watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:58 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14061 Lượt

đưa tay với miếng thịt nướng ăn ngon lành!
-Linh Vẹo, cái bát mày đâu!
-Ơ, tao tưởng bát tao!
– Cái này của tao mà!
-Điên, của tao xí trước…..!

Từ bữa ăn đầm ấp và sum tụ, dần dà trở thành cuộc chiến khốc liệt giành nhau từng miếng ăn. May sao, tôi và Dung ngồi tách biệt, chung với các bạn nữ ý tứ. Nếu không, chắc giờ tôi cũng đang bóp cổ thằng mập vì dám nuốt con tôm của thằng Kiên cận mất, hoặc ấn đầu thằng Nhân đen vào cái dĩa nộm mà cu cậu đang ăn lấy ăn để. Tôi khác tụi nó, vì tôi phải tỏ ra mình chín chắn và đàn ông hơn, trong mắt Dung. Nghiêm trang cố gắng kìm nén những cái nuốt nước miếng, tôi nhẹ nhàng và từ tốn ăn chầm chầm.

-Bị sao vậy???-Dung quan tâm không đúng lúc.
-Không…ngon quá nên từ từ thưởng thức.-Tôi yếu ớt chống chế.
-À……!

Cái từ à chẳng khác gì từ Ơ-Rê-Ka khi phát minh hoặc tìm ra cái gì đó vĩ đại lắm, Dung mỉm cười và gắp thức ăn lên cái chén đã sạch bách của tôi, cười duyên chưa từng thấy:

-Hôm nay T biết ngại sao?
-Đâu có,..không, ờ……không mà!
-Hì hì!

Bữa ăn bên phía chúng tôi cũng nhanh chóng trở nên hỗn loạn khi bên kia, mấy cái máy nghiền thức ăn cũng tràn qua cướp đồ. Tiếng la hét, tiếng đấm bụp bụp vào lưng. Thằng Linh Vẹo, Phong mập và Nhân đen bị mấy bạn nữ bên tôi tóm được, ăn mấy quả đấm trời giáng vào lưng. Báo hại tôi phải bưng cả chén của tôi lẫn của Dung chạy ra gần bãi để xe mới được yên thân.

-Khiếp cái bọn này, như cướp biển-Tôi vã mồ hôi trán.
-Ứ, không phải cũng giống ai đó sao?
-Uầy, giống sao mà giống, người ta nghiêm túc thế này!

Dung chẳng chờ tôi nói hết câu, đi vòng về chiếc xe của nàng, lấy ra cái hộp gì đó.

-Thế nên mới phải dự phòng nè?-Nàng đung đưa chiếc hộp nhựa trước mặt tôi!
-Cái gì thế, cái gì thế?

Chiếc hộp lại được đưa vòng ra sau lưng, như một kiểu giữ bí mật của một đứa con nít, phụng phịu:

-Ăn xong đồ ăn đã!

Chọn cái bãi đá quen thuộc, tôi và Dung cùng thưởng thức nốt những gì còn lại sau vụ cướp giật. Thỉnh thoảng, Nàng lại gắp sang bát của tôi và cười. Tôi chẳng cần biết đó là thứ gì, miễn là Nàng gắp thì ăn cho bằng hết. Chẳng bằng ở nhà, mỗi lần mẹ tôi nấu ăn lại õng ẹo:

-Thôi, con không ăn đâu!
-Dạ, con không ăn món này đâu!

Cứ tưởng tưởng, tôi như một anh công nhân vừa làm tan ca về, mặt mày nhem nhuốc, đang cùng cô vợ bé nhỏ thưởng thức bữa ăn tối hạnh phúc. Mặc dù bữa ăn ít ỏi , nhưng cô vợ vẫn chăm chút từng tí cho chồng. Đúng là chẳng có gì hạnh phúc bằng. Thỉnh thoảng, hai người chỉ nhìn nhau và cười. Chỉ thế thôi, đó là hạnh phúc đơn giản nhưng chân thật.

-Nè!-Miếng táo được đưa ngang miệng tôi!
-Ngoàm-Tôi há miệng thật to, cố tình bắt Nàng phải đút!

Dung mỉm cười, và đưa miếng táo vào miệng tôi:

-Ở đâu vậy?-Tôi vừa ăn vừa ú ớ phát ngôn!
-Để riêng đó!
-Hay vậy, cũng biết lo quá ha cô vợ…….
-Gì?
-Ờ….không- Suýt nữa chữ cô vợ bé nhỏ đã đi qua hết tấc lưỡi của tôi.

Một miếng táo nữa được đưa lên. Tôi lại há miệng như thằng chờ sung rụng. Nhưng lần này thì lại khác. Nàng dúi miếng táo vào tay tôi:

-Cứ như con nít vậy!
-Hử?
-Con nít, con nít….lều.!

Tôi cóc đầu nàng cái nhẹ hều, đưa miếng táo từ từ lên miệng, kiểu như biểu diễn một sự kiện trọng đại. Miếng táo đi thành hình vòng cung, cách miệng tôi chỉ còn hai gang tay. Rồi từ từ khoảng cách tới đích chỉ còn một gang. Ôi miếng táo thơm ngon của Nàng đã dày công gọt dũa.

-Vụt, nhoàm nhoàm!

Miếng táo rời tay, chui tọt vào miệng. Hai hàm răng bắt đầu nhai và xé nhỏ để cảm nhận vị ngọt được chiết ra thấm vào đầu lưỡi. Cảm giác thật là tuyệt. Chỉ có điều cái miệng đang nhai không phải là miệng của tôi.

-Bắt quả tang, trữ đồ ăn lẻ-Thằng Vũ cũng y hệt tôi, phùng mang trợn má cho vừa miếng táo, bên cạnh Nguyệt cười khúc khích.

Vậy là thêm một cặp nữa. Lần này bốn người hợp sức giải quyết món tráng miệng một cách nhanh chóng, trong sự hối tiếc của tôi, và sự hiếu khách của Nàng. Thằng Vũ vừa ăn vừa hích cùi chỏ, trêu ngươi tôi:

-Táo ngon quá mày nhỉ?!
-Ừ, ngon!
-Táo ai trồng mà ngon thế?
-Biết được?
-Ai gọt mà khéo vậy!
-Ừm…..!
-Ai ……..!
-Ai ăn mà tạp giống mày chứ gì?

Cả hai cô nàng còn lại đưa tay cười bẻn lẽn, thằng Vũ thì mặc kệ, biết thân phận ăn ké nên cứ ra hết sức mà ăn. Không gian riêng tư bị phá hỏng nên chủ đề chỉ bàn về những món ăn, về kỷ niệm thời bé trước khi bốn đứa tôi bị thằng Hải gọi về nơi tập trung lớp.

Đống lửa nay được mở rộng ra, kiểu như lửa trại vậy. Thằng Bình ôm cây guitar ngồi trên khúc cây nhỉnh hơn tất cả những cái đầu trong lớp. Dây đàn bắt đầu rung lên, nhẹ nhàng và du dương. Giai điệu quen thuộc của Khúc Hát Chim Trời..

-“Những cánh hồng, sân ngoài một chiều mây bay gió lay, tóc thề………!”

Những tiếng ca nhỏ và nhẹ nhàng, như một góc ấm cúng trong bức tranh lạnh và tối đêm Noel trên ngọn đồi quen thuộc. Trong những tiếng cười, những gương mặt hạnh phúc. Những tiếng vỗ tay khe khẽ hòa chung nhịp với giai điệu được phát ra từ cây đàn. Và trong đó, tôi nghe thấy tiếng Dung rõ nhất, hình như con tim Nàng đang cùng nhịp đập với con tim tôi. Đầu Nàng khẽ nghiêng về bờ vai gầy của tôi. Những sợi tóc ngắn ngang vai khẽ chạm vào lớp áo, rồi từ từ, nó uốn cong, một cách chậm chạp. Cho đến khi đầu nàng khẽ dựa hết vào vai tôi. Hai ánh mắt vẫn dõi theo từng ngón tay đàn của thằng bạn ngồi đối diện, miệng vẫn cười và vẫn hát chung giai điệu. Và tôi bắt đầu nhỏ giọng, khẽ nghiêng đầu tôi và thầm thì:

-Cry on my shoulder!
-………!
-…………!
-……..!
-………!

Một nốt trầm, một khoảng lặng bắt đầu hiện ra, nhưng nó chỉ như một bước chuyển tiếp, trước khi giai điệu Khóc trên vãi anh nhẹ nhàng được Dung xướng lên, chỉ để một mình tôi nghe thấy:

-But if you wanna cry
Cry on my shoulder
If you need someone who cares for you
If you’re feeling sad your heart gets colder
Yes I show you what real love can do.

Và cả hai lại cùng cười…Khóc trên vai anh, hay hạnh phúc trên vai anh, chỉ thế thôi nhé!

CHAP 102: RỒI TỪ ĐÓ

-Dậy, đi chơi cho lắm vào rồi ngủ quên cả giờ học!-Tiếng Mẹ tôi hét lớn bên tai.
-Ặc, mấy giờ rồi hả Mẹ!-Tôi choàng tỉnh, bật dậy ngay tắp lự, luống cuống tống hết sách vở vào cái balo, chỉ mong hãy còn sớm.
-6h hơn. Lẹ lên ăn sang rồi đi học!-Mẹ tôi thở dài nhìn thằng con đã lớn mà ngày nào cũng phải thân chinh lên gọi như gọi đò thì may ra nó mới đi học đúng giờ.

Mười phút sau, diện bộ đồ đi học ngang qua cái bàn để đồ ăn sáng, hiếm khi nào mà được ăn sáng với Ba tôi lắm.

-Con xin phép, đi học sớm hôm nay là phiên trực nhật!

Rồi nhanh chóng vác chiếc balo, chạy thật nhanh trong tiếng gọi với của Mẹ tôi, và cái lắc đầu của Ba. Dù rằng Mẹ tôi nấu ăn thì ngon bá cháy, nhưng hôm nay, món ăn sáng của tôi sẽ có hương vị mới. Hương vị của tình cảm ngọt ngào.

-Mai đi học lên sớm nhé?-Dung đưa ngón tay út ngoắc ngoắc.
-Làm gì thế?
-Thì ……ngốc..?-Dung vẫn giơ ngón tay ra muốn tôi thực hiện giao kèo.
-Ngốc là sao, ngốc với đi sớm lien quan gì nhau!

Dung bước lại gần, xách nhẹ cái tai tôi rồi hét lớn:

-Ăn sáng đó, ngốc..!
-A,a……, rồi rồi…..biết rồi!-Tôi ôm cái tai mà xoa khi nó bị Sư tử hống công phá!
-Thế thì ngoắc tay!

Tôi cũng đành chịu trước cái nhí nhảnh của Nàng, giơ ngón tay ra mà ngoắc nghéo. Đó là lý do vì sao hôm nay tôi có mặt ở trên tuyến bus đầu tiên với Nhân và Nguyệt.

-Sớm quá ha?-Nguyệt tủm tỉm cười, vì tối hôm qua cô nàng cũng chứng kiến từ đầu đến cuối.
-Ăn sáng chưa?-Nhân đen đá đểu.
-Chưa…ờ, không kịp.

Trả lời chống chế, mặc cho hai đứa bạn nháy mắt nhau mà cười, tôi xoa xoa cái bụng đang sôi lên biểu tình.

-Giờ ăn gì nào?-Chống tay xuống bàn trước mặt Dung, tôi hào hứng vì mình giữ đúng lời hứa?
-Thì đi rồi tính sau ha!-Dung nhẹ nhàng trả lời.

Hai đứa không chọn căn-tin quen thuộc mà đi vòng ra ngoài trường, cuối cùng cũng chọn quán xôi gà cách đó không xa làm nơi thực hiện lời hứa.

-Sắp tết rồi đó!
-Ừm, biết mà?-Tôi vừa nói vừa cố gắng mở rộng miệng cho bớt nóng khi tống một đống xôi vào miệng.
-Nhanh quá nhỉ T!
-Ừm, mới đấy mà gần một năm rồi!-Tôi cũng phải hòa mình vào hồi ức.
-Hồi đó Dung ghét T lắm..!
-Hơ hơ, thấy đẹp trai tán không được là ghét à?-Cái nheo mắt của tôi hi vọng chọc được nàng giận một chút.
-Xí, ăn nói bạo miệng lắm…!-Nàng nhỏ nhẹ thưởng thức bữa sáng, trong khi cái đĩa của tôi cũng đã hết một nửa.

-…….!
-……..!
-…Sao vậy..?-Nàng bối rối, hiếm khi nào thấy tôi yên lặng.
-Thì………thì…!
-.??!
-Cứ như mơ ấy, vì giờ T ngồi ăn với Dung này!
-Mơ sao cơ?-Nàng ngạc nhiên.
-Lúc mới vào đó, Dung như là tảng băng vậy!

Cả hai đứa cùng trở về cùng một thời điểm. Lúc đó tôi mới vào lớp, bỡ ngỡ và hơi rụt rè. Ngoài thằng Nhân đen than thiết, thì người làm bạn với tôi ngoài cái mp3 ra cũng chẳng có ai. Dung là người tôi để ý đầu tiên, bởi vì nàng cá tính và không kém phần xinh đẹp. Nhưng tính cách nàng bao giờ cũng vậy, hầu như không bao giờ quan tâm tới những gì không lien quan. Vì thế, tôi như kẻ đơn phương, không có ai bày tỏ, ôm

Trang: [<] 1, 90, 91, [92] ,93,94 ,129 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT