|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tuy thời gian Nguyệt chơi thân với tôi là từ bé, nhưng ba năm xa cách rồi thì như thế là thỏa đáng.
Hai chị em nhìn nhau cười, ăn bữa tối với nhau giữa dòng người đang tấp nập cách đó không xa. Sài Gòn hoa lệ thật, nhưng so bề thì cái tình người thì chắc chắn là không bằng nơi tôi sinh ra, ở nơi ấy, cả xóm coi nhau như gia đình vậy. Có lẽ do đặc thù thời gian và công việc mà họ ít khi có cơ hội tiếp xúc với nhau.
Rũ mấy hạt mưa, tôi run run bước vào phòng. Thời tiết quỷ quái mưa nắng bất thường, không hai mùa mưa-nắng như ở trên Tây Nguyên đất đỏ.
Mấy ông anh kia đang dồn hết ra ban công, cái ban công chỉ để chừa một lỗ to hơn cái mặt người còn lại được bọc bởi cái lưới sắt B40 đang chụm đầu vào cười . Mấy ông khác thì xách chai nước lớn ra, hình như là tiếp đạn.
Khỏi phải nói là tôi sững sờ như thế nào, mấy ông trời đánh này đang bơm bong bóng nước và thò tay qua cái ô thả xuống đường. Nguyễn Chí Thanh thì nổi tiếng với con đường phố đèn đỏ rồi, mục tiêu của mấy lão này là những cô gái đang đứng trên vỉa hè chào khách.
Tôi mặc kệ cái trò nghịch này, vì tự đánh giá hơi ác nhân. Dù sao cũng là những người bí cùng mới phải làm cái nghề đó, nên tôi thường có cảm giác thương cảm hơn là ghen ghét. Ai hơi đâu sinh ra muốn làm cái nghề này để có cơm ăn hằng ngày chứ.
Không hẹn mà đến, mấy ông lão chạy thẳng vào phòng, người thì giả bộ nằm ngủ, người thì bật máy gõ gõ. Kiểu như vô tội vậy. Chắc sắp có họa.
Đúng như tôi dự đoán, năm phút sau, một đàn anh trọc đầu xăm trổ đầy mình, đô con lực lưỡng bước lên phòng tôi chửi oang oang.
-Thằng mất dạy nào, ra đây, ông xử hết chúng mày-Giọng khô rốc vang lên.
Sinh viên thì được cái đồng lòng, ào hết cả ra, dám cá là tò mò thôi. Thấy lão bảo kê là ồ lên hò hét cả. Nhục mặt lão lại vừa đi xuống vừa chửi đổng. Tôi thì đứng nổi cả da gà.
-Sinh viên mới là nhất, quỷ chẳng ăn thua.
Nằm lên cái giường trằn trọc, phần vì tiếng xe cộ ồn ào rít lên ngoài đêm khuya, phần vì lạ nhà, mà quan trọng là tiếng gào thét cổ vũ bắn vịt vẫn nổ ra bên tai, tôi lăn qua lăn lại.
-Mai gặp Nguyệt không biết nói gì đây!
-Ờ, lâu lắm chưa gặp
-Không được, xa lạ quá!
-A, con hâm, lâu quá chưa gặp.
-Không được, xuồng xã quá, lớn rồi.
Vò đầu úp cái gối lên đầu, suy nghĩ hồi lâu, tôi chìm vào giấc ngủ. Trong mơ tôi thấy rõ cái hình dáng với tôi hay chơi đùa hồi bé, nhưng cái mặt thì chẳng thể nào nhìn rõ.
Sáng sớm, nhờ mấy cái hò hét của mấy ông anh trên phòng, tôi uể oải vươn vai, làm vệ sinh cá nhân rồi tót xuống phòng chị gái, chờ sẵn.
-Em nóng lòng vậy cơ à?
-Nóng lòng gì đâu, dậy sớm nhờ mấy anh đó đó, hò hét ầm cả tầng.
-Sinh viên mà. Tưởng cậu em chị nóng lòng chứ.
Tôi im ru bỏ mặc chị gái tôi nheo mắt chọc ghẹo, tảng lơ đi xuống phía cửa.
Hai chị em ghé mua trái cây, rồi hướng lên quận mười một. Nói cho oai vậy thôi chứ tôi có biết đường xá gì đâu, chỉ ngồi sau xe chị tôi chở đi, hoảng hồn với kiểu đi xe chen lấn của các đồng đạo khác, đi kiểu gì mà như sắp tông nhau vậy.
Dừng xe trước đường Ni Sư Huỳnh Liên, hai chị em tôi bấm chuông. Mãi chẳng thấy ai ra mở cửa. Hai vị khách không hẹn mà đến nhìn nhau ngao ngán. Tôi thì hồi hộp ngóng Nguyệt ra mở cửa, chắc nó bất ngờ rồi lao vào đấm tôi như hồi còn nhỏ lúc chơi trò Cô Dâu Chú Rể quá.
Chờ mãi, tôi chợt nhớ ra hôm ở nhà mới thấy cô Ánh, còn chú Linh thì chắc là đi làm cơ quan rồi. Nhưng mà còn Nguyệt, hay là ngủ nướng nhỉ?
-Dạ, dạ con biết rồi!
Chị tôi thở dài, quay lại nhìn tôi ái ngại:
-Về thôi cậu em, cô Ánh về nhà rồi, Chú đi làm còn bé Nguyệt đi học rồi!
Tôi tiếc nuối nhìn qua cánh cửa màu xanh cao vút, muốn được nhìn mặt cô dâu của tôi hồi nhỏ giờ như thế nào.
Những thời gian sau là thời gian chị dẫn tôi đi chơi mấy nơi khác, thăm thú họ hàng và dọn đồ ra xe để về nhà.
Ôm mấy chị em trong phòng, dĩ nhiên là chị tôi ôm thôi, mấy bà nhè má tôi mà véo:
-Cậu bé đẹp trai về nhá, ráng ăn cho to con thêm tí nữa!
Tôi ngượng ngùng dạ dạ vâng vâng, chào rồi ra taxi ra bến. Mấy ngày ở Sài Gòn cũng chẳng có gì vui, buồn nhất là cái cảnh không gặp được Nguyệt và không lấy được ảnh về cho Nhân đen. Kệ ,không sao, về chuẩn bị cho chuyến đi với lớp cũng được.
-Gì, không gặp……mày, mày….!
-Tao sao, đã bảo là không gặp chứ tao có muốn đâu!
Nhân đen thất vọng ngồi phịch ra cái ghế nhà tôi, thểu não. Khỏi phải nói nó hy vọng thế nào, chẳng thế mà sáng tôi mới xuống xe thì nó đã có mặt ngay sau đó.
-Thế mà mày chắc ăn lắm, còn cá cược nữa?
-Tao khác gì mày, có gặp được đâu..!
Hai thằng nhìn nhau thẫn thờ với tiếc nuối.
-Giờ kèo kia tính sao!
-Ờ thì, huề…….được không-Tôi yếu thế dò xét nó
-Huề cái búa, dẫn tao ăn sáng và cà phê.
Lóc cóc vào phòng xách cái ví dẹp lép thểu não dẫn thằng bạn đi ăn. Đã vậy mà nó vẫn chưa buông tha , ra vẻ hậm hực lắm:
-Hứa với hẹn, chẳng có gì cả!
Tôi đi bên nó, chẳng nói cái gì. Thực chất lúc đó thì tiếc một, giờ nghe thằng bạn đi bên cạnh than cải lương thì cũng tiếc gấp mười. Đến tận nhà rồi còn chưa gặp chán thế.
-Nhà cô Ánh bán rồi hay sao ấy?
-Sao mày biết!
-Tao thấy bữa trước tao chưa đi, thấy cô với mấy người lạ đang xem lại căn nhà, chắc là bán.
-Ờ, vậy là chắc mấy năm nữa mới gặp lại nó quá.
-Ừ, thì ráng thôi, biết sao được,vả lại chắc gì nó đã nhớ tao với mày.
Hai thằng con trai rảo bước trên con đường ra tiệm ăn sáng, mặt cắm cúi nhìn đất, hi vọng là con bạn đanh đá ngày nào chí ít cũng lưu lại đặc điểm nhận dạng sau này có khi giáp mặt khỏi phải mất công nhắc lại ký ức xưa.
Vác cái bụng căng ềnh , hai thằng trở ngược lại quán cà phê, ngồi nhâm nhi cà phê không đường như hai ông cụ, lâu lâu cụng hai chén trà gọi là tương giao.
-Mai đi chơi với lớp đó, dậy sớm nha mày!
-Tao biết mà.
Tôi bất chợt nhớ ra điều gì:
-Có ai nhắc tao không?
-Có
-Ai?
-Thì mấy đứa trong lớp, có ai biết mày vắng vì sao đâu!
Thằng đầu đất kém tinh tế buộc tôi phải chơi bài ngửa:
-Tao hỏi cái đó làm gì, Dung ấy!
-Ờ, thì có, nó lo cho mày từ cái hôm nhận phiếu điểm, rồi nhắc tao chuyện đi chơi để mày biết. Hôm qua thì…
-Thì sao!
-Thì nó cứ bám lấy tao hỏi mày sao rồi, có gặp không, đi đâu chứ sao!
Tôi mỉm cười, thỏa mãn với câu trả lời. Biết mà, nàng ơi, quan tâm nhiều nhé!
Mặt tôi vênh lên tự mãn, bỏ lại thằng bạn ngơ ngắc chẳng biết làm gì, đành ngồi tia mấy đứa con gái vào quán.
Tối đó, tôi dọn dẹp đồ đạc sớm, đánh răng leo lên giường đắp chăn ngủ thẳng cánh. Theo như ông anh tôi kể lại là vừa ngủ vừa cười, vừa ú ớ mơ cái gì đó.
CHAP 61: BƯỚC RA TỪ QUÁ KHỨ.
Sáng sớm hôm sau, 5h tôi đã khua ầm ĩ, hò hét ỏm tỏi đánh thức cả nhà dậy. Ông anh tôi thì dậy sớm chong đèn học bài từ lúc nào nhìn tôi ra vẻ trịnh trọng lắm:
-Xuống dưới đó, ờ, ờm….!
-Có gì không lão già?
-Mày, à không, mua dùm anh mấy đồ lưu niệm đẹp đẹp…
-Làm gì vậy?
-Làm gì kệ tao….à không, kệ anh, cứ mua đi.
Tôi thì biết thừa cái trò mua tặng chị Ngọc, nhưng bình thường đắc tội với tôi nhiều quá nên giờ chơi trò giở mật định bẫy ruồi. Háo hức với chuyến đi, nên vui vẻ đồng ý ngay, coi như chuộc lại cái lỗi hồi trước làm lão bầm người.
Sáng sớm, nhà tôi ăn cơm thì cái miệng tôi hoạt động hết công suất, vừa ăn vừa nói huyên thuyên. Mấy người tuổi cao thì nhìn tôi cười như kiểu con nít ranh vậy. Mặc kệ miệng tôi vẫn hót lia lịa.
-T, mẹ cho tiền đi chơi nhé.
Mẹ tôi buông đũa đã lâu, nói xong đi lên phòng đưa tiền cho tôi. Tôi xị mặt vì người cho không phải là Ba. Nhà tôi từ lâu có cái truyền thống tiết kiệm, nên mỗi lần đi đâu chơi này nọ cũng muốn tập cho thằng con út xài hoang như tôi dần dần. Tất nhiên mẹ tôi cho tiền thì dư, nhưng số dư đó không có nhiều, chưa kể lỡ hứa mua quà cho ông anh rồi.
Lão trời đánh biết ý:
-Mẹ cho em thêm tiền đi!
-Tiền đã đóng hết rồi, tiền này là nó cầm tiêu vặt, có gì cần xài đâu.
Lão anh tôi mặt mũi bí xị, lùa vội bát bún vào miệng, nhìn tôi vẻ đau thương lắm.
Ba tôi nhìn hai thằng con trai, cười rồi vỗ vai tôi:
-Xong chưa, ba chở ra ngoài bến chờ xe nha anh lính trẻ.
-Dạ!
Tôi buồn bã cầm tiền đút vào ví, mặc kệ cái đá chân tế nhị của chị Thanh, không biết là báo hiệu cái gì.
Hai ba con ra tới đường quốc lộ để chờ xe xuống rước, ngoài bến Nhân đen cũng đã đứng chờ từ hồi nào. Vừa định tót xuống xe chạy lại chờ nó thì Ba tôi đã gọi giật trở lại:
-T, lại Ba bảo!
-Dạ, có gì dặn dò nữa hả Ba?
-Không, Ba cho thêm.
Ba tôi rút ra tiền cho thêm tôi. Tờ 500 mới cứng, nhìn tôi và cười:
-Lớn rồi, tự biết kiểm soát tiêu xài, cái gì đáng bỏ ra thì bỏ ra, cái gì không đáng thì thôi, cầm theo bao bạn bè nước cũng được.
Tôi mừng rơn, cất ngay vào túi , sợ Mẹ tôi đi ngang qua lại la cả hai Ba con thì khổ. Giờ tôi mới hiểu cái đá chân tế nhị của chị Thanh, chắc kinh nghiệm Ba tôi cho nhiều nên biết. Tôi nhìn mãi cái dáng quen thuộc khuất dần sau hàng cây ven đường mới tiến về chỗ thằng Nhân.
-Mấy giờ rồi Nhân?
-6h30!
-Thế mấy giờ xe chạy?
-Còn 45’ hoặc một tiếng gì đó!
Nó tỉnh bơ, ra đây đứng chờ một tiếng đồng hồ.
-Mày
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




