|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tập Cầm nã thủ, lại thường xuyên luyện tập, Khang Kiếm đâu phải là đối thủ của anh. Nhưng Khang Kiếm cũng không chịu thua, liều mạng xông lên, hai người ghì lấy nhau lăn lộn trên mặt đất, lúc thì anh ở trên, lúc thì Minh Thiên ở trên.
Trong lúc ẩu đả, cốc tách trên bàn rơi loảng xoảng, vỡ tan tành.
Khang Kiếm chỉ có thể gắng gượng chống trả mấy chiêu, một lát sau, cơn thịnh nộ còn chưa lan ra hết mặt anh thì đã bị một cú đấm của Thương Minh Thiên chặn lại, tiếp đó lại bị máu mũi xối xả tuôn ra phủ kín.
– Cú đấm này không phải là tao đánh, mà là đánh thay cho Bạch Nhạn. Cô ấy khác nào một đứa bé không cha không mẹ đáng thương, mày ức hiếp cô ấy, trong lòng có dễ chịu không? Mùa hè nóng nực, cô ấy bị bỏng than khắp nửa người, hơn nửa tháng trời nằm trên giường không thể động đậy, không thể tắm rửa. Mùa đông tuyết rơi dày đặc, ống nước đông cứng lại, cô ấy lấy chậu đựng đầy tuyết, đợi nó tan rồi mới nấu cơm, rửa mặt. Đôi tay nhỏ bé vóc tuyết đó sưng phù, nứt toác đến rướm máu. Lúc học trung học, có tên lưu manh bò lên cửa nhà cô ấy, dỡ ngói nhìn trộm cô ấy tắm. Cô ấy thông minh như vậy, lại buộc phải chọn học trường y tá, bởi vì trường y tá có trợ cấp, có thể ra đi làm. Có thể mày sẽ nói mấy chuyện này không phải là lỗi của mày, đúng thế, chẳng liên quan gì đến mày sất, cũng chẳng ai yêu cầu mày phải làm người tốt giàu tình thương, vậy mày có thể nhón tay làm một người xa lạ không? Mày lại ra vẻ xuất chúng khiến Bạch Nhạn phải động lòng mà lấy mày. Mày… mày có biết tao ngưỡng mộ mày biết bao vì có thể lấy được cô ấy không? Mày… sao mày lại ngu ngốc đến mức không biết trân trọng chứ?
Thương Minh Thiên đau khổ đến phát điên, nhưng vẫn còn sót lại một chút lý trí, anh chỉ vào mặt Khang Kiếm:
– Đây là mặt nạ của mày, tao không đánh, chỉ cần mày ký tên, trả Bạch Nhạn cho tao, sau này mày cứ việc làm thị trưởng, bọn tao vẫn làm dân đen.
Nói xong, Minh Thiên không hề nương tay với những bộ phận khác trên người Khang Kiếm, đánh đấm điên cuồng.
Thương Minh Thiên cứ đánh mãi, hốc mắt ngầu đỏ. Từ lúc nghe Bạch Nhạn kể hết ngọn ngành, cục tức này đã dồn nén trong lòng anh. Anh hỏi Bạch Nhạn tại sao không ly hôn từ sớm, Bạch Nhạn nói Khang Kiếm không chịu, nhưng lần này mặc kệ anh ta có chịu hay không, cô cũng phải ly hôn.
Thương Minh Thiên nghe xong liền nổi trận lôi đình, Khang Kiếm là chúa tể thế giới hay sao, dựa vào cái gì mà hắn nói cưới là cưới, nói không ly hôn là không ly hôn. Anh lo Bạch Nhạn không đối phó nổi với Khang Kiếm, sau một đêm suy nghĩ, trực tiếp đến tìm Khang Kiếm;
Lúc này Khang Kiếm đã bê bết như một đống bùn, không còn sức lực để nhấc tay lên nữa, mũi đau như bị xé toạc, chân cũng đau, chỗ nào cũng đau, nhưng tất cả đều không bằng nỗi đau đớn trong tim.
Bây giờ, nếu Bạch Nhạn bị người khác ức hiếp, anh cũng sẽ giống như Thương Minh Thiên, đi xả giận cho Bạch Nhạn. Anh có tư cách này, cũng có dũng khí này, đó là vì Bạch Nhạn là vợ anh, anh là chồng cô ấy, anh nên là ông trời của cô ấy.
Thương Minh Thiên là gì của Bạch Nhạn chứ?
Hôm qua? Ngày mai? Hôm nay là anh, nhưng cuối cùng rồi sẽ trở thành quá khứ.
– Mày báo cảnh sát đi, chuyện này không liên quan đến Bạch Nhạn, cô ấy không biết tao đến đây tìm mày. – Thương Minh Thiên ngừng đấm, chỉnh lại quần áo, mặc quân phục vào, ném tờ thỏa thuận ly hôn trên bàn vào mặt Khang Kiếm – Mày ký xong rồi thì báo cho Bạch Nhạn.
Khang Kiếm vịn vào chiếc ghế đổ để đứng lên, anh lấy khăn giấy lau mũi, giương đôi mắt sưng húp như mắt cá vàng nhìn thẳng Thương Minh Thiên:
– Tôi… sẽ không ly hôn với Bạch Nhạn, trừ khi cậu đánh chết tôi.
Thương Minh Thiên cười lạnh:
– Mày còn muốn gì nữa?
– Cậu không cần biết. Cậu đánh tôi trận này, có phải là có thể đòi lại những tổn thương mà tôi đã gây ra cho Bạch Nhạn? Vậy thì tôi và cô ấy sẽ bắt đầu lại từ đầu. Trung tá Thương, tình yêu không có tội, nhưng tơ tưởng đến vợ của người khác không phải là đạo của người quân tử. Ra khỏi cánh cửa này, tôi không hy vọng cậu lại tiếp tục gặp Bạch Nhạn nữa, nếu không, tôi sẽ đưa cậu ra tòa án binh.
Khang Kiếm nói xong, nhặt tờ thỏa thuận ly hôn lên, chậm rãi xé đôi, rồi xé tan thành nhiều mảnh vụn, rơi lả tả xuống mặt đất.
– Cám ơn tất cả những gì cậu đã làm cho Bạch Nhạn, dừng lại ở đây thôi, sau này, cô ấy đã có tôi.
Anh ngẩng cao đầu, mặt mũi sưng vù đi qua người Minh Thiên đang đứng ngơ ngác, bước ra ngoài.
Qua ánh mắt sửng sốt của người nhân viên phục vụ, anh có thể nhận thức được dáng vẻ của mình không dễ coi lắm, nghĩ một lúc, gọi xe về nhà, ở trên xe anh gọi điện cho Tiểu Ngô, nói mình không được khỏe, nghỉ phép một ngày.
Đầu óc Thương Minh Thiên trống rỗng, không biết ra khỏi quán cà phê bằng cách nào, cũng không biết làm thế nào mà đến được chỗ ở của Bạch Nhạn, gọi điện bảo Bạch Nhạn xuống dưới.
Bạch Nhạn vội vã xuống lầu, thấy Thương Minh Thiên dựa vào tường, tóc tai bù xù, dưới mũi còn có một vệt máu thì kêu lên thất thanh:
– Minh Thiên, anh đánh nhau với ai à?
Minh Thiên gật đầu.
– Với ai?
– Khang Kiếm.
Đầu óc Bạch Nhạn nhất thời không kịp hoạt động, như bị hóa đá. Một lát sau cô bỗng nhảy dựng lên, tiến lên túm chặt lấy Minh Thiên.
– Anh điên rồi, Minh Thiên, anh đánh nhau với Khang Kiếm, anh ta là cán bộ nhà nước, là trợ lý thị trưởng, anh sẽ phạm pháp đấy. Khó khăn lắm anh mới được đi học đại học, mấy năm liền không về nhà mới có được ngày hôm nay, anh thế này sẽ hủy hoại tương lai. Anh… làm gì vậy chứ! Không được, không được, em… em phải đi tìm Khang Kiếm.
Nói xong, Bạch Nhạn quay người chạy ra cổng tiểu khu.
– Em tìm hắn ta làm gì? – Thương Minh Thiên đuổi theo Bạch Nhạn – Có chuyện gì anh sẽ chịu trách nhiệm, em không cần lo lắng.
Bạch Nhạn khóc nức nở.
– Em chính vì sợ anh phải chịu trách nhiệm. Đây là chuyện giữa em và anh ta, nếu muốn trả thù thì cũng là em trả thù, sao anh lại nhúng tay vào. Để em đi tìm Khang Kiếm nói cho rõ.
– Em không được đi xin hắn.
Bạch Nhạn khẽ khàng gỡ tay Minh Thiên ra, lấy từ trong túi ra một chùm chìa khóa:
– Anh lên nhà rửa mặt đi, trong nhà đã làm sẵn mì lạnh rồi. Không phải em đi cầu xin, mà là đi nói rõ cho anh ấy hiểu,
– Loại người đó làm gì có lý lẽ mà nói, Tiểu Nhạn… – Thương Minh Thiên vẫn còn muốn nói gì đó, Bạch Nhạn đã chạy vút đi như một làn khói.
Như thể có linh cảm, Bạch Nhạn không nghĩ ngợi nhiều, bắt xe đi thẳng về nhà, vừa vặn chìa khóa, đẩy cửa ra thì bắt gặp ngay ánh mắt u ám của Khang Kiếm.
Lòng nguội lạnh như tro tàn.
Cô về nhà rồi, cuối cùng đã về rồi. Anh sẽ không tưởng rằng cô lo cho vết thương của anh, quan tâm đến anh nên mới quay về. Nhất định là cô đã gặp tay Thương Minh Thiên kia, sợ anh sẽ làm chuyện bất lợi cho gã đó nên mới vội trở về để thăm dò.
Sao cô có thể không đau lòng cho được?
Khang Kiếm nhắm mắt lại, ngồi như một khúc gỗ trên sofa.
Anh vì trả thù nên mới lấy cô, vậy thì cô, vì cái gì mà lấy anh?
Trong lòng cô có chỗ nào dành cho anh không? Còn anh, đã như một con thiêu thân nhìn thấy ngọn đèn sáng, như đứa bé sắp chết đuối nhìn thấy một cọng rơm, như mảnh đất tối tăm đợi được đến ngày nắng hửng, điên cuồng bất chấp tất cả mà yêu cô, nhưng, tiếc là đã muộn.
Bạch Nhạn hít vào một hơi, hết hồn trước dáng vẻ bi tráng của Khang Kiếm, Minh Thiên ra tay ác quá!
Cô không nói gì nhiều, đặt túi xuống, lấy hộp thuốc ra, rồi lấy khăn mặt, đá lạnh đi tới cạnh Khang Kiếm, giúp anh xử lý vết thương.
Anh xuýt xoa chịu đau, không cử dộng.
– Tối qua ngủ ở đâu? – Anh hỏi.
– Phòng 301 tầng 10 tiểu khu Hoa Viên, cách đây nửa tiếng đi đường.
– Viêm phế quản đã khỏi chưa?
– Không truyền nước nữa, nhưng còn uống thuốc thêm hai ngày, đang nghỉ ốm.
– Ở một mình?
Bàn tay đang cầm thuốc đỏ của Bạch Nhạn khẽ run lên, liếc anh:
– Tối hôm qua Liễu Tinh ngủ với em, chỗ cô ấy trọ bây giờ cũng gần chỗ em.
– Thương Minh Thiên chỉ là hàng xóm của em sao? – Khang Kiếm tiếp tục hỏi bằng vẻ mặt vô cảm.
– Nhà bọn em ở dãy trước dãy sau, anh ấy là hàng xóm, bạn, đàn anh …
– Không chỉ có thế chứ? – Khang Kiếm đón lấy túi nước đá chườm vào mũi – Hắn ta là người tặng em bông hồng giấy phải không?
Bạch Nhạn đờ ra như khúc gỗ:
– Sao anh biết về bông hồng giấy?
Khang Kiếm xua tay:
– Việc này em đừng hỏi, trả lời câu hỏi của anh.
Bạch Nhạn nhắm mắt, một lúc lâu sau mới gật đầu:
– Đúng vậy.
Khang Kiếm cười nhạt:
– Em đang lo cho hắn ta à?
– Sếp Khang, em thay mặt anh ấy xin lỗi anh. Tính tình Minh Thiên nóng nảy, hồi nhỏ có ai bắt nạt em, anh ấy đều giúp em như vậy. – Bạch Nhạn dè dặt nhìn anh.
– Nếu anh làm gì hắn ta, em sẽ thế nào? – Môi Khang Kiếm run lên, tim từ từ chìm xuống.
– Sếp Khang, anh sẽ không làm vậy đâu. Anh bao dung độ lượng, sao có thể so đo với Minh Thiên được, phải không?
– Bạch Nhạn, hình như em đang dỗ dành anh, mà hình như cũng đang nài nỉ anh? Trước đây em chưa bao giờ như thế.
Bạch Nhạn mím môi, lẳng lặng thu dọn hộp thuốc.
– Sếp tức giận gì thì cứ trút giận với em, đừng làm khó Minh Thiên
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




