|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
chối bay chối biến. Thì mối quan hệ của cả ba càng trở nên khó xử hơn.
- À, mà mày học Toán sao rồi?- Tôi dò khéo ý thằng bạn.
– Vẫn thế, tao ở ngoài quê đã học trước một ít rồi nên giờ thoải mái hơn!- Nó vô tư đạp bẫy.
– Thế à, thế lớp toán có em nào xinh không?
– Có chứ, nhiều, công nhận là nhiều đứa xinh không thể tả nổi- Nó múa may tay chân, ba hoa bép xép như kẻ giảng đạo đang khai sáng cho đứa u tối về sắc đẹp vậy.
Tôi giả bộ hỏi han, rồi lâu lâu nghệt mặt theo kiểu mô tả của thằng bạn.
- Thế rốt cuộc, mày kết em nào!- Tôi vô vấn đề chính một cách lô- gíc!
– Không nói, nhưng hơi xinh, cá tính nữa!- Nó lấp lửng mà tôi muốn đè nó ra bóp cổ nó.
– Tên gì?- Tôi sốt ruột khi những miêu tả của thằng bạn “vô tình” đúng y như Dung vậy.
– Hỏi gì vậy mày, bí mật, đừng có nóng!- Nó lại úp úp mở mở.
– Đệch, bạn bè mà giấu hả mày!
– Bí mật, rồi mày sẽ biết, tao cao tay đến từng nào!
Nó lại nở nụ cười bí hiểm, ra dấu thúc tôi đi nhanh không muộn trận banh lại đứng ngoài ngó. Tôi không o ép nó nữa, kẻo đối tượng sinh nghi tìm cách lấp liếm. Chẳng hiểu nó đang nghĩ gì trong đầu nữa, giá như tôi có phép thuật siêu nhiên, nhìn thấu tâm trí của nó để xem xem, cái người mà nó cảm nắng có phải là Dung của tôi hay không.
- Nhìn gì ghê thế mày?
– Đệch, đẹp trai nhìn tí mà khó khăn vậy?- Tôi chẳng nhìn thằng bạn, nói vu vơ.
– …..!
– A, Cu đen ở là cu đen.
Thằng Nhân đứng chờ từ trước, hôm nay Nguyệt ở nhà nên nó đứng tiu nghỉu nhìn cái sân vắng tanh. Nhìn thấy hai thằng tôi như bắt được vàng.
Tranh thủ lúc thằng Hoàng đi “giải quyết chuyện gấp”, hậu quả khi tu hết cả ca nước đá nhà tôi, tôi chộp cổ Nhân đen.
- Mày, nghe tao hỏi nhé?- Tôi làm mặt hình sự đe doạ thằng bạn.
– Gì mà ghê vậy mày?
– Thằng Hoàng biết Dung với tao là….
– Một cặp chứ gì?- Nó hét toáng lên.
Tôi bịt miệng thằng bạn, ngó vào lùm cây, canh xem thằng Hoàng đã hết buồn chưa, rồi lại thì thào to nhỏ:
- Biết hay chưa vậy?
– Chưa hay sao ấy?- Nó cũng nhiễm tôi, thì thào theo.
– Tốt, vậy bây giờ mày dặn mấy đứa giữ bí mật dùm tao.
Tôi cương quyết rồi nhanh chóng đẩy thằng bạn ra trước khi thằng Hoàng đứng trước mặt, không quên dặn dò thêm lần nữa:
- Nhớ đấy!- Nhân đen cứ nhìn tôi đầy khó hiểu.
Trận banh hôm ấy, đội tôi thua hai trái trắng. Một phần vì sứt mẻ lực lượng ở hàng thủ nên lọt lưới. Nhưng hàng công với tôi và thằng Hoàng thì còn tệ hơn vì cả hai đứa chẳng chịu phối hợp với nhau pha nào cho ra hồn. Thằng Hoàng cứ đứng ở vị trí thuận lợi thì tôi mắm môi mắm lợi sút hết sức. Chính vì thế, hàng thủ đối phương an nhàn bẻ gãy các đợt tấn công. Thằng Hoàng cú tôi lắm nên hét ầm cả lên:
- Đá đấm chẳng ra gì cả, chuyền trái đẹp coi!
Đẹp làm sao được khi mà mày đang ở trong diện bị tình nghi chứ thằng bạn thân!
Ngay cả tôi cũng chẳng biết bản thân mình muốn cái gì ở trong chuyện này nữa. Muốn công khai chuyện tình cảm Dung với tôi ra, thì Hoàng sẽ là người rút lui .Bởi tôi tin vào thằng bạn tôi thân thiết từ nhỏ. Nhưng chính tôi cũng sợ tình bạn ấy, nó sẽ là bước cản trở cho cả ba nếu Dung và Hoàng thực sự thích nhau. Lúc ấy, Hoàng sẽ như thế nào và Dung sẽ ra sao?
Vì vậy, tôi muốn giấu đi chuyện tình cảm của mình với Dung để đặt mình cùng xuất phát điểm, công bằng với Hoàng. Nếu như Hoàng và Dung có tình cảm với nhau? Thì ắt hẳn Dung đã bỏ quên đi tình cảm với tôi. Coi như tôi đang đặt quyền tự quyết về tay Dung.
Tình cảm là thứ tự nhiên, cái gì thuộc về tự nhiên hãy để tự nó phát triển. Nếu như chuyện của hai người là thật, tôi sẽ buông tay, trả lại những thứ không thuộc về mình. Đau đấy, buồn đấy, nhưng thà như vậy còn hơn dùng dằng kéo dài. Dù thực lòng tôi không bao giờ muốn chuyện đó xảy ra. Nhu nhược, nếu ai đó dành cho tôi từ đó, tôi cũng sẽ chấp nhận. Bởi vì tôi không dám đấu tranh đến cùng. Nhưng tính tôi là thế, nó tạo nên thằng Tín như ngày nay, thích sự tự do, không gò ép, không miễn cưỡng và có chút phá cách. Vì vậy trong chuyện tình cảm tôi thà làm kẻ “nhu nhược” còn hơn phải làm một người “cố chấp” tranh đấu những thứ không thuộc về mình.
- Mày làm gì mà thần mặt ra thế?- Thằng Hoàng cởi áo vắt ngang vai, nhìn cùng hướng với tôi ra cái hồ trước mặt.
Tôi bần thần, quên kiềm chế bản thân:
- Nếu mày thích một người không còn thích mày, mày sẽ như thế nào?
Gió từ hồ lùa vào, mang theo sự mát lạnh của hơn nước, ôm trọn lấy hai thằng bạn thân. Đóng băng thời gian, để lại một sự im lặng đáng sợ.
Thằng Hoàng thẫn thờ một lúc lâu, cuối cùng cũng trả lời y chang tích cách của nó:
- Đừng nói mày từ bỏ nhé, riêng tao vẫn theo đến cùng- Nó hiểu rõ tâm trạng của tôi.
– Nếu đến cùng không được kết quả?
– Không biết, nhưng cứ đến cùng, biết đâu người đó cuối cùng sẽ thích mày.
Hai thằng bạn thân nhau từ nhỏ, hai tích cách có phần trái ngược nhau. Tôi, điềm tĩnh, hơi có chút hướng nội, thích tự do, không thích sự gò bó, có chút ngược lại với Hoàng. Nó kiên trì, tự tin và thích chinh phục, thẳng tính. Hai thằng cũng chẳng hiểu vì sao mà chơi thân được với nhau, và đây cũng chẳng phải là lần đầu tiên hai đứa mang hai cách nhìn nhận khác nhau cùng một vấn đề.
- Về thôi, tự nhiên mày nói với vẩn quá!
– Ừ, về, hôm nay đá đã quá!- Tôi chữa thẹn vì phút yếu mềm của cả hai thằng.
– Mày đá cá nhân bỏ mẹ, đếch chuyền cho tao quả nào nên hồn.
– Mày thì hay ho gì, dứt điểm tệ như xưa.
Vẫn tiếng cãi cọ nhau vang vọng trên con đường về, như hồi chúng nó chỉ còn là những thằng bé 7,8 tuổi. Thời gian trôi qua nhanh thật, những thằng bé ấy đang khoác lên mình hình bóng của những chàng trai dần trưởng thành, tuy nhiên vẫn như vậy, thân thiết trên sự cãi cọ và bất đồng quan điểm.
CHAP 7: BUỔI TIỆC LIÊN HOAN.
Tối thứ 7, sau khi xin phép Mẹ tôi đi dự tiệc liên hoan của một “ông anh” khoá trên đậu đại học, tôi mới được sự đồng ý của Mẹ tôi, không quen kèm theo một câu dặn dò:
- Nhớ đi sớm về sớm, ít bia rượu thôi!
– Dạ!
Chỉ cần như thế thôi, tôi tránh xa khỏi tầm mắt của Mẹ tôi ngay, sợ bỗng nhiên bậc thân sinh lại đổi ý nữa thì rắc rối to. Tôi phải nói là đi ăn liên hoan ông anh, chứ không dại gì mà khai ra là của chị Xuyến cả. Nếu không Mẹ tôi cũng sẽ tra khảo cho ra mối quan hệ giữa hai chúng tôi cho mà xem.
- Mai không biết thế nào đây?
Mặc dù vẫn sẽ tham gia tiệc, nhưng đau đầu ở điểm, thể nào tôi cũng sẽ bị săm soi nhiều nhất. Không biết rằng mấy bạn của chị Xuyến có nghĩ tôi là người đặc biệt với bà chị đó hay không. Suy nghĩ nhiều cũng chẳng được cái gì, tôi tặc lưỡi đi ngủ:
- Kệ, tới đâu thì tới!
Ngày chủ nhật là ngày vui vẻ với bất kỳ ai, và tôi cũng không phải ngoại lệ. Ngày duy nhất được nằm ngủ nướng thoả thê cho một tuần học tập căng thẳng. Vươn vai ngáp ngáp vài cái, cầm cái đồng hồ báo thức lên xem. 8h30.
- “Hai tiếng nữa!”- Tôi uể oải nghĩ tới những gì sắp xảy ra.
Mặc dù đã phòng bị thời gian đến tận nửa tiếng, ấy vậy mà khi tôi đặt chân xuống trạm xe bus. Chị Xuyến đã đứng chờ sẵn từ bao giờ. Rón rén đi lại gần:
- Hù……!
Bà chị thản nhiên quay mặt lại, như biết trước là tôi sẽ hù vậy, hoặc có lẽ đây là người có thần kinh thép.
- Ái chà, sớm quá hen!
– Em mà chị!
– Xạo quá ông tướng, đi muộn thành thương hiệu rồi còn gì?
– Ơ, Ơ….!
Tôi gãi đầu gãi tai, tranh thủ ngắm nghía xem bà Nữ tặc sau mấy tháng không gặp sẽ như thế nào. Hình như là tinh thần thoải mái hơn, đậu đại học mà, khuôn mặt bà chị tươi hơn hẳn mọi khi.
- Cái gì mà nhìn chằm chằm vậy!- Bà chị nheo mắt đấu mắt với tôi.
– À, không, không có gì,.? Giờ thì đi thôi!- Tôi chữa ngượng.
– Đi đâu?
– Nhà chị chứ đâu?- Tôi ngỡ ngàng hỏi lại.
– Nhà chị làm gì?- Chị Yến còn ngỡ ngàng hơn.
– Ơ, thì chị mời lên ăn liên hoan, không về nhà chị thì về đâu.
Chị Xuyến nghe đến đây phải phì cười vì cái tội xí xớn “cầm đèn chạy trước ô tô” của tôi.
- Đâu nhất thiết là phải ở nhà chị chứ?
– Ơ, thế….!
Cái tò mò của tôi chưa kịp trình bày thì chị Xuyến đã quay mặt đi, tôi buộc lòng phải đi theo. Khi đi ngang với nhau, tôi thấy chị cứ tủm tỉm cười.
- Chị bị con gì cắn à?
– Là sao?
– Sao cứ cười miết thế.
Bà chị Nữ tặc này vẫn cứ tủm tỉm cười, mặc cho tôi có hỏi thế nào đi chăng nữa. Mãi đến khi dừng lại trước một quán cà phê chị mới thôi cái nụ cười đẹp đẽ ấy đi.
- Ở đây ạ!
– Không, đừng tò mò nữa. Vào đi!
Quán cà phê mới mở, mang phong cách rất lạ. Quán khá yên tĩnh, ở giữa có hòn non bộ nước chảy róc rách. Hàng cây xanh rì rào đùa giỡn trong gió. Phong cách trang trí trong quán cũng khá cổ xưa. Những chiếc bàn ghế gỗ đơn giản, trên tường treo vài bức tranh được chỉnh sửa theo phong cách cổ xưa. Tường gạch đơn giản nhưng xây theo kiểu nghệ thuật mang lại một cảm giác yên bình.
Chị
Xuyến nhìn tôi ngó ngang ngó dọc, lên tiếng:
- Không có ai đâu cho em tìm!
– Là sao, chẳng phải hôm nay là tiệc liên hoan sao?- Tôi thắc mắc mặc dù trong lòng đã cất đi nỗi ngại
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




