watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9103 Lượt

Tôi cũng cười. Lúc Vĩ giận tôi quả thật rất buồn, nên sau này dù có chuyện gì, tôi cũng sẽ không để mất người bạn tốt như cậu. Hai chúng tôi cùng trở về Kí Túc Xá, đang đi thì bị chặn lại, và người chặn chúng tôi, không ai khác lại chính là Vũ. Vĩ vừa nhìn thấy cậu ta thì lạnh nhạt nói
– Muốn gì đây?
Cậu ta không nói gì, tự nhiên xòe tay ra
– Của tôi đâu?
– Cái gì?
– Nước!
Tôi tròn mắt, Vũ đòi nước của tôi? Bình thường cho cậu ta toàn ném đi, thay đổi thật là nhanh! Tôi lúng túng
– Xin…xin lỗi! Tôi quên mất!
Vũ rụt tay lại, vẻ không hài lòng. Vĩ bỗng nhiên tức giận chen vào
– Đừng có ở đó bắt Tuyết Mai phải làm này làm nọ! Tránh xa bạn tôi ra!
Vũ vẫn nhìn hai chúng tôi bình thản
– Vậy sao? Nhưng cô ấy là bạn gái của tôi! – Trong khi Vĩ sững người ra vì chưa tiêu hóa được câu nói của Vũ, cậu bỗng nhiên quay sang tôi, nói đều đều
– Cậu muốn theo đuổi tôi đúng không? Được! Tôi đồng ý! Chúng ta hãy hẹn hò đi!

Chap 28: Bạn gái thiên tài

Gì đây? Hoàng Thiên Vũ đồng ý trở thành bạn trai của tôi? Đúng là nằm mơ cũng không nghĩ tới. Rồi trong khi cả tôi và Vĩ đều trong tình trạng tròn mắt vì shock thì Vũ đã thản nhiên quay lưng bỏ đi.

– Cậu ta….cậu ta bị sao vậy? – Vĩ ngạc nhiên đến độ lắp bắp, dường như không thể tin điều mình vừa nghe thấy. Còn tôi thì đứng im như vừa bị sét đánh trúng. Cho dù đã có chuẩn bị, vẫn thấy khó mà chấp nhận nổi.

……

Can – tin

Bây giờ thì tôi thật sự biết rằng mình không nghe nhầm và Vũ cũng không hề nói đùa. Bằng chứng là cậu ta đang ngồi đây, trong can – tin, và ăn- cơm- cùng- với- tôi! Những ánh mắt xung quanh không ngừng nhìn về phía chúng tôi mà bàn tán. Trong khi tôi không nuốt nổi thì Vũ vẫn ăn rất thản nhiên. Nhận thấy tôi cứ ngồi ôm khư khư khay cơm mà không ăn, Vũ gạt nhẹ tay tôi

– Sao không ăn?
Tôi nhăn nhó quay qua nhìn cậu ta, thì thấy một gắp thức ăn đang ở trước mặt mình
– A! – Vũ ra hiệu
– Cái gì?
– Há miệng ra!

Tôi tròn mắt nhìn Vũ. Cậu ta đang gắp thức ăn cho tôi? Còn đút thức ăn giống như người đang yêu nhau nữa.
– Nhanh lên! Mỏi tay tôi! – Vũ nhíu mày nhìn tôi. Sau vài phútthì tôi cũng há miệng một cách dè dặt.
– Hừ…ghét cái món này quá đi mất! – Cậu ta nói rồi lại gắp một gắp khác đưa tới trước mặt tôi. Lần này thì tôi thật sự tròn mắt. Nhưng không phải là ngạc nhiên, cũng không phải là cảm động khi được cậu ta gắp thức ăn cho mà là tức giận. Hoàng Thiên Vũ! Cậu coi tôi là cái gì hả? Thùng rác để cậu không thích ăn thì nhét vào sao? Tôi phẫn nộ cầm đũa gắp một gắp to hơn, câu nói ngọt ngào khi hai người đang yêu nói với nhau bị biến thành câu mệnh lệnh
– Há miệng ra nào!
Hoàng Thiên Vũ ngẩn ra nhìn tôi
– Gì?
– Tôi cũng là bạn gái của cậu! Cậu gắp thức ăn cho tôi! Tôi gắp thức ăn cho cậu! Công bằng!
Mặt Vũ nhăn nhúm lại. Nhìn gắp thức ăn trên tay tôi. Cứ như vậy, hai chúng tôi ngồi ở giữa can – tin, gắp thức ăn cho người kia, mắt lại còn nhìn nhau “đắm đuối”. Cảnh tượng này đúng là làm cho người khác không chịu nổi. Mãi đến khi tôi nghe thấy tiếng hắng giọng của ai đó, mới giật mình nhìn ra, thấy tất cả đều đang nhìn mình chằm chằm. Vũ buông đũa xuống, đứng dậy
– Tôi đến lớp học trước!
Sau đó bỏ ra ngoài. Nhưng như vậy là đã đủ để những người xung quanh dựng nên câu chuyện: Hoàng Thiên Vũ và Phương Tuyết Mai đang hẹn hò. Mà thật sự thì đúng là chúng tôi đang hẹn hò. Chỉ có điều, nó còn mang một ý nghĩa khác.

….
Đã được hai tư giờ kể từ khi Vũ chính thức trở thành bạn trai của tôi, tôi có thể tạm chấp nhận cái danh hiệu: Bạn gái Thiên Vũ! Tức là cậu ta đi đâu thì tôi sẽ đi theo. Nhìn bên ngoài giống như hai chúng tôi trở thành người yêu, luôn ở bên cạnh nhau, cùng lên lớp, cùng đi ăn, cùng học bài. Nhưng trên thực tế thì giống như tôi lẽo đẽo đi theo cậu ta. Vũ rất ít nói, một ngày không quá mười câu. Thường chỉ nói những thông tin cần thiết, đủ nghe, đủ thông báo, còn lại hoàn toàn im bặt. Tôi thật sự có cảm giác mình đang hẹn hò với một khúc gỗ. Nếu có khác biệt là khúc gỗ này biết đi và có IQ cao ngất ngưởng mà thôi. Có thể nói, làm bạn gái của một thiên tài là việc đáng chán nhất trên đời. Nhưng vẫn phải ngậm ngùi chấp nhận, phóng lao thì phải theo lao thôi.
Thình thoảng tôi cũng có cảm giác bị theo dõi từ phía sau. Thật ra từ lúc trở thành bạn gái Vũ, tôi luôn nhận được rất nhiều ánh nhìn từ các học viên khác. Không hẳn là thích thú, cũng không hẳn là thù ghét. Tôi cũng không định nghĩa được những ánh nhìn ấy, chỉ là, tôi vẫn luôn cảm nhận được cái nhìn theo dõi mình là của một người khác. Mà nếu tôi đoán không lầm, đó chính là mũ lưỡi trai. Vì vậy dù không muốn, tôi vẫn luôn phải thể hiện giống như mình là bạn gái của Vũ. Tôi cũng không chắc đến khi nào mũ lưỡi trai sẽ xuất hiện. Anh ta luôn là người chủ động tìm tôi, nhưng sau khi tôi hoàn thành điều kiện rồi mà vẫn chưa thấy anh ta đâu. Tôi có chút mơ hồ suy đoán, không biết dốt cuộc anh ta định làm gì tiếp theo.

Buổi chiều
Khi tôi đi ngang qua bảng tin, lại thấy một tờ giấy thông báo nằm chình ình trên ấy, tôi tò mò tới xem, mới nhìn đã thấy dòng chữ to đùng: Đại Hội Thể Thao
Tôi hơi nhíu mày, vừa lúc đó thì nghe thấy một vài giọng nói phấn khích bên cạnh
– Lại sắp diễn ra đại hội thể thao rồi. Sắp được nghỉ rồi!
– Không biết là lần này diễn ra ở đâu nhỉ?
– Hình như ở trường cấp ba Thiên Đức!
– Vũ có tham gia không nhỉ? – Ánh mắt cô bạn kia ánh lên sự thích thú khi nhắc đến Vũ. Người bên cạnh lắc đầu
– Không chắc đâu. Từ sau lần đó đâu có thấy cậu ấy tham gia nữa!
– Vậy thì tiếc thật! – Một cô gái ra vẻ tiếc nuối thở dài
Họ vừa đi vừa tiếp tục bàn, còn tôi vẫn đứng ngơ ngác. Nhưng cũng ngay lập tức, thắc mắc này được giải đáp
– Này ! Đại hội thể thao là sao?

Tôi vừa lúc tóm được Vĩ đi ngang qua, liền hỏi luôn
– À! – Cậu săm soi tờ giấy, nói giọng không hứng thú lắm – Mỗi năm các trường trung học lại tổ chức Đại Hội Thể Thao gọi là giao lưu ấy mà. Mỗi lần sẽ tổ chức ở một trường, nghe nói lần này sẽ tổ chức ở Thiên Đức.
Cô bạn nói rồi lắc đầu
– Chán tệ! Mình ghét mấy hoạt động thể thao. Ở nhà ngủ còn sướng hơn!
Sau đó Vĩ bỗng nhiên lắc tay tôi, nét mặt chuyển sang nghiêm nghị
– Cậu và Vũ đang hẹn hò thật đấy à?
Ánh mắt Vĩ dường như muốn đọc thấu mọi suy nghĩ của tôi, khiến tôi phải chột dạ mà quay đi, cười giả lảng.

– Thật không thể tin được! – Vĩ thốt lên. Tôi chỉ biết cười trừ. Dù sao cũng không

biết giải thích như thế nào, cứ để cậu ấy tin vậy lại tốt hơn.
Đúng lúc đó thì thấy Vũ từ xa đi tới. Cậu ta đi đến chỗ hai chúng tôi, rồi khi tôi và Vĩ còn đang ngơ ngác nhìn nhau thì đã kéo tôi đi. Tôi

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT