|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
cùng lục tục quay về.
– Tưởng là đối đầu với Hoàng Thiên Vũ thì ghê ghớm lắm cơ. Mất công chúng ta tới xem!
– Hừ. Không biết lần sau còn bắt ăn gì nữa đây. Thật không chịu nổi!
Tôi vẫn còn loáng thoáng nghe tiếng họ bình luận trước khi rời đi. Trong lòng không khỏi dâng lên ý nghĩ tự ái.
Tôi trở về kí túc xá, nhưng chiến thắng “oanh liệt” của tôi lại hoàn toàn chìm vào quên lãng. Tôi ngồi trong phòng, một mình gặm nhấm bánh bao chiến thắng.
Ngon tuyệt!
Cũng may là Hoàng Thiên Vũ không ăn, nếu không tôi đã chẳng còn bánh mà nhâm nhi. Nhớ hồi nhỏ, tôi rất thích ăn bánh bao, chỉ vì không có tiền nên không bao giờ được ăn no. Nhưng anh vẫn tìm cách mua bánh bao cho tôi. Trong phút chốc tôi dường như nhớ lại những kí ức đã hằn sâu….
Đó là một buổi chiều khi anh trở về với khuôn mặt đầy những vết bầm tím
– Anh….mặt anh sao vậy? – tôi lo lắng nhìn khuôn mặt thâm tím của anh, vừa xoa vừa hỏi
– Um….không! không sao! – Anh cố quay đi, lấp liếm
Tôi vẫn gặng hỏi
– Anh…anh nói đi! Sao anh lại bị thương?
– Em đừng hỏi nữa! Anh không sao! – Anh quay mặt đi, dường như không muốn để tôi phải lo lắng. Sau đó bỗng đưa cho tôi một bọc giấy
– Em ăn đi!
Tôi ngạc nhiên cầm bọc giấy trong tay anh, lúc mở ra mới thấy rất nhiều bánh bao, những chiếc bánh bao vừa tròn vừa thơm. Tôi càng kinh ngạc hỏi
– Sao….sao anh có bánh bao?
– Là anh mua! Em mau ăn đi! Đừng có hỏi nữa!
Lúc đó tôi thật sự rất ngạc nhiên, khônghiểu anh lấy bánh bao ở đâu. Bởi vì những đứa trẻ trong cô nhi viện như chúng tôi chẳng thể nào dùng tiền để mua bất kì thứ gì, đừng nói là nhiều bánh bao như vậy. Tôi càng không tin anh có tiền để mua chúng. Nhưng vì anh không nói nên tôi cũng không dám hỏi nữa.
Sau đó có một lần tôi bí mật đi theo anh xem anh rốt cuộc đã đi đâu. Chỉ thấy anh rẽ vào một chiếc ngõ rất sâu, tôi e dè không dám đi tiếp nữa. Cùng lúc đang định quay về thì nghe thấy tiếng đấm đá. Tôi vội vàng chạy vào, không ngờ thấy anh bị một đám học sinh lớn hơn bắt nạt. Anh cứ đứng yên cho bọn chúng tha hồ đấm đá, chỉ dùng tay che mặt để khuôn mặt không bị bầm tím. Có lẽ vì anh nghĩ, nếu mặt bầm tím thì tôi sẽ phát hiện ra, còn nếu trên người bị thương thì tôi không thể biết được.
Lúc đó tôi mới biết để có tiền mua bánh bao, anh phải chịu làm bao cát cho chúng tập luyện. Nhìn anh trên người đầy vết thương, lê đến lấy vài đồng lẻ bọn chúng vứt dưới đất coi như tiền công sau khi bọn chúng đánh đã tay bỏ đi, tôi không khỏi khóc nấc lên.
Bánh bao trắng trẻo mà tôi ăn hóa ra lại vì anh phải đổ máu mới có được. Cho dù cả người bị thương nhưng anh cũng ôm bánh bao thật chặt rồi đem về cho tôi. Khi tôi nói anh ăn cùng anh lại bảo không thích ăn, bảo tôi cứ ăn một mình. Chỉ cần tôi vui thì anh cũng vui.
Tôi cảm thấy tại sao mình lại ngu ngốc như vậy, nếu tôi cố gặng hỏi, nếu tôi nằng nặc đòi anh nói, nếu tôi nhất quyết đi theo anh sớm hơn, có lẽ anh tôi sẽ không cần vì tôi mà bị đánh như vậy.
Tôi vừa khóc vừa ôm lấy anh, không ngừng nói
– Em ….không ăn ..bánh bao nữa! Em không…ăn nữa. Không …bao giờ …ăn bánh bao …..nữa! Hức! Hức!….
– Nín đi! Tuyết Mai! Anh xin lỗi! Anh xin lỗi! – Anh dùng đôi tay đầy vết thương ôm chặt lấy tôi, không ngừng xin lỗi tôi. – Xin lỗi vì anh không thể lo được cho em!
Tôi càng khóc lớn hơn. Lắc đầu nói
– Em ….không ….cần bánh bao, em ….chỉ cần anh ….thôi!
– Tuyết Mai! Đừng khóc nữa! Anh xin lỗi! Đừng khóc!..
……
Kỉ niệm dường như mới chỉ hôm qua thôi. Cũng sau ngày hôm ấy, tôi đã tự nói với lòng mình, sẽ có một ngày, tôi kiếm thật nhiều tiền rồi cùng anh ăn bánh bao đến bội thực thì thôi. Nhưng tại sao anh lại bỏ đi? Anh không còn thương tôi nữa sao? Vì sao không đi tìm tôi?
Trong phút chốc trái tim tôi bỗng chùng xuống, bánh bao thơm tròn nghẹn ứ ở cổ.
Anh à! Anh đang ở đâu? Em đang ăn bánh bao này! Rất nhiều bánh bao, em ăn mãi cũng không xuể. Ước gì có anh ở đây!
Có thứ gì long lanh trong mắt. Tệ thật! Tôi đặt miếng bánh bao xuống, giọt nước mắt cứ chảy dài, rơi xuống sợi dây hình tròn trước cổ.
– Nè! – Một bàn tay vỗ mạnh vào vai tôi làm tôi giật mình. Tiếng Vĩ tinh nghịch
– Ăn lẻ một mình sao?
Tôi vội vàng quay đi, lau nhanh giọt nước mắt. Tôi không muốn Vĩ thấy tôi trong bộ dạng như vậy. Nhưng hình như cậu ấy vẫn nhìn thấy
– Cậu….. – Vĩ bỏ lửng câu nói, dường như hơi bất ngờ rồi bỗng bật cười – Chiến thắng tên đó nên vui quá hả? Đồ ngốc! Trong này cũng có phần của tớ nữa đó! Cậu không được ăn một mình!
Nói rồi Vĩ giật miếng bánh bao trong tay tôi, cho vào miệng nhai nhồm nhoàm. Vừa nhai vừa xuýt xoa
– Ngon! Ngon!
Tôi bật cười trước biểu hiện trẻ con của Vĩ. Đúng là cô ấy rất hay trêu trọc mọi người, thỉnh thoảng rất trẻ con nhưng cũng vô cùng thấu hiểu người khác. Vĩ thấy tôi cứ nhìn mình, tròn mắt rồi chớp chớp
– Sao hả? Lần đầu thấy mĩ nhân ăn bánh bao sao?
Và cậu lại chộp lấy cái bánh bao khác, ngoạm một miếng thật to
– A! Cậu ăn hết phần của tớ! – Tôi kêu lên, giành lại cái bánh trong tay Vĩ
– Đây là tiền của tớ mà! – Vĩ nhảy lên giật lại, và cứ như thế
– Nhưng tớ mua chứ!
– Nè! Nè!…Bánh của tớ!
– Ha …..Ha… Ha….
Có lẽ là rất lâu, rất lâu rồi, tôi đã không còn ăn bánh bao vui vẻ như vậy!
Chap 11: Căn nhà gỗ
Hai ngày nữa trôi qua nhanh chóng. Tôi và Hoàng Thiên Vũ lại bắt đầu vòng thi thứ hai. Nhưng lần này, đề thi sẽ là do Diên Vĩ ra. Về việc này thì tôi có thể yên tâm. Vĩ đã nháy mắt tôi trước, như là một biểu hiện rằng tôi có thể hoàn toàn đặt lòng tin tưởng vào cậu.
Vĩ dẫn chúng tôi đến sau trường. Không ai biết Vĩ định đi đâu, chỉ tò tò đi theo. Đến một ngôi nhà cũ bằng gỗ đã bỏ hoang, nhìn tồi tàn và gần như sắp đổ, Vĩ mới dừng lại, giới thiệu.
– Đây! Đây chính là đề thi của vòng thi thứ hai!
Tất cả chúng tôi đều tròn mắt, há hốc miệng
– Căn nhà này chính là đề thi?
– Đúng vậy!
Cậu vừa nói vừa bình thản tiến đến gần cánh cửa, mở toang nó ra, sau đó tiếp tục nói
– Đây là căn nhà rỗng, bên trong không có gì cả. Cửa sổ cũng bị đóng đinh dính chặt lại, lối ra duy nhất chính là cánh cửa này. Hai người sẽ cùng bị nhốt trong đó, nếu ai tìm được cách ra trước, người đó sẽ chiến thắng.
Giờ thì tôi đã hiểu dụng ý của Vĩ. Căn nhà bị bít kín, chỉ có một lối ra duy nhất bị khóa chặt. Cậu biết tôi là cao thủ mở khóa nên mới bày ra cách này đây mà. Hoàng Thiên Vũ! Lần này dù cậu có là thiên tài thì cũng phải chịu thua dưới tay Phương Tuyết Mai tôi mà thôi!
Vĩ nháy mắt cười với tôi rồi giải tán mọi người
– Cuộc thi sẽ diễn ra vào 8.00 tối nay. Được chứ?
Tôi tất nhiên không phản đối gì. Hoàng Thiên Vũ cũng không có ý kiến. Chúng tôi cùng trở về phòng. Nhưng chắc chắn, chiến thắng đã nằm trong tay tôi rồi!
8.00 PM
Nhà kho bị bỏ hoang bấy lâu của trường bỗng trở nên nhộn nhịp. Tôi đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




