watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:58 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 14045 Lượt

trong lòng tình cảm dành cho Nàng. Tôi không phải là độc tôn, không phải là người duy nhất có tình cảm với nàng. Vệ tinh xung quanh nàng bao gồm nhiều người cả trong lẫn ngoài lớp. Bởi vậy, khi tôi và nàng ngồi ở đây, thì có lẽ tôi là một người may mắn. Chỉ nghĩ đến thế thôi, là tôi lại rơi vào trầm tư.

-Ăn đi, còn vào lớp nữa đó!-Dung kéo tôi về thực tại.
-Ừ, ăn cho có sức nào…!-Tôi cười đểu.
-Có sức làm gì?-Dung lại ngạc nhiên lần nữa.
-Để cõng ai đó lên đồi, chứ ốm như này cõng lên mệt lắm.

Dung ngại đỏ mặt, và tôi vô cùng thích thú khi được chứng kiến dáng vẻ ấy của một cô nữa sinh. Đẹp và đáng yêu vô cùng.

Và tôi cùng cô thiên thần ấy cùng đi sánh đôi bên nhau bước vào trong sân trường. Gần đến giờ học nên đa số đều hối hả trở về lớp. Những chiếc áo dài trắng tinh đẹp rạng rỡ cho ngày đầu tuần. Tất cả những cô nữ sinh vừa lướt qua, so ra đều không thể bì với Dung được. Bởi trong mắt tôi, Dung luôn luôn được mặc định là người xinh nhất, dễ thương nhất, và đặc biệt nhất.

-T nhìn cái gì vậy?-Dung cúi người rồi ngước nhìn tôi đang cúi gằm suy nghĩ.
-Hả, không, không….suy

nghĩ tí thôi mà!
-Suy nghĩ gì mà mặt đỏ bừng vậy? Chắc lại bậy bạ chứ gì?
-Bậy nào, làm gì có cơ chứ!

Hiển nhiên, tôi mà nói ra tôi đang ngắm những cô nữ sinh vừa lướt qua để đem so với nàng thì mặc cho Trạng nguyên sắc đẹp là ai, thì tôi cũng phải nhận một cú nhéo ngang hông của Nàng dằn mặt.

-Sắp tết tới nơi rồi…!
-À, ừ..tết rồi, ra giêng anh cưới em!
-Cái gì, bạo gan quá ha!
-Có đâu bài hát thôi mà…Ngộ kì đà!
-Vậy à, ăn cơm chung với nhà Dung mà không dám hó hé, giờ có mỗi Dung nên bắt nạt chứ gì?
-Làm gì có, ai nỡ nào….?
-Không biết đâu, òa òa….!

Tôi bịt tai bỏ mặc, bước nhanh về trước, vừa đi vừa cười cái kiểu trẻ con của Nàng. Dung rượt theo, khẽ cóc đầu tôi:

-Ôn thần, nghe nè!
-Gì cơ?-Tôi đưa tay xoa xoa đầu.
-Phải nhớ nhé không được ăn hiếp Dung nữa!
-Ờ……ừ.-Tôi ngập ngừng không dám bông đùa vì sự nghiêm túc của Dung.
-Không được làm Dung giận nữa nhé!
-…………!
-Dung cũng thế mà, T không sợ thiệt đâu-Lần này Dung mới cười.
-Sao nghe như, dạy chồng vậy?
-Xí……!

Nàng cười, và hai cánh tay nàng ôm trọn hai cánh tay tôi, còn vu vơ hát. Tôi chẳng còn biết đó là câu hát như thế nào, bởi vì tất cả sự tập trung của tôi đang dồn về cánh tay của tôi được ôm chặt bởi hai bàn tay nàng. Minh chứng rõ ràng hơn về tình cảm của chúng tôi. Hi vọng rằng sau này, tình cảm này vẫn sẽ mãi như vậy, bền chặt, không gì có thể chia cắt.

-Về lớp nhé!
-Ừ.!
-Phải dạ chứ?-Tôi tếu táo với Nàng.
-Sao phải dạ?
-Thì…….!

Dường như hiểu ra ý tôi muốn nói cái gì, Dung bĩu môi xí dài, không quên đưa cái nhéo ngang hông đau điếng.
-Này thì nghĩ đi đâu nè!
-Á……….á, xin tha, xin tha.!
Dưới ánh nắng sân trường, có hai đứa học sinh, đang hạnh phúc trong tình cảm ngập tràn. Gần một năm gặp nhau, và gần một năm với nhiều thử thách. Tình cảm nay đã bước thêm bước mới. Bền chặt hơn. Tạm biệt một năm trôi qua, tao đang chờ những năm tiếp theo đây, thời gian ơi.
-Hạnh phúc quá nha!-Phong mập nheo mắt.
-Ờ, bình thường….!
-Cứ như vợ chồng son ấy, thích nhá!-Kiên cận vỗ vai tôi.
-Chuyện, điều hiển nhiên!-Tôi hãnh diện ra mặt, còn Dung thì cười và chào hai thằng bạn tôi bước vào lớp.

Kiên cận lôi tôi ra góc riêng, ngó ngàng xem có ai đang dõi theo hai thằng đang thậm thụt to nhỏ với nhau hay không:

-Có hối tiếc gì không?
-Hối tiếc gì mày?-Tôi khó chịu với kiểu úp úp mở mở với thằng bạn.
-Có người yêu sớm?-Nó thản nhiên.
-…….!
-Sao, suy nghĩ lại à?
-Thế nói như mày, mày cũng hối hận à?
-Có chứ?-Nó tỉnh queo.
-Là sao, tao tưởng Trang……..!
-Ý tao không phải như vậy, thằng đầu đất. Có những thứ lợi, nhưng cũng có chút ít điều không nên.
-Ví dụ?

Nó liếc mắt về phía góc sân trường, chỉ về hướng cái ghế đá dưới tán cây. Ngữ Yên ngồi đó, dịu dàng , nhu mỳ đang cắm cúi đọc sách.

-Đó là ví dụ, bây giờ Dung mà bắt quả tang được mày nhìn thế này, e rằng, mày bầm dập mất.
-Ực!-Tôi nuốt nước miếng xuống cổ, đánh ực , hình dung ra cảnh tượng ghê rợn thằng bạn vừa gợi ý.
-Hehe, đùa thôi, chúc mừng nhé, có mày tao đỡ cô độc!-Nó vỗ vai tôi rồi đi vào lớp.

-“Chắc chẳng có gì đâu, mày với Ngữ Yên chỉ là bạn”.
-Chỉ là bạn à?
-Ừ, thì..thân hơn bạn một chút.
-Một chút?
-….!

Chỉ có vậy thôi, vì hiện tại tôi đã có Dung. Hầu như hình ảnh của Dung chiếm trọn toàn bộ trái tim tôi. Ngữ Yên giờ đang ở phạm trù khác, đôi lúc vẫn hiện lên trong tâm trí tôi,nhưng càng ngày càng mờ nhạt. Dung là sự chọn lựa của tôi từ lúc đầu, và luôn luôn là số một. Tôi quay lung bước vào lớp nơi có Dung đang nở nụ cười thiên thần, và tạm biệt hình bóng Ngữ Yên hiền dịu nơi ghế đá.

-Tao chọn Dung rồi nhé!

Thầm nói với chính mình, thầm nhắc nhở mình về sự chọn lựa. Tôi đang đi trên con đường tình cảm mà mình đã chọn lựa. Sẽ không bao giờ hối tiếc, không bao giờ than vãn..
Rồi từ đó……

Vậy là Học Sinh Chuyển lớp đã đi hết phần I của nó. Kết thúc sự mở đầu cho một câu chuyện tuổi học trò, hồn nhiên, tinh nghịch. Tình cảm tuổi học trò trong sáng, vui tươi, chân thật tuy nhiều lúc vẫn còn những suy nghĩ trẻ con. Phần II của Học Sinh Chuyển lớp sẽ được tiếp tục để hoàn thành những gì phần I để lại. Một kết thúc cho những năm cấp III. Một kết thúc để xem tình cảm ấy liệu sẽ đi đến đâu?
Gửi lời cảm ơn tới tất cả mọi người đã theo dõi, và ủng hộ mình trong thời gian vừa qua. Học Sinh Chuyển lớp sắp tới sẽ mang văn phong “mới mà cũ”, những tình tiết mới, và những thay đổi mới. vẫn sẽ được mọi người tiếp tục ủng hộ. Một lần nữa, xin cảm ơn….

—– Hết Phần 1 —–
PHẦN II: CÙNG GIÓ NHẶT KÍ ỨC.

Chap 1:

Rảo bước quanh khúc cua vào nhà cô dạy thêm môn Hóa tầm lúc chiều. Không khí trong lành căng tràn trong khoang phổi. Hít một hơi dài và thở mạnh:

-“Còn tháng nữa là lớp 12 rồi!”.

Cố tình đi thật chậm để cảm nhận cái không khí đã xa mình hơn một tháng, cái không khí mà mình đã phải xa rời, thay vào đó là ăn dầm nằm dề ở đất Sài Gòn ồn ào.

-Tín!
-Dạ, sao ạ?
-Nghe điện thoại bác Hai nè!-Ba tôi chuyển cái điện thoại cho tôi.
-Alo, con nghe nè Bác!
-……….!
-Dạ, vậy là con vào đó ạ, một tháng ạ…dạ..dạ..!

Chẳng là Bác tôi phải qua lại bên Mỹ, nên muốn tôi vào ở chung với ông anh họ cho vui. Bác đi một tháng nên muốn “chọn mặt gửi vàng” trong đám cháu, mà hẳn muốn tôi vô theo yêu cầu của ông anh họ. Nói là ông anh nhưng thua tôi tận 2 tuổi nên khoái tôi lắm, muốn vô để cùng bày trò phá đây mà.

-Sao, vậy là con vô Sài Gòn hả?
-Dạ..!
-Ừm, cũng được, chuyện học hành vô đó học thêm một tháng cũng được.

Vậy là cuối tháng 6, tôi đã có mặt ở Sài Gòn để trông nom nhà cửa và chơi với ông anh họ. Thỉnh thoảng bốn năm bữa đi học thêm ba môn tự nhiên, những ngày còn lại ăn nằm chán trong nhà. Nghĩ lại chắc hẳn bạn bè ở nhà đang vui vẻ cười đùa học thêm với nhau mà thèm, vô đây học chẳng biết ai lại ai, suốt ngày cứ lầm lầm lì lì.

Thế nên,”Việt kiều về nước” hôm nay một mình phải thân chinh lên nhà các thầy cô xin được học thêm để ôn cho năm 12. Trước khi đi tôi đã định hình sẵn trong đầu các thầy cô dạy có tiếng trong trường theo lời của ông anh tôi truyền lại cộng thêm kinh nghiệm bản thân và chút ít xúc tác từ Dung:

-Dung học thầy này à mày?
-Ừ!-Nhân đen chán nản với câu hỏi được lặp đi lặp lại của tôi.
-Thế còn môn Lí?
-Thầy Thái!-Nó chắc cú!

Biết địch biết ta, trăm trận trăm thắng, tôi cứ xem môn nào mà Dung học là tôi xin vào học ké..Riêng môn Toán thì Dung học ở lớp thầy gần nhà, còn tôi tiếc đứt ruột cũng phải đăng kí ở lớp thầy chủ nhiệm.

-Còn lớp vào 3.5.7 thôi em- Cô Ly nói tôi, coi như mở một đặc ăn vì cậu học trò bất đắc dĩ.
-Dạ, thế lớp 2.4.6?-Tôi cụt hứng, vì Dung đang theo học bên lớp đó.
-Lớp đó dành cho các bạn thi khối A và học khá, em xin vào giữa chừng nên sang lớp căn bản học trước đi!-Cô Ly kiên nhẫn giải thích..
-Da…! Vậy mai em lên học ạ!

Chào cô và bước hụt hẫng ra về, tôi làu bàu:

-Cô chia lớp làm gì không biết?
-Giờ bị tách riêng ra rồi?

Vừa đi vừa nghĩ ngợi, tôi bước đến cổng trường lúc nào không biết. Nhanh thật, mới đó mà vèo cái đã đến năm cuối cấp. Cái năm 11 đầy biến động, nhưng hầu như đều có kết cục đẹp đẽ. Ngoại trừ vụ banh bóng, lớp tôi thụt lùi chỉ đạt được giải 3, dù gì cũng hơn lớp hàng xóm bên cạnh. Năm 12, năm của các anh chị của trường, và hình như tôi cũng cảm thấy mình lớn hơn một chút.

-Chị thi tốt nhé!-Tôi chào chị Xuyến!
-Ừm, chị biết rồi!-Chị vẫn thế, cười thật tươi trong buổi tổng kết trường.
-Khi nào khao em đây?
-Khao gì cơ?
-Đậu đại học đó!-Tôi nói như chắc cú đối phương sẽ vượt vũ môn trong kì thi quan trọng sắp tới.
-Chị nhớ rồi, chị sẽ cố gắng để mời em…!
-Hì hì..!

Chẳng biết rằng kết quả thi ra sao, nhưng chợt trong lòng tôi cảm thấy có chút gì đó trống trải.Ngôi trường này từ đây sẽ vắng chị, một cô học trò hay cười, ngoan hiền, còn tôi mất đi một chuyên

Trang: [<] 1, 91, 92, [93] ,94,95 ,129 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT