watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9062 Lượt

Đúng! Là tôi!

– Anh….anh điên sao mà làm thế? – Tôi hét lên
– Cô đã nhận lời đánh bại Hoàng Thiên Vũ, việc tuyên chiến có gì là lạ?
– Đó là việc của tôi, tôi sẽ tự nghĩ cách
– Nghĩ cách? – Hắn cười nhạt – cô có thể nghĩ ra cách gì? Hay là định giành

chức vô địch của hắn bằng trí thông minh đáng ngưỡng mộ đó?
– Đừng có nhạo báng tôi! Tôi tức giận, hằn học nhìn hắn
Đúng lúc đó thì có người đi đến. Tôi quay lại nhìn, vừa quay ra thì đã không thấy mũ lưỡi trai đâu nữa. Chỉ có tiếng hắn vọng lại
– Nếu cô muốn lấy lại hồ sơ. Hãy chiến thắng trong lần này!
Sau đó thì cả người lẫn tiếng đều mất dạng.
Khuôn mặt tôi xẹo xuống, không biết nên dùng biểu cảm gì để diễn tả cảm xúc lúc này của mình. Chiến thắng ư? Chiến thắng Hoàng Thiên Vũ ư?
Có thể chiến thắng nổi sao?
Tôi lẫn thẫn trở về pòng. Cả đêm nằm trên giường mà cứ lăn qua lăn lại. Câu nói trong đầu cứ vang lên không ngừng
Đánh bại Hoàng Thiên Vũ! Phải đánh bại Hoàng Thiên Vũ!

Thật không ngờ có ngày, tên xấu xa đó lại chui cả vào giấc mơ của tôi. Đúng là ở đời, không thể nói trước được điều gì!

Sáng hôm sau
Vừa gặp tôi ở lớp, Hoàng Thiên Vũ đã dõng dạc tuyên bố
– Ba ngày sau chúng ta sẽ thi vòng một, tổng cộng ba vòng thi, ai thắng hai vòng coi như chiến thắng. Đề thi và địa điểm cho cậu tự chọn. OK?
Nhìn vẻ mặt đắc thắng của cậu ta, tôi quả thật muốn thắng ghê ghớm. Nhưng mong muốn và hiện thực, quả thật cách nhau rất xa!

Cả buổi chiều, tôi loanh quanh trên phố, nói là đi tìm việc làm thêm nhưng trong đầu chỉ quẩn quanh mỗi ý nghĩ làm sao đánh bại được Hoàng Thiên Vũ. Phải ra đề thế nào để hắn không giải được.
Có lẽ do không để ý, tôi va ngay vào hai người đi đường. Tôi vội cúi người xin lỗi, rồi lại lật đật bỏ đi. Bất ngờ hai người đó kéo mạnh tôi lại, tôi mới giật mình nhận ra hai bà bạn quý hóa.
– Ơ….các….các cậu!
Trong khi tôi ngơ ngác lẫn ngạc nhiên thì Phương oang oang, gạt phắt lời tôi
– Có thật là bà đã tuyên chiến với Hoàng Thiên Vũ không vậy? Bà có bị làm sao không thế? Hả? Hả?
– Đúng đó, bỏ ngay cái ý định điên rồ đó đi! – Yến đế thêm vào
Tôi tức nổ mắt, chúng nó rõ ràng là bạn thân của tôi. Ấy thế mà cứ có chuyện lại nhảy qua bênh người ngoài, trù dập tôi. Ai nói là tôi không thắng nổi Hoàng Thiên Vũ. Hắn ta thì có gì là ghêghớm!
Tôi lườm lườm hai con bạn, giọng chắc nịch.
– Tôi nhất định sẽ đánh bại hắn! Chờ xem!
Tôi đâu có phải người dễ dàng bỏ cuộc vì vài lời khiêu khích. Tôi không tìm việc nữa, vội vã trở về Kí Túc Xá. Tiền giờ không phải là vấn đề, quan trọng là tôi đánh bại được hắn, tên Hoàng Thiên Vũ đó!

Tôi chống tay lên cằm, mắt nhíu lại suy tư, noron trong não được hoạt động hết công suất, tôi nghĩ ngợi, đắn đo. Một hồi vẫn chẳng nghĩ ra gì cả.
Đề gì thì Hoàng Thiên Vũ không giải được?
Câu đố? Đúng rồi, là câu đố. Cậu ta có tài giỏi đến đâu, ắt vẫn phải gặp câu nào bó tay.
Mừng húm khi tìm ra đề, tôi chạy vọt ra khỏi phòng, suýt nữa và vào Vĩ đang đi vào. Tôi hớt hải chẳng kịp giải thích, một mạch chạy tiếp.

Điểm đến của tôi chính là thư viện thành phố. Nơi tập hợp tất cả sách của thành phố. Thư viện rộng mênh mông, toàn sách là sách. Tôi nhìn mà muốn hoa cả mắt.
Không có thời gian cho tôi chần chừ nữa, tôi lao đầu vào kệ sách, lục tìm quyển câu đố.

Câu thứ nhất:
“Một con ốc sên mỗi ngày leo được 4 mét, đến đêm lại tụt xuống ba mét, cây cao 12 mét, hỏi sau bao nhiêu ngày sẽ leo đến ngọn cây?”
Hừ! Xoàng quá! Trả lời ngon ơ!
Bỏ qua!
Câu thứ hai:
“Tai trái con voi giống cái gì?”
Ngớ ngẩn! Không ổn!
Tôi vứt quyển sách vừa rút được qua một bên, lục tìm đống khác. Cô thủ thư nhìn tôi ôm mấy chồng sách câu đố to vật vã, cứ trợn mắt nhìn không thôi.
Tôi khệ nệ ôm chúng đến chiếc bàn lớn, từ từ đọc từng quyển.
Câu hỏi ba: “con chim….”
Dễ quá! Trẻ con cũng biết!
Câu hỏi bốn: “ Làm sao để…….
Chưa đọc hết câu hỏi đã biết đáp án! Tệ!
Chồng sách vơi đi một nửa, tôi vẫn chưa tìm được câu hỏi ưng ý. Tôi mệt nhoài, nằm bò ra bàn.
Tôi mở quyển sách khác ra, uể oải đọc từng câu hỏi.
Hơ! Khoan……..Đôi mắt tôi bỗng sáng lên, tôi bật dậy. Cười như điên dại.
Hoàng Thiên Vũ, phen này cậu tiêu rồi, chắc chắn cậu sẽ phải bó tay thôi! Phấn khích, tôi lật tiếp, toàn câu hóc cả.
Kiểu này cậu chỉ còn nước than khóc van xin tôi chịu thua thôi!
Tôi mường tượng ra cảnh mình chiến thắng, đang tự mãn cười thì bỗng nhiên nhìn xuống, nụ cười tắt ngấm.
Khi tôi đọc đến chương cuối cùng, có một dòng chữ màu đen tròn trịa được ai đó viết vào. Nét chữ khá non nớt, dường như từ rất lâu nên đã mờ đi ít nhiều.
“Thế này mà cũng gọi là câu đó. Trẻ con cũng biết!”
Bên dưới to lù ba chữ: Hoàng Thiên Vũ – 5 tuổi
5 tuổi? Cậu ta giải được mấy câu đố này khi mới 5 tuổi?
Ức! Ức! Tức! Tôi liệng quyển sách qua một bên, chộp lấy cuốn sách khác.
Nhưng quyển khác, quyển khác nữa, cuối trang đều có nét chữ đáng ghét.
“Ngớ ngẩn, vậy mà cũng in thành sách!”
“Đồ ngốc mới không biết!”
Có khác gì cậu ta đang **** thẳng vào mặt tôi????
Phương Tuyết Mai 17 tuổi mà vẫn thua một Hoàng Thiên Vũ 5 tuổi sao????
Xem ra cách này không ổn, tôi đứng bật dậy, đi ra ngoài, lúc ngang qua cửa, người thủ thư gọi tôi lại.
– Có chuyện gì thế ạ? – Tôi vừa hỏi, bụng nghĩ thầm, chắc không phải do tôi lộn tung đống sách nên bị phạt đó chứ?
– Có người gửi cho em cái này!
Chị ấy đưa tôi một tờ giấy A4 gấp tư, tôi ngạc nhiên cầm lấy, vừa mở ra, máu đã sôi lên sùng sục. Trong tờ giấy là nét chữ ngay ngắn của Hoàng Thiên Vũ, nhưng là của Hoàng Thiên Vũ 17 tuổi.
“Tôi biết là cậu sẽ đến đây mà. Tôi đã đọc hết sách ở đây sau khi tốt nghiệp cấp một rồi! Xin lỗi đã làm cậu thất vọng!”
– “..!?!?…”
Tôi vo viên tờ giấy trong tay, đầu bóc khói, miệng lầm bầm không ngừng nguyền rủa Hoàng Thiên Vũ. Khuôn mặt tức giận bước ra ngoài. Có lẽ vì tức giận nên tôi không chú ý, đâm phải một người đang mang sách mới vào.
Nạn nhân và tôi đồng thời ngã ra đất, đống sách trên tay anh ta thì văng tung tóe khắp sàn. Tôi vội vã bò dậy, vừa cuống quýt xin lỗi, vừa thu lượm mấy quyển sách lại. Đúng lúc đưa quyển sách cho anh ta thì mắt tôi bỗng liếc thấy cái tựa đề
“ 100 câu đố hóc búa nhất”
Tôi bèn tò mò mở ra đọc thử. Nhưng vừa mới đọc câu hỏi, hai mắt tôi đã nhíu lại….nhíu lại…. Câu hỏi kiểu gì mà đọc đề cũng không hiểu nữa. Trong phút chốc tôi cảm thấy dường như đã tìm được đúng thứ rồi, vội vàng lật ngay trang cuối cùng.
Tờ giấy trắng tinh!
Ha Ha Ha Hoàng Thiên Vũ, dám cá là cậu ta chưa thể đọc được cuốn này. Kẻ ngạo mạn kia, chuẩn bị chịu thua đi!
Ý nghĩ mới làm tôi

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT