watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:58 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14031 Lượt

trong lòng.
– Không, hôm nay là tiệc đặc biệt mà.
– ….!
– Sợ em lại ngại khi ngồi với lớp chị thôi.

Câu nói xuyên thẳng tim đen của tôi, khiến tôi chỉ ậm ờ nhấp nhấp ly trà chống chế. Lần này thì đến lượt chị Xuyến nhìn tôi chằm chằm:

- ………….!
– ………..!

Cả hai đều im lặng, một chút thôi, trước khi tôi phá vỡ vì không quen với bà chị Nữ tặc theo kiểu này:

- Gì vậy chị, mặt em dính gì hả?
– Không, không……!
– Thế là gì?

Chị Xuyến cười, lại nụ cười quyến rũ ấy. Cũng như tôi thôi, lâu lắm mới gặp, chị xem thử tôi có gì khác không. Hai chị em trò chuyện với nhau một cách thoải mái. Không e dè, không lo sợ, cả hai đều nói về những gì mình đã trải qua trong thời gian qua.

- Sao em vào đó một tháng mà không thông báo trước cho chị?- Chị Xuyến trách tôi.
– Em có biết đâu, bất ngờ quá, mà em có biết liên lạc với chị bằng gì đâu!

Bắt đầu từ thời gian ở trong Sài Gòn, tôi và chị đi theo quá trình thời gian. Tôi kể cho chị nghe về cái cảm giác bị cô lập ở một lớp xa lạ, còn chị truyền lại kinh nghiệm, những chuyện trong lúc thi đại học. Bất chợt, tôi thoáng buồn, nét mặt đanh lại. Cũng vì một tháng đó mà…!

- Có gì nữa hả em?- Chẳng có gì qua mắt được bà chị này!
– Không, chuyện nhỏ thôi, hôm nay tiệc liên hoan mà, không nên nhắc tới chuyện buồn!
– Kể chị xem!- Chị Xuyến thể hiện ngay bộ mặt nghiêm túc.

Chỉ cần như thế, tôi khai sạch sẽ cảm xúc trong lòng mình ra. Kể luôn về mối tơ vò đang rắc rối trong lòng. Kể luôn về những gì tôi thấy, mối quan hệ giữa tôi và Dung lẫn một phần với Hoàng. Chị Xuyến ngồi im lặng lắng nghe.

Chị Xuyến là như thế, im lặng cho người đối diện trút hết tâm sự rồi mới đưa ra những lời khuyên. Ở chị là tổng hoà của sự cá tính, hiền dịu, tâm lý, tất cả những điểm ấy hoà quyện tạo ra một người thật đặc biệt. Tôi im lặng nhấp ngụm cà phê, trong lúc chờ đợi chị “lên lớp”, thầm cảm thấy mình may mắn vì có một người bạn như thế.

- Sao em không liên lạc với Dung?
– Em…là lỗi của em mà.

Thực chất là tôi cũng chẳng biết được cái số điện thoại của Nàng là bao nhiêu. Cứ thử nghĩ rằng một tuần học, sáng gặp, chiều gặp thì cần gì phải nhờ đến điều kia chứ. Nhưng đó cũng không phải là thứ tôi có thể vịn vào để bào chữa cho hành động của mình. Có lẽ tôi quá tự tin về tình cảm của Dung cho tôi.

Chị Xuyến bình tĩnh nở nụ cười, rồi tiếp tục giảng đạo cho thằng em trai ngu muội:

- Sao em không gặp trực tiếp với Dung luôn, hoặc có thể hỏi qua Hoàng? Dù gì em với Hoàng cũng là bạn thân từ nhỏ mà.
– …..!- Tôi chỉ biết im lặng.

Không biết chị Xuyến có hiểu nỗi sợ len lỏi trong lòng tôi không? Gặp Dung, rồi chuyện gì sẽ xảy ra. Nếu nó là sự thật, tôi không biết mình sẽ như thế nào. Dù biết rằng chuyện đó sẽ sớm xảy ra thôi, nhưng tôi cần chuẩn bị, ít nhất là về mặt tâm lý, cách hành xử với cả Dung và Hoàng. Phải chăng tôi đang nghi ngờ Dung? Quả thực tôi cũng không biết mình đang nghĩ gì nữa?

Chị Xuyến vẫn lặng im, như có thể đọc hết mọi suy nghĩ trong đầu tôi vậy:

- Em nói chuyện với Hoàng chưa?
– Chưa?
– Vậy em nên gặp trực tiếp Dung đi!
– ………!
– Dù sao cũng phải đối mặt thôi, dũng cảm lên.

Dũng cảm? Tôi mang chút liều trong mọi chuyện, nhưng trong tình cảm, tôi trở nên nhút nhát một cách khó hiểu. Tôi định cất lời thoái thác, chị Xuyến đã ngăn lại:

- Em càng dây dưa thì càng khó xử đấy, chị không biết Dung đang nghĩ gì, nhưng làm rõ ràng càng sớm càng tốt, như vậy thì đỡ buồn hơn đấy!

Không gian lại chìm vào suy tư. Chị Xuyến nhìn tôi đang trong cơn suy nghĩ. Chẳng hiểu chị sẽ nghĩ gì khi thấy tôi như vậy, tôi chỉ nhìn thấy chị mỉm cười:

- Chị cười gì vậy?
– Cười em chứ cười gì?
– Đúng là trong chuyện này, em đáng bị cười nhạo thật!- Tôi nói thật lòng mình, mong chờ chị Xuyến cũng sẽ đồng ý với ý kiến đó. Nhưng chị chỉ lắc đầu.

- Không, chị cười em nhưng cười chuyện khác!
– …..!

Rất từ tốn, chị nhìn thẳng vào mắt tôi một lần nữa:

- Chị thấy em lớn hơn thôi!
– Ở điểm nào, em thấy em vẫn còn trẻ con lắm- Tôi vẫn còn bận lòng vì chuyện tìm cảm.
– Không, em không cảm thấy thôi, chị thấy em lớn hơn rồi đấy!- Chị nheo mắt với tôi.

Chẳng hiểu nỗi tôi lớn ở điểm gì trong mắt chị Xuyến, nhưng qua nhiều chuyện, tôi thấy mình vẫn còn mang đậm cái tính bốc đồng trẻ con trong người. Nhiều chuyện tôi vẫn không có sự tỉnh táo để tìm hướng giải quyết, tôi thích ôm mớ bòng bong, suy nghĩ lung tung, trong đầu tưởng tượng ra mọi thứ.

Ấy vậy mà đó là điểm tôi trưởng thành trong con mắt bà chị Nữ Tặc. Chí ít tôi bớt bốc đồng, biết suy nghĩ kĩ càng, rồi nhìn cũng chững chạc ra hẳn. Thảo nào từ cổng trường vào tới đây, chị Xuyến cười không ngớt.

- Vậy giờ em tính sao?
– Binh tới tướng đỡ, cứ tự nhiên, và em cũng sẽ tự nhiên không lo suy nghĩ?

Cái tự nhiên mà tôi đề cập ở đây là tự nhiên như lúc trước với Dung, tự nhiên với Hoàng, còn chuyện tới đâu thì lo tới đó. Chuyện tình cảm, gượng ép chẳng được cái gì mà sẽ tồi tệ hơn.

- Trong tình cảm, cần một chút ích kỷ nhé cậu em!
– ….!
– ……!
– Ích kỷ như thế nào?
– Như hôm nay, chị mời….- Chị Xuyến cảm thấy mình lỡ lời nên dừng lại im bặt.
– Là như thế nào?- Tôi gặng hỏi đến cùng.
– Thôi, bữa khác, giờ đi ăn tiệc.

Tôi biết chị Xuyến đang cố giấu điều gì đó, liên quan tới tôi, dù rằng lờ mờ tôi đã hiểu được vài phần. Dù sao, chị cũng đã lãng tránh nên tôi chiều lòng. Tiệc liên hoan hôm đó cũng chỉ có tôi là khách, đi ăn uống linh tinh, rồi đi dạo nhà sách, ghé vào tiệm net chơi game. Ban đầu là nhảy audition, tôi chẳng bao giờ chơi game thể loại này nên bị bà chị áp đảo thua trắng:

- Sành ghê ha!
– Chị chơi ké với em chị nên biết chút ít mà!- Chị nheo mắt cười.

Lượt thứ hai thi bắn Đột kích, lần này thì tôi có cơ hội gỡ thể diện. Coi như bảo toàn danh dự.

- Nhớ lời chị nhé, cần chút ích kỷ đấy!
– Nhớ rồi, như chị chứ gì?- Tôi cười tươi nói lại.

Chị Xuyến hơi đỏ mặt bối rối, khẽ gật đầu. Hai chúng tôi có tình cảm với nhau, không cân bằng. Tôi có cảm tình với chị, không phủ nhận. Chị giành cho tôi sự quan tâm, không thể chối từ. Hai chúng tôi vẫn như thế, nhưng biết gạt qua sự ái ngại để có thể vui đùa với nhau như bạn bè. Chỉ cần thế thôi, bạn mà chẳng phải bạn.

Lên xe bus, tôi vươn vai thoải mái. Ánh chiều khẽ chiếu trên vai. Nhìn qua khung cửa sổ, những dòng xe nhanh chóng lao qua, nhoè nhoè. Nhưng tôi cảm giác thật yên bình. Cảm giác vui vẻ đã trở lại.

- Tình Yêu cần một chút ích kỷ và một chút tự nhiên!

Quyết định gặp Dung sẽ được đẩy nhanh tiến độ. Có lẽ sắp rồi! Nhưng tôi vẫn sẽ dũng cảm chờ câu trả lời. Có hay không, không quan trọng, vì tôi đã ích kỷ một cách tự nhiên.

- Chờ nhé Dung, sớm gặp thôi!

CHAP 8: HAI LỜI XIN LỖI

Tuần mới, khởi đầu mới cho mọi chuyện. Tâm trạng đã có những bước tiến triển dài. Tuy không thể nào một lúc mọi chuyện đều trở nên vừa ý với bản thân mình ngay được, nhưng chí ít, bản thân tôi cũng đã nắm được cái nút thắt để có thể gỡ rối dần dần.

-Tín, lên bảng làm bài cuối cùng đi em!-Cô dạy Hoá lại vinh dang tôi lên bảng.

Nhanh chóng, đứng dậy, đồng thời nhận ngay cái nụ cười chúc may mắn của Ngữ Yên dành tặng khi cô nàng cũng vừa trên bục giảng đi xuống, sau khi giải quyết nhanh chóng một bài cũng có chút ít hóc búa. Ngày thứ 3 quen thuộc, và gặp lại cô bạn quen thuộc, nhưng nó có gì đó tươi tắn và lung linh hơn.

-Nhanh ghê ha?-Ngữ Yên chào đón tôi từ chiến trường trở về!
-Ờ, hơ, thì cũng thường thôi mà!

Hai đứa học sinh bàn cuối chưa kịp tiếp diễn câu chuyện vu vơ thì tiếng cô giáo lại vang lên đều đặn:

-Bài kiểm tra quan trọng, những ai không thích, hoặc không muốn chuyển lớp thì có thể ra về sớm. Còn nữa sẽ dựa vào bài thi và số điểm các bài thi trước để chuyển lớp!

Nhanh gọn, vắn tắt nhưng đầy cô đọng và xúc tích. Hoá ra không chỉ riêng tôi và Ngữ Yên là những người “lỡ đò” sang lớp ôn thi khối A, may hồi đó chưa buột miệng phát ngôn lớp ôn thi tốt nghiệp không thì lắm kẻ cười tôi ếch ngồi đáy giếng trong lòng mất. Mặc dù giáo viên đã có lời nhưng hầu như chẳng ai bước ra khỏi chỗ. Chắc đa số vì tinh thần hiếu học, muốn thi cử cọ xát, hai là chắc ngại hoặc sợ nên ráng ngồi lại thi cho đến cùng mà thôi.

Bốn lăm phút bắt đầu, tôi mở hết tốc lực và làm lấy làm để. Mặc dù là đề thi chuyển lớp học, nhưng cũng tương đối là dễ chịu với những ai vững căn bản. Thỉnh thoảng trong lớp vài cá nhân rảnh rơi đảo đảo nhìn vài vòng, rồi lại cắm cúi ghi ghi chép chép. Ngữ Yên và tôi thỉnh thoảng chạm mặt rồi cùng cười, nụ cười hỏi han.

Ngữ Yên đặt bút xuống cái đề thi, rồi chỉ về phía tôi? Ám hiệu của: Tín làm xong rồi chứ?
Tôi dơ hai ngón tay thành chữ V-biểu tượng chiến thắng- Rồi cầm cây bút vẽ mũi tên chỉ về phía cô nàng-Yên thì sao?
Chắc là Ngữ Yên cũng hoàn thành nhanh chóng, nên vẽ cái biểu tượng mặt cười tươi roi rói.

Thời gian còn lại, hai đứa tôi tranh thủ rà soát lại bài làm xem có sai sót gì không. Với con gái, đó là tính cẩn

Trang: [<] 1, 101, 102, [103] ,104,105 ,129 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT