watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9063 Lượt

đằng sau, tôi chỉ thấy mái tóc ngắn bị gió hất rối tung, nhưng hình như người kia cũng chẳng hề có ý định vuốt lại. Tôi nhìn rất lâu, giống như bị hình ảnh ấy thôi miên, mãi cho đến khi người đó đứng dậy, đút vật trong tay: Một bức ảnh vào túi áo. Tôi mới bất ngờ nhận ra, người đó không ai khác, chính là Hoàng Thiên Vũ. Trong một khoảnhkhắc, ánh mắt Hoàng Thiên Vũ chạm phải cái nhìn đầy ngạc nhiên có chút tội lỗi khi bị phát hiện của tôi. Cậu ta yên lặng, sau đó bỏ đi! Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn chưa thể lí giải nổi hành động và ánh mắt của Vũ ngày hôm ấy. Sau đó tôi mới ước, nếu mình không cố lí giải, có lẽ, cuộc sống của tôi cũng sẽ không thay đổi như vậy!

6.00 sáng chủ nhật

Theo lẽ thông thường, hôm nay là ngày nghỉ của học sinh, mọi người sẽ tranh thủ về nhà hoặc rủ nhau đi chơi bên ngoài. Nhưng tất cả học sinh lại tụ tập ở sân trường, khiến cho vài ánh mắt xa lạ cũng phải tò mò ngó vào một cái rồi mới đành lòng bỏ đi. Vĩ bắt đầu với công việc MC của mình
– Qua hai vòng đấu trước, kết quả bây giờ đang hòa 1-1. Vì vậy nếu ai chiến thắng trong vòng thi thứ 3 này, người đó sẽ giành chiến thắng chung cuộc!
Tôi nhìn Diên Vĩ sau đó lẳng lặng liếc qua Hoàng Thiên Vũ, thấy cậu ta thản nhiên như là sẽ thắng ngay vậy. Tiếng Vĩ tiếp tục vang lên

– Các bạn thân mến! Vòng thi này không chỉ cần đến sự thông minh, bền bỉ và dũng cảm mà còn cần một tinh thần can đảm nữa!
Vòng vo một hồi vẫn chưa vào được vấn đề chính. Mọi người bắt đầu sốt ruột, không ngừng thúc dục
– Mọi người cứ bình tĩnh, vì đây là trận quyết định, không thể sơ sài được!
Cô bạn chợt quay lên phía hội trường, ra hiệu cho đồng nghiệp ở bên dưới máy quay. Bên trên tấm màn phông từ từ hiện lên hình ảnh một khu rừng rậm rạp. Tất cả đều ồ lên ngạc nhiên. Vĩ hào hứng nói vào mic
– Đây chính là…..đề thi thứ 3!
Là một cánh rừng? Tôi vẫn không hiểu Vĩ định làm gì, chờ đợi cậu giải thích
– Các bạn sẽ có chỉ dẫn để đến được cánh rừng đó. Sau đó, hãy vận dụng trí thông minh và khả năng của mình để tìm được điều bí mật ẩn giấu trong khu rừng! Các bạn sẽ có thời gian để chuẩn bị trước khi lên đường. Thời hạn trở về là trước 7.00
sáng mai. Còn nữa, mỗi người sẽ phải tự mình tìm lời giải, không được nhận bất cứ sự giúp đỡ nào, kể cả là từ người còn lại.
Vĩ nói câu này quả thật là thừa rồi. Tôi chắc chắn sẽ không giúp Thiên Vũ, mà thực ra có muốn giúp cũng không có khả năng. Cậu ta thì chắc chắn không bao giờ giúp tôi rồi!

– Còn một điều cuối cùng này! – Vĩ tự nhiên tỏ ra bí hiểm, rồi cầm một vật nhỏ như mic mini, gắn vào áo tôi. Sau đó lại gắn một chiếc tương tự vào áo Hoàng Thiên Vũ, giải thích
– Cái này là máy thu hình mini, sẽ được dẫn trực tiếp đến màn hình đằng kia, để tất cả mọi người đều có thể theo dõi trận đấu. Đồng thời đảm bảo sự công bằng cho cuộc thi.
Tôi nhìn chiếc máy trước áo mình. Thấy Vĩ quả thật là công phu. Cô bạn hướng về phía màn hình, cao giọng
– Nếu hai người không có gì phản đối, hãy trở về phòng lấy đồ đi! Tôi tuyên bố! Trận đấu chính thức….bắt đầu!
Chap 13: Chỉ dẫn

Đồ đạc của tôi không có nhiều, cũng không nghĩ phải ở đó một đêm nên tôi chỉ mang những vật dụng cần thiết để vào rừng. Đồng thời cũng để đi được nhanh hơn, tôi đã không thông minh bằng Hoàng Thiên Vũ, ít nhất cũng phải thắng phần tốc độ. Tôi kéo căng dây buộc túi đồ lại, sau đó ra ngoài. Vừa hay chạm phải Hoàng Thiên Vũ từ phòng bước ra. Cậu ta chỉ nhìn tôi kiêu ngạo một cái, không vội vàng bước đi. Tôi mặc kệ sự coi thường của Vũ, một mạch chạy đến địa điểm thách đấu. Lần theo bản đồ của Vĩ đưa, tôi đi hết đường lớn đến đường nhỏ, mỏi nhừ chân, cuối cùng cũng tìm được khu rừng trong ảnh. Thật ra địa điểm này là mỗi người phải tự tìm ra, vì không phải ai cũng biết đường đến khu rừng. Nhưng Vĩ đã bí mật chỉ đường cho tôi từ trước. Tôi bước đầu có lợi thế hơn Vũ.
Vừa đến nơi, tôi không kịp thở đã mở chỉ dẫn đầu tiên ra xem. Cả tờ giấy chỉ có 3 câu:
Phía cuối cầu vồng
Nơi con rồng đang say ngủ
Hãy tìm viên ngọc, sẽ có lời giải!

– “….”
Gì thế này? Sao lại có cầu vồng với rồng ở đây? Không phải là bảo tôi lên trời chứ? Tôi ngớ ngẩn nhìn lên trời, chỉ thấy mây đen xám xịt, lấy đâu ra cầu vồng. Chỉ dẫn kì cục thật! Tôi vò đầu bứt tóc, suy nghĩ. Phương Tuyết Mai, nghĩ xem, cái gì có thể là cầu vồng?
….
….
Hay là ám chỉ cái cây có bảy màu như cầu vồng? Hừ! Làm gì có loại cây ấy chứ! Tôi nghĩ rồi lại gạt phăng đi. Hay là con gì bảy màu, hay là hoa? Cũng không phải. Tôi càng lúc càng bực mình, phạt nát cả một vạt cỏ gần chân. Tự nhiên nhớ ra tối qua, Vĩ đã dúi vào tay tôi một tờ giấy, nói là đáp án. Vậy mà tôi cũng quên. Tôi vội quay hướng máy quay đi, mở tờ giấy mà Vĩ đưa. Hai mắt tôi từ từ nhíu lại….
Nhíu lại…..
Cái….cái gì thế này hả trời? Trên giấy là mấy hình vẽ nghệch ngoạc của Vĩ. Không rõ là con dê hay chó nữa. Bên cạnh lại có mấy tua dài dài quay tròn. Tôi đã quên mất khả năng vẽ tranh trìu tượng của Vĩ! Đúng là ngốc mà. Thôi thà tự dựa vào mình còn hơn.
Tôi vứt tờ giấy lại, ngồi thụp xuống mỏm đá. Tiếng chim vang lên yên bình, không khí trong lành, thoang thoảng mùi lan rừng. Khung cảnh này, đúng là vô cùng dễ chịu, khác xa cuộc sống bon chen ở ngoài kia. Tôi đang mơ mộng thì bỗng chợt cốc vào đầu mình. Tôi đang suy nghĩ cái gì vậy chứ? Không biết chừng trong lúc tôi ngồi đây suy nghĩ vẩn vơ, Hoàng Thiên Vũ đã giải ra và đến lấy mật thư thứ hai rồi. Nghĩ vậy, tôi vội vã đứng lên, tiếp tục suy nghĩ.

Phía cuối cầu vồng? Phía cuối cầu vồng? Đợi đã nào! Muốn có cầu vồng thì phải có nước, ánh nắng chiếu qua nước sẽ tạo ra cầu vồng. Câu nói này có phải là nói tìm nơi có nước và ánh sáng không? Mà nơi như vậy thì chỉ có thể là thác nước cao. Cuối cùng cũng tìm ra. Tôi nhảy cẫng lên sung sướng, mau chóng chạy tới con sông gần đó.

Ngược theo dòng chảy, tôi kiên trì tiến về phía trước. Con sông dài lê thê, như thể thách thức sức chịu đựng của tôi. Đến lúc hai chân mỏi rã rời thì tôi bắt đầu nghe tiếng nước đổ, bước chân phấn khích, bước nhanh hơn hẳn. Tôi vịn vào một tảng đá, cẩn thận trèo lên cao. Vừa nhìn thấy khung cảnh trước mặt, hai mắt liền mở to kinh ngạc. Trước mắt tôi, một thác nước đang chảy ầm ầm, phóng xuống bên dưới làn nước trắng xóa, nở tung bọt. Ánh nắng chiếu xuyên qua lớp sương bạc, hất lên hình ảnh bảy màu rực rỡ. Tôi sung sướng cúi người xuống, hớp lấy làn nước mát lạnh. Mệt mỏi trước đó dường như tan biến.Tôi hớp thêm vài ngụm, sau đó ngồi xuống nghỉ, tiếp tục suy nghĩ hai câu cuối.
Tôi đã tìm được đến phía cuối cầu vồng, vậy còn con rồng và viên ngọc? Tôi nhìn ra xung quanh, chẳng có cái gì giống con rồng cả. Nhưng trong một chốc, mắt tôi bỗng liếc thấy một cụm hoa màu đỏ, cánh khép lại từng chiếc chiếc vẩy mọc dài như con rồng. Nếu tôi nhớ không nhầm, đây là hoa móng

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT