắn ta mới hung hăng tìm tới yêu cầu ly hôn?
Đây rõ là chuyện nực cười nhất trên đời, bọn họ coi anh là gì chứ? Bạch Nhạn vẫn là vợ của anh, ông chồng này có bám váy vợ không? Khang Kiếm không biết mình đang đố kỵ, ghen tuông hay phẫn nộ, chỉ biết không thể nuốt trôi cục tức này, tim lạnh đến cùng cực.
Chính trong lúc anh đang thất thần, Thương Minh Thiên đã đứng vững, lấy giấy ăn trên bàn qua quýt chùi máu mũi, sau đó cởi bộ quân phục trên người, chỉ mặc một chiếc áo may ô.
– Bây giờ anh mới muốn bảo vệ quyền làm chồng của mình, tiếc là đã quá muộn rồi. Khi anh còn đang có được quyền lợi đó thì anh chạy đi đâu? Đêm đến hẹn hò với người đẹp, tặng nhà rồi lại tặng xe, chiều buông thì bao cả một quán cà phê, nghe nhạc uống cà phê với người đẹp, khi đó anh vứt Bạch Nhạn đi dâu? Trợ lý Khang vĩ đại, thế giới này không phải anh muốn xoay chuyển thế nào thì xoay đâu. Anh muốn làm tổn thương người ta thì họ đứng yên cho anh, lúc anh hối hận ngoắc tay thì người ta bổ nhào vào lòng anh, không có chuyện tốt như vậy đâu.
– Thằng nhãi ranh, mày ngông cuồng quá đấy. Liên quan chó gì đến mày.
Khang Kiếm gầm lên, lại vung nắm đấm vào mặt Thương Minh Thiên, Minh Thiên lùi lại phía sau, nhanh nhẹn né tránh, rồi bỗng quét chân về phía Khang Kiếm, tiếp đó là một cú đấm móc trái, Khang Kiếm loạng choạng ngã về phía sau, máu mũi trào ra, Minh Thiên lại xông tới túm lấy áo Khang Kiếm, đấm liên tiếp.
Thương Minh Thiên ở bộ đội, đã từng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




