|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
ngoái lại thì chỉ thấy ánh mắt vô cùng khó hiểu của Vĩ. Đến khi hai chúng tôi đi đến gần kí túc xá, Vũ mới thả tôi ra mà điềm đạm ra lệnh
– Chuẩn bị đồ đạc đi!
– Hả? – Tôi ngơ ngác nhìn Vũ
– Tôi đã đăng kí tham gia đại hội thể thao rồi! Ngày mai chúng ta sẽ cùng đoàn đi đến trường cấp ba Thiên Đức!
Thấy tôi vẫn còn đứng im, Vũ cau mày. Tôi đành phải thu ánh mắt đang mở to nhìn Vũ, lí nhí nói
– Được rồi!
Chờ Vũ trở về kí túc xá nam, tôi mới lên phòng. Lúc còn chưa mở cửa phòng đã thấy bên dưới cánh cửa có một tờ giấy nhỏ. Tôi tò mò cầm lên, khi mở ra chỉ thấy vỏn vẹn một dòng chữ khá đậm: “Cùng Hoàng Thiên Vũ tham gia cuộc thi này!”
Tôi giật mình nhìn quanh, hoàn toàn không có ai! Một suy nghĩ ập đến ngay tức khắc. Là mũ lưỡi trai! Rốt cuộc anh ta đã bắt đầu rồi!
………………
Đại hội thể thao giữa các trường không chỉ là dịp để các trường giao lưu mà còn giống như một hình thức học hỏi giữa các trường. Vì vậy học sinh trong trường có thể đăng kí tham gia, ngoài những người trong đội thi và đội cổ Vũ. Thiên Vũ thuộc đội thứ hai, còn tôi, thuộc đội thứ ba. Vĩ không đăng kí tham gia, khi vừa có thông báo được nghỉ ba ngày tham gia đại hội, cậu đã chuẩn bị đồ đạc về nhà. Tôi cùng Vũ theo đoàn lên xe của trường. Học sinh đăng kí tham gia lần này khá đông, mà khi tôi nghe được vài cô bạn bên cạnh bàn tán, mới biết chính là do sự xuất hiện của Vũ. Trước kia cậu cũng từng tham gia nhưng từ sau lớp 11 thì không còn tham gia cuộc thi nào nữa. Vì vậy lần này khi Vũ trở lại, tất cả mọi người đều ngạc nhiên.
Cậu ngồi trên xe không nói gì, chỉ ngả người ra băng ghế, hai mắt nhắm hờ. Tôi thì nhân dịp này quan sát bênngoài. Thỉnh thoảng lại phải cố kìm chế không ồ lên để tránh làm Vũ thức giấc. Chiếc xe băng qua một đoạn đường khá sóc, cuối cùng dừng lại trước ngôi trường màu vàng, trên cổng là dòng chữ khá nổi bật được uốn cong theo hình bán nguyệt: Trường Trung Học Phổ Thông Thiên Đức!
Chap 29: Rừng mưa
Trường Thiên Đức nằm tách biệt hẳn với bên ngoài, lại gần một khu rừng nên không khí luôn trong lành và dễ chịu. Khuôn viên trường không rộng nhưng thoáng mát với nhiều cây xanh. Thật sự là một trường học lí tưởng. Học sinh trong trường cũng rất thân thiện, khi chúng tôi vừa tới đã có một đoàn học sinh của trường tới đón. Bên cạnh cũng có thêm xe của vài trường khác nữa.
Sau khi tập hợp đầy đủ, chúng tôi được phân về các khu nhà ở dãy B bên trái. Khu nam và khu nữ cách nhau không xa. Tôi mang hết đồ đạc lỉnh kỉnh đem vào trong phòng. Ở cùng tôi còn có hai học viên khác ở học viện, cũng trong đội cổ vũ. Họ không để ý đến tôi mà chỉ mải mê nói về sự kiện lần này, nhất là sự xuất hiện của Vũ. Một cô bạn tên Oanh cầm bức ảnh trên tay, vừa nói
– Không ngờ là lần này cậu ấy lại tham gia!
Cô bạn bên cạnh cũng phấn khích không kém
– Đúng vậy! Lâu lắm rồi không còn thấy cậu ấy thi đấu! Chắc là tuyệt lắm đây! Trong phút chốc, ánh mắt bọn họ đều trở nên mơ màng, dường như không ai chú ý tới tôi – kẻ cứ tạm gọi là bạn gái của Vũ – đang ở bên cạnh. Cho tới khi một trong hai người nhận ra sự xuất hiện của tôi, mới nhỏ giọng mà đi ra ngoài. Còn lại một mình trong phòng, tôi đem tất cả đồ đạc ra sắp xếp. Cũng không thể trách bọn họ, tôi và Vũ vốn dĩ cũng đâu có tình cảm. Cái danh hiệu bạn gái kia chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Tôi lắc đầu, tiến tới chiếc bàn gần đó. Mắt bỗng liếc thấy bức ảnh mà hai người bạn kia để lại. Tôi hơi tò mò cầm lên nhìn. Đó là bức ảnh chụp Vũ và những người khác trong đội tuyển của trường. Cậu ấy đứng ở giữa bức ảnh, tay vừa cầm cúp, vừa mỉm cười rất rạng rỡ. Trong phút chốc tôi bị nụ cười của Vũ làm cho ngây ra. Không ngờ, kẻ máu lạnh như Vũ cũng có thể cười tươi đến như thế này. Thật sự nhìn sao cũng không thấy giống Hoàng Thiên Vũ hiện tại. Từ ngày quen biết Vũ, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cậu ta cười chứ đừng nói là cười tươi như vậy. Đúng lúc này thì hai người bạn kia quay lại, tôi giật mình đặt tấm hình xuống. Hai người mang theo túi xách của mình, lúc định quay ra ngoài thì dường như suy nghĩ gì đó, một người bỗng nhiên quay lại nhìn tôi
– Mai! Mọi người chuẩn bị tới rừng mưa, cậu có đi cùng không?
– Rừng mưa?
– Ừ!
………….
– Rừng mưa là tên khu rừng ở gần đây, thực ra cũng không biết tên này có từ đâu nhưng mọi người đều luôn gọi như vậy. Đây cũng chính là điểm hấp dẫn ở trường cấp ba Thiên Đức! Hầu hết học sinh tới đây đều là muốn tới khu rừng này! – Vừa đi, Hiền vừa giải thích với tôi về cái tên gọi lạ tai của khu rừng trước mặt. Tôi chỉ im lặng lắng nghe. Quả thật sau mấy chuyện không vui kia, khó khăn lắm mới có người chịu nói chuyện với tôi, tự nhiên có cảm giác được an ủi. Nhưng Hiền chỉ nói một nửa, sau đó cùng đoàn bàn tán gì đó. Khi tôi quay sang chỉ thấy rất nhiều nữ sinh còn tuyệt nhiên không có bóng dáng nam sinh nào. Tôi hơi ngạc nhiên nhìn đám học sinh nữ vô cùng quyết tâm đi phăm phăm vào rừng, vừa nhìn Hiền
– Sao chỉ có nữ sinh thôi vậy? Không phải là thầy giáo tổ chức đi theo đoàn sao?
Hiền lấp lửng nhìn tôi
– um…thực ra còn vì lí do khác!
Thấy tôi không hiểu, Hiền giải thích
– Thật ra có một truyền thuyết về khu rừng mưa này!
– Truyền thuyết?
– Là truyền thuyết về chiếc hồ trong khu rừng này thì đúng hơn! – Huyền vừa vạch đám lá trước mặt, vừa nói – Mọi người đều nói rằng trong rừng mưa có một hồ nước rất thiêng, nghe nói khi soi vào đó sẽ nhìn thấy ý trung nhân của mình, người sẽ ở bên mình cho tới cuối đời. Thực hư không biết như thế nào nhưng mọi người đều muốn tới xem thử!
Thì ra là như vậy, hèn chi chỉ thấy mấy nữ sinh tham gia. Tôi hơi lắc lắc đầu, đối với những câu truyện nửa hư nửa thực thế này, tôi đều không tin. Hiền không để ý tới vẻ mặt của tôi mà vẫn tiếp tục nói
– Điều đặc biệt là không phải ai cũng gặp được hồ nước này. Nghe nói chỉ người có duyên mới gặp được!
Tôi buột miệng hỏi
– Vậy đã có ai nhìn thấy chưa?
– Không biết! Đã nói là truyền thuyết mà! – Hiền lắc đầu.
Tôi cũng quyết định không hỏi nữa. Chúng tôi tiếp tục đi sâu vào trong rừng, không khí dịu mát làm tôi dễ chịu, lại nhớ tới lúc cùng Vũ đi giải đề thi. Những nữ sinh bên cạnh thì chỉ chăm chăm tìm hồ nước truyền thuyết gì đó. Thỉnh thoảng vang lên tiếng kêu bất ngờ rồi lại nhanh chóng thở dài vì thất vọng. Cũng không biết là đã đi hết bao lâu, chân tôi bắt đầu có cảm giác nhức mỏi. Những người khác cũng ngồi xuống, vẻ mặt hiện rõ sự chán nản.
– Không được! Mình nhất định phải tới được hồ nước! – Một nữ sinh giọng đầy quả quyết bỗng nhiên đứng vụt dậy, sau đó phăm phăm tiến về phía trước. Quyết tâm này khiến mấy cô gái phía sau cũng như được tiếp thêm sức mạnh, lần lượt đứng dậy tiếp tục tìm. Tôi lắc đầu ngồi thở. Vốn là chỉ định đến đây đi dạo cho thoải mái, cũng không nghĩ là sẽ đi tìm hồ nước không có thật kia. Tôi ngồi xoa xoa chân cho đỡ mỏi. Lúc đứng dậy đã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




