|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
định rằng đội bạn cũng không phải tay vừa cho chúng tôi bắt nạt, nên việc giao hữu được cất lại, chờ thời cơ bung ra. Trước mắt lớp chúng tôi sẽ tập thể lực và làm quen với nhau. Khi đã có sự chuẩn bị tốt nhất mới đánh tiếng giao hữu. Biết địch biết ta trăm trận trăm thắng, huống gì hạ được lớp bên cạnh là một niềm vui cho cả lớp, thế nên chút tiểu xảo cũng đáng giá lắm.
-Vậy thì chờ đến ngày 24 luôn đi!
-Ừ, sáng đá banh, chiều đi chơi Noel, chắc vui lắm nhỉ!
-Ừm, vậy nhé!
Trận banh ngày Noel sẽ diễn ra trong sự hào hứng hồi hộp của hai lớp, khi lớp hàng xóm nhận lời ngay. Chúng nó cũng chẳng muốn bỏ qua cơ hội, khi muốn chứng tỏ ai là vua của khối 11 năm nay. Không khí nóng lên từng ngày, phần nào xua đi không khí lạnh Noel về. Cao trào và đại diện cho sức nóng của những kẻ thù truyền kiếp phải kể đến tôi và Minh An. Thằng đẹp mã vẫn chưa muốn từ bỏ Dung, thỉnh thoảng vẫn tranh thủ cơ hội:
-Lên văn phòng Đoàn họp cán bộ lớp!
-Bàn việc giao hữu nhé các bạn cán bộ lớp!
Hễ nó có cơ hội thì nó sẽ tận dụng, nhưng kết quả cũng chỉ ra rằng, công sức thằng Minh An là dã tràng xe cát. Dung vẫn dùng bộ mặt băng phong tiếp đãi nó cho qua lệ. Chắc chẳng có ai có tài phá băng qua tôi được. Tôi tạm vượt mặt khẳng định thắng thế với Minh An. Nhưng so về sự đoàn kết thì nó ăn lại tôi. Cánh chim đầu đàn, vị lớp trưởng, cán bộ năng nổ của lớp tôi thì có vẻ hời hợt lắm. Thỉnh thoảng còn buông câu:
-Có mày có khi thua thảm!
-Ngon vào đá mày!
Nó cười khẩy rồi phẩy tay cho qua. Cái kiểu săm soi, lâu lâu đấm một cái làm nhụt chí anh hùng của nó làm tôi thấy Nản. 1-1 cho thằng Minh An.
Không khí đại chiến nóng dần trước giờ diễn ra, nó hoàn toàn phù hợp với những diễn biến trong thời gian thi đấu.
-Á……….á-Tiếng hét của tôi và thằng Minh An cùng cất lên, lần đầu tiên hai thằng tình địch tồn tại điểm chung.
Mỗi thằng ôm chân, lăn qua một góc. Một pha tranh chấp bóng , khiến cả hai va chạm. Trận đấu tạm hoãn trong khi đám đông nhìn hai đứa nhăn nhó. Dung đỡ tôi dậy, lo âu nhìn tôi thở hổn hển. Trán tôi mồ hôi túa ra như mưa. Thằng Minh An cũng chẳng khá hơn gì, đưa tay ấn chân mặt nhăn nhó, cũng thở phì phò.
Bung dây , tháo vội chiếc giày, vội vàng lột phăng đôi tất. Bàn chân sưng tấy lên, đỏ hỏn. Nhăn nhó, tôi cà lết khi hai thằng bạn khinh ra sân. Thằng Minh An thì đỡ hơn, có thể tự tập tễnh đi ra đường biên.
-“Trời không công bằng”!
Nó nhìn tôi, mắt long sòng sọc:
-Đá kiểu gì thế mày!
-…………!
-Sao tao hỏi không trả lời-
Nó cầm chiếc giày ném thẳng xuống sân, bực tức thấy rõ. Đúng là cái thằng cùn, va chạm chấn thương thôi, có ai vào banh với nó đâu mà gân cổ lên thế, tôi ngồi im và chẳng thèm tranh chấp mồm với nó. Vẻ mặt nhăn nhó với cái chân bong gân.
-Mày nhớ tao đấy!
-Mày bị ngu à-Tôi không bình tĩnh nổi nữa.
-………!
Có lẽ trận cãi vã này với học sinh hai lớp còn hấp dẫn hơn trận cầu đang diễn ra với tỉ số 2-1 nghiêng về lớp tôi.
CHAP 99: RA TAY TRƯỚC
Mạch máu nổi rần rần trước mặt, nếu không có sự can thiệp của Phong Mập, chuyên gia dự bị thì có lẽ tôi và thằng Minh An cũng chuyển từ đấu võ mồm sang đấu võ đài thực sự. Làu bàu ngồi xuống, chửi lây qua thằng mập:
-Mày cản tao làm gì?
-Ơ hay, nóng quá-Nó cười hè hè.
-Vỡ hết kế hoạch của tao!
Tôi vứt cái giày ra cạnh đường biên làm tung những hạt cát văng lên người thằng bạn, làm nó thở phì phò, nhổ những hạt vô tình bắn vào miệng:
-Cái thằng, từ từ, thì mày đi bus lên đi.
-Lên cái gì, còn vụ đạp xe.
Thằng mập nhìn tôi, lắc đầu bế tắc. Nó im lặng khiến tôi chẳng biết nói với ai, làu bàu đâm ra quạu với chính mình.
-“Biết thế nghỉ hôm nay cho rồi”.
Chẳng là trước đây mấy ngày, lớp tôi, hay chính xác là nhóm tôi đã có kế hoạch cụ thể cho buổi đi chơi chào Noel sớm.
-Vậy là tối chủ nhật, anh em mình đón Noel đúng không?-Hưởng đù vừa nhai đá, vừa phán như nhà chính trị gia.
-Ừm, cũng gần rồi, thứ hai Noel rồi còn gì!-Kiên cận và Trang đồng thanh.
Suy đi tính lại, mọi việc cũng chỉ tới đó. Rắc rối mỗi cái là chẳng hiểu sao thằng Vũ khai sinh ra cái trò:
-Tao đạp xe xuống chở Nguyệt!-Nó tỉnh rủi.
-Mày……..điên à-Tôi phản đối ngay!
Đưa mắt qua Nguyệt dò xét xem cái phát ngôn hơi có phần quá đà của thằng đệ tử có đúng hay không. Nguyệt nhìn tôi vẻ lắc đầu chịu thua. Có lẽ là cô bạn tôi không chịu, nhưng cũng vô phương với cái tính cứng đầu của thằng Vũ. Đám bạn thì nhìn nó thán phục, còn riêng tôi nhìn nó với ánh mắt uất ức.
-“Nó mà đạp xe xuống chở Nguyệt, thì mình..”.
Kiên cận như nhìn thấu tâm gan của tôi, đưa ánh mắt sắc lẹm xuyên qua hai tròng kính:
-Mày đừng nói cũng đạp xe lên đón Dung chứ!
-Ờ…..thì…!
-Chơi luôn đi, không lẽ thua thằng Vũ-Mr-Xin lỗi của bé Uyên cũng chẳng buông tha tôi.
-Tới đi bác tài-Long con cũng ủng hộ hết mình.
-Thì tao……tao đón mà!
Trước đó, tôi và Dung đã thống nhất là sẽ gặp nhau ở trường, sau đó, tôi sẽ đạp xe chở Dung đi với lớp. Nhưng coi bộ sĩ diện của thằng con trai lại thay đổi tất cả. Cũng hay, có khi Dung lại bất ngờ với tấm chân tình đạp xe mấy cây số đón Nàng cũng nên.
Vậy mà giờ, với cái chân sưng tấy và bắt đầu ửng đỏ, thì việc đạp xe một mình cũng đã là một khó khăn lớn, huống gì là chở thêm một người nữa.
-“Xong, đạp với chả xe”.
Trận cầu tâm điểm của ngày chủ nhật cũng khép lại với trận thắng sít sao 3-2 cho lớp tôi. Lớp chúng tôi hò reo vì áp đảo được lớp bên cạnh. Ganh đua nhau dữ dội nên thắng một trận đá bóng cũng là một niềm vui lớn rồi. Nếu không có buổi đi chơi chiều nay thì có lẽ ngày hội 11A11 chắc cũng phải diễn ra mất.
-Ra uống nước mía rồi về lẹ. Chiều còn đi!-Nhân đen vỗ vai tôi, định dìu.
-Tao đi được mà!-Nhác thấy bóng Dung xuất hiện, tôi phải làm ra vẻ cứng rắn lắm.
-Có sao không? Cái..chân!-Dung nhìn ra vẻ thương xót, làm cho tôi chỉ xoa đầu cười hề hề.
Để mặc đám chiến hữu lon ton chạy ra quán nước mía cạnh trường giành chỗ, tôi cà nhắc lết theo. Mồ hôi đổ ướt cả chiếc áo vừa mới được hong khô. Màu mồ hôi hòa với màu đỏ thẩm của màu cờ sắc áo lớp nên nhìn càng tăng thêm vẻ mệt nhọc. Dung đi bên cạnh, chẳng nói gì, ánh mắt cứ dán chặt xuống cái chân vừa bị thương.
-Đau không?
-Không, có người đi bện cạnh nên hết đau!
-Xí, ai đi bên cạnh cũng hết đau chứ gì?
-Không, có cái cô gì tóc ngang vai xấu xấu mới hết thôi-Tôi nghếch cái mũi lên trả lời tỉnh bơ.
-Dám nói ai xấu?-Như thường lệ, cái càng cua chuẩn bị cho cú véo ngang sườn ấy lại được đưa lên. Tôi xoay mặt ra vẻ úy kị dữ dội lắm.
Và nhờ cú xoay mặt ấy, tôi nhận ra hai chúng tôi không phải là những người về muộn nhất trong sân trường vắng lặng lúc này. Ba người hay chính xác là ba đứa con trai đang dòm những hành động của tôi và Dung. Minh An và hai thằng học sinh mới lớp nó đang âm thầm theo dõi tôi.
-“Muốn dứt điểm à!”.
Một tâm trạng lo âu chạy dọc sống lưng. Cảm giác sợ hãi xuất hiện. Bị ăn đòn thì hiển nhiên có chút sợ, nhưng nó không đủ để gây cho thằng cứng đầu như tôi cảm giác như thế này. Đưa mắt qua nhìn thiên thần nhỏ bé, đây mới chính là nguồn cơn.
Dựa vào những tình tiết trước đây cộng thêm sáng nay, tôi đủ hiểu rằng cái thằng đẹp mã đang ép mình sau tán cây cạnh thư viện đang mong chờ gặp tôi để nói cho ra lẽ. Và chắc ăn hơn, có thể hai thằng học sinh mới lớp nó sẽ là cánh tay đắc lực trong công cuộc “đuối lí làm cùn” của nó. Vậy việc Dung có mặt ở đây sẽ là một trở ngại cho cả nó và tôi.
Hiển nhiên, tôi thừa rõ, với cái thằng đẹp mã thích nhiều người con gái này, Dung vẫn là mục tiêu số một của nó. Nó không ngu tới mức sẽ ra thượng cẳng tay, hạ cẳng chân với tôi khi có mặt Nàng. Điểm trừ về hình tượng này sẽ là hơi nhiều, trong khi tôi vẫn luôn dẫn đầu không muốn nói là độc tôn. Chắc nó sẽ chờ một cơ hội thích hợp để ra tay. Nhưng biết đâu đấy, lỡ nó lên
cơn điên, như vụ Ngữ Yên gần đây nhất, thì Dung sẽ bị vạ lây.
Trí óc bắt đầu mường tượng tới những hoạt cảnh khác nhau, tôi bị đánh, và Dung cũng bị hai thằng tay chân của thằng đẹp mã vô tình dính đòn lây. Hoặc là ba đứa nó đánh tôi bầm dập, Dung có khả năng nhảy vào che chở và bị ăn đòn oan. Đằng nào cũng là liên lụy, vậy cách sáng suốt nhất ở đây là gì?-“Đuổi Dung đi”!
-Vậy lí do?
Trong khi tôi mải mê theo đuổi những kịch bản trong đầu, Dung thấy tôi trầm ngâm nên hỏi trước:
-Sao vậy?
-Ừ, không……không có gì?-Vậy thì nhanh lên, còn kịp cho buổi chiều.-Dung nở nụ cười mà đâu biết chính Nàng đã gợi ý cho tôi một lý do hoàn hảo.
Buổi chiều, Noel, nếu tôi không tham gia? Chắc có lẽ ngoài đám anh em chiến hữu đang ào ào ngoài quán nước mía kia, Dung sẽ là người bực tức hơn cả.
-Ờ, chiều……e rằng..!
-E rằng sao..?-Dung bắt đầu hỏi khi có linh tính mách bảo.
-T…không tham gia được!
-Tại sao?
-Không thích, thế thôi!
Chẳng cần nói nhiều, với cá tính của Dung, việc trả lời theo kiểu đuối lí của tôi coi như đã va chạm ít nhiều tới Nàng. Đi với Dung, không thích, vậy chứng tỏ tôi đang có tâm tình nào khác, hoặc giả
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




