watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:14 - 27/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6233 Lượt

lẽ, Nhi sắp…….

Chợt nó quay qua Quân cười tươi rói

-Hehe, giỡn với Quân chút thôi, Nhi thì làm sao mà chết được, ta là bất tử mà

Mặc dù ngoài miệng thì cười rất tươi, nhưng trong lòng nó đang đau lắm, nếu nóchết thì Quân sẽ đau, đau hơn cả nó. Bởi người ta thường nói “Người ở lại sẽđau hơn người đi mà”

Không gian lặng im, Quân không nói gì, nó cũng không nói gì. Ngồi nhìn hoànghôn dần buông xuống rất đẹp nhưng sao lòng nó buồn quá. Chợt nó nhớ tới hắn, nóđã hứa là sẽ trở về với hắn. Thôi chết rồi, phải về thôi!!Nó đứng lên và kéotheo Quân

-Cũng đã trễ rồi, chúng ta về thôi!!

Quân gật đầu rồi ra xe, vì đoạn đường xa nên về tới nơi cũng đã gần khuya. Nómua một ít đồ ăn cho hắn, rồi kêu Quân đưa đến bệnh viện. Đóng cửa xe lại, nóquay qua nhìn Quân, như đã suy nghĩ rất lâu, nó nói

-Về chuyện lúc chiều….. Quân cho Nhi thời gian suy nghĩ nhé…… một tuần thôi!!Vậy nhé

-Không sao, Nhi muốn bao lâu cũng được, Quân có thể chờ mà!!

-Ừ, vậy thôi, Quân về đi nhé, lái xe cẩn thận, Nhi vào trong đây

Quân khẽ gật đầu rồi phóng xe đi, nó quay người đi đến chỗ hắn. “Hic, khôngbiết để hắn chờ lâu như vậy, hắn có giận không nhỉ”

Chap 66: Chỉ vì thất hứa!!!

Đứng trước phòng bệnh, nó cứ lấp ló lưỡng lự mà không dám vào vì sợ hắn sẽ némcho nó một cái nhìn đầy tức giận vì đã thất hứa và sau đó sẽ cho người đánh sậpkhu nhà của nó (trí trưởng tượng phong phú)

Mở cửa phòng hết sức nhẹ nhàng, nó đưa đầu vào bên trong lén nhìn xung quanh.Không có ai cả, mọi người thật là…. sao lại để cho người bệnh ở một mình vậychứ??

Rón rén bước vào trong, hình như hắn đang ngủ thì phải!! Thôi thì để cho hắnngủ, ngu gì kêu hắn dậy để mắc công bị “lãnh đạn”. Còn thức ăn mua cho hắn thìnó xử thôi, dù gì thì nó cũng vừa xuất viện nên xem như nó cũng là người bệnh,mà người bệnh thì được quyền ăn cháo

Khẽ ngồi xuống cố gắng làm thật nhẹ nhàng, mặt nó hí hửng mở hộp cháo thịt bằmthơm phức

-Này!!- hắn chợt mở mắt ra và ngồi phắt dậy, cũng may là tay nó cầm chắc chứnếu không thì cả hộp cháo nghi ngút khói đã yên vị trên đầu hắn rồi

-OMG!!! Anh có phải là con người không vậy hả?? Làm tôi giật cả mình!!

Chợt nhìn vào mắt hắn nó nhận ra ánh mắt kia đang chú mục vào nó và tỏa ra sátkhí dày đặc.

Tay giật phắt hộp cháo hắn gằn giọng

-Đồ con heo xấu xa!! Đã thất hứa mà không hối lỗi lại còn dám ăn cháo của tôinữa

Đưa tay đấm cho hắn mấy phát, mặt nó nhăn nhó

-Thật là…..!!! Chỉ vì vậy thôi mà anh định làm cho tôi đứng tim chết sao?? Hả??Hả???- Theo sau mỗi chữ hả là mỗi phát đấm đầy tức tối của nó

-YA!! Cô đang ngược đãi người bệnh đấy!! Biết không??

-Mà tôi có thất hứa đâu, chỉ là…….. thực hiện hơi trễ chút thôi

-Không biết!! Đối với tôi vậy là thất hứa

Rồi chợt hắn nhìn xuống hộp cháo, khóe môi khẽ xuất hiện một nụ cười gian. Quayqua nhìn nó, hắn buông ra một câu làm cho nó đang uống nước phải phun ra hết,một câu đối với nó mà nói là hết sức kinh khủng

-Để chuộc lỗi vì đã thất hứa, cô….. đút tôi ăn đi!!!

Sau một hồi ho sặc sụa vì bị sốc, nó quay qua nhìn hắn với ánh mắt hoài nghi,tay đưa lên sờ trán hắn, miệng rối rít

-Này!! Bác sĩ đã kiểm tra chưa?? Hình như đầu anh bị va chạm mạnh đấy!!

Hất tay nó ra, hắn bắt đầu nhăn mặt, rồi đưa tay vào trong túi rút ra một tờgiấy đưa cho nó

Tờ giấy được gấp bốn, mở ra đọc với vẻ mặt đầy tò mò và có chút hứng thú. Đọcđược những chữ bên trong, nó bắt đầu phát hoảng. Cũng may là lần này nó khônguống nước nếu không thì chắc nó sẽ sặc còn nhiều hơn cả lần trước, có khi làchết vì sặc cũng nên. Đầu tờ giấy có ba chữ thật to tướng và được tô đậm “Bảnhợp đồng” (bên dưới là gì thì chắc ai cũng biết hết rồi)

Hóa ra là hắn luôn mang theo trong người, làm cho nó mấy lần vào phòng hắn tìmđể “tiêu hủy” nhưng lại không thấy. Mặt nó hơi chuyển sang màu xanh nhưng vẫncố gắng giữ vững giọng

-Ý gì đây??

-Cô nhớ lái này chứ? Tôi có trò vui cho cô này. Bây giờ, một là……. cô đút chotôi ăn, hai là…… cô thụt dầu 100 cái

-Ặc!! Anh đúng là quỉ lai người mà! Đồ ác độc!!

-Đừng làu bàu nữa, mau chọn đi!!

-Được thôi!!

Nhất quyết không để cho hắn vừa lòng, nó quyết định thụt dầu 100 cái. “Anh muốnchứ gì? Được thôi!! Gì chứ thụt dầu 100 cái thì đối với Nguyễn Hoàng Bảo Nhinày chẳng là gì cả!!”

Trong khi nó thụt dầu thì hắn lại nằm bắt hai tay ra sau đầu và đếm như đangthưởng thức một trò vui

-1……2……3……4…….5………………..61………62………63……….

Mặc dù lòng thì nói chẳng là gì cả nhưng ngoài mặc thì nó thở còn không ra hơi,nhưng vẫn nhất quyết không để cho hắn đạt được điều hắn muốn, nó vẫn cứ cốgắng. Trong lòng thầm rủa “Cái tên đáng chết!! Anh dám nói tôi ngược đãi ngườibệnh sao?? Anh mới là cái đồ độc ác đang ngược đãi người bệnh thì có. Grừ!!”

Khẽ nhìn nó, hắn cười một cái

-Này!! Nếu không nổi thì chịu thua đi, đến đây “phục vụ” cho tôi!!

-Mơ….. đi….. hộc, hộc…..

Nhếch môi một cái rồi hắn tiếp tục đếm

-……98……99…….99,1……..

-Ya!!! Anh…. đếm…… cái kiểu…… gì vậy hả…?? 99 rồi…… tới….. 99,1 là sao?? Muốnchết….. phải không??- miệng thở hồng hộc nhưng nó vẫn cố gắng nói để thỏa cơntức giận của mình

-Kệ tôi, thích đếm như thế nào là quyền của tôi!! Thụt tiếp đi

-Ax…….

Nhất quyết, nhất quyết, nhất quyết không chịu để cho vừa lòng, nó lại cố gắngthụt. Mặt hắn không chút gì qian tâm đến nó, hắn miệng vẫn cứ tiếp tục đếm

-…….99,30…………99,3….1……………….99,3….2………

Nó hết sức, ngồi thụp luôn dưới đất, mặt tím tái vì mệt. Thấy vậy hắn phóngngay xuống và đỡ nó dậy. Hắn lại nhăn mặt rồi trách nó

-Cô đúng là lì thật, thật ra thì tôi chỉ định thử cô thôi, cho dù cô có muốnthì một trăm năm nữa cũng chẳng được đâu mà còn làm giá, đúng là con heo cứngđầu

-Anh…… là đồ…. độc….ác…….Không bao giờ…… tôi làm….. theo lời……anh đâu…. Bâygiờ….. cho dù có….. nhảy…. lầu thì…… tôi cũng….. không đút cho… tên âm binh……như anh đâu

Chợt hắn nở nụ cười gian xảo, nhìn thẳng vào mặt nó buông ra một câu

-Thật không??

Chợt mặt nó từ xanh chuyển sang xám, lòng tự thầm trách bản thân lại sao lạingu ngốc gợi ý cho hắn, nhìn mặt hắn sao mà…… kinh khủng quá. Liệu nó sẽ phảinhảy xuống dưới thật sao?? Đang ở tầng 10 của bệnh viện mà!! Nó lắp bắp, mặtméo xệch

-Không…… không lẽ…… anh…..anh….. anh….. muốn tôi…. nhảy….s… sao???

Chợt hắn nhếch môi cười một cái rồi lại nói

-Không! Tôi đâu có ác đến vậy (ác hơn vậy)!! Tôi sẽ không bắt cô nhảy xuống đâumà tôi sẽ……

Lấp lửng giữa câu, chợt hắn nắm vai và quay nó qua, cúi xuống đặt một nụ hônlên môi nó. Nó bất động!!!!
Chap 67: Rối loạn cảm xúc

Quá bất ngờ, như một dòng điện chạy qua làm cơ thể nó tê liệt. Nó bất động vìnụ hôn của hắn.

Thấy nó không phản kháng, hắn lại khẽ nhếch môi một cái rồi lại tiếp tục hônnồng nhiệt hơn. Lấy lại được bình tĩnh, nhận ra được tình hình lúc này, khônghiểu sao nó vẫn không đẩy hắn ra mà mắt dần nhắm lại và bắt đầu đáp trả lại nụhôn của hắn 0

Trong màn đêm tĩnh mịch, bầu trời lấp lánh ánh sao và không khí dần se lạnh.Dưới một bệnh viện lớn có một vị bác sĩ cùng một cô y tá đang cầm theo đồ nghềđến khám cho một nam thanh niên để chắc rằng chàng trai ấy không bị chấn thươngnão (éc, lộ òi)

Vặn tay nắm cửa, vị bác sĩ đẩy cửa thật nhẹ để chắc rằng bệnh nhân không bịthức giấc. Đưa mắt về trước giường và không thấy ai cả, vị bác sĩ đẩy cửa bướchẳn vào bên trong.

Nghe tiếng động nó vội đẩy hắn ra. Nhận ra người đang đứng kia là ông bác sĩlúc sáng cùng chị y tá, nó cúi đầu xuống đất, mặt đỏ như gấc.

Hắn cũng chẳng thua gì nó, mặt cũng đỏ lên nhưng chỉ là thoáng chốc. Chỉ có ôngbác sĩ là tinh mắt nhận ra điều đó. Lí do hắn không thích ở đây là vậy:Không-được-riêng-tư và hay-bị-làm-phiền. Khẽ ho một cái để lấy lại dáng vẻ lạnhlùng, hắn quay qua ông bác sĩ

-Chuyện gì?

-Tôi đến để kiểm tra cho cậu………

-Bây giờ tôi không rảnh, sáng mai đi!!- ngắt lời bác sĩ, giọng hắn có chút gắtlên

-Thôi được….. À, tôi có mang theo thuốc cho cậu đây. Thuốc uống cho vết thươngchóng lành và tăng cường vitamin.

Bước tới nhận lấy thuốc rồi hắn quay đầu trở về giường mà không thèm đưa ra mộtcâu cảm ơn. Nếu nó không cúi đầu xuống đất chứ thì đã nhận được cái liếc xéo từchị y tá thực tập rồi. Cùng chị y tá trở ra ngoài, ông bác sĩ thắc mắc, tự hỏitại sao cô bé đó có người-yêu và bạn bè bên cạnh nhưng lại muốn từ bỏ cuộcsống?? Thật là khó hiểu!!

Nhìn nó từ nãy đến giờ vẫn chưa dám ngước mặt lên, hắn cười thích thú một cáirồi nói một câu lấp lửng đầy ẩn ý

-Đói quá!! Muốn ăn….. nữa……

Quay phắt mặt qua nhìn hắn, thật ra thì nó……. chẳng hiểu được cái ẩn ý của hắnmà chỉ hiểu rằng hắn đang đói và muốn ăn.

Vô tư đi tới lấy hộp cháo và đưa cho hắn, nó vẫn còn ngượng nên chẳng nói gìcả, mặt nó vẫn còn ửng đỏ và chưa nhạt đi chút nào.

Nhận lấy hộp cháo, nhìn mặt nó sao cứ lạ lạ. Hắn

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,34 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT