watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9111 Lượt

làm tôi ra nông nỗi này thì tôi mới nhận ra, đây chính là điểm xuất phát. Tôi gần như mếu nhìn Vũ.
– Chuyện này….
Vũ đặt tôi xuống dưới gốc cây, lấy lại la bàn. Tôi ấm ức nhưng không làm gì được. Đúng lúc này lại có một giọt nước nhỏ rơi xuống trán. Tôi hơi ngẩng lên, một giọt nước khác lại rơi xuống.Mưa! Khi tôi vừa nhận thức được xuất xứ của mấy giọt nước trên mặt mình cũng là lúc một trận mưa trút xuống. Vũ kéo tôi vào trú dưới gốc cây, bực bội nói
– Đúng là xui xẻo!
Nước mưa trắng xóa chảy khắp mọi nơi. Rõ ràng hồi sáng trước khi vào rừng còn thấy có nắng, thật không ngờ bây giờ lại mưa dữ dội như vậy. Có lẽ cũng chính vì sự thất thường này nên khu rừng mới có tên rừng mưa. Tôi ngao ngán thở dài, phía bên trên, thân cây to lớn nhưng lá lại nhỏ, nước mưa gần như thấm hết vào người. Vũ quay người nhìn thấy tôi đang co ro, cậu hơi ngẩn người, rồi bỗng nhiên áp sáp lại. Tôi chỉ nhìn thấy lưng áo đã thấm ướt cả nước mưa và mồ hôi lúc nãy của Vũ. Cậu ta….che mưa cho tôi? Hai chúng tôi cùng yên lặng, trong một phút, giọng nói của Vũ trở nên ấm áp hơn bao giờ hết
– Đừng lo! Lát nữa hết mưa tôi sẽ đưa cậu về!
Tôi gật nhẹ đầu, mơ hồ nhìn thấy khuôn mặt Vũ trong làn nước mưa trắng xóa.

……….
Mưa tạnh, cây cối trong rừng sáng lên một cách dễ chịu, cành lá đều trở nên xanh tươi như vừa được tắm rửa. Không khí lại càng trở nên mát mẻ, nghe rõ cả tiếng suối chảy róc rách bên tai.
Thấy Vũ chuẩn bị cúi xuống cõng tôi, tôi vội vàng lắc đầu
– Không…..không cần đâu! Tôi tự đi được!
Thế nhưng cái chân phản chủ dường như không nghe lời, tôi vừa đi một bước thì đã lập tức ngã nhào. Tôi không cam tâm đứng dậy, cái chân cà nhắc làm tôi phải nhảy nhảy như là thú túi vậy. Vũ nhìn thấy điệu bộ khổ sở của tôi. Liền kéo tôi lại, nói giọng đầy quả quyết
– Tôi không muốn qua đêm ở đây đâu! Mau lên đi!
Tôi bị ánh mắt nghiêm nghị của Vũ làm cho e ngại, cuối cùng đành phải tiếp tục để cậu cõng đi. Lần này Vũ cũng không để tôi cầm la bàn nữa, tự mình tìm đường, vừa đi vừa dừng lại xem la bàn. Tôi im lặng ngoan ngoãn ở trên lưng cậu, tự nhiên có một cảm giác rất dễ chịu. Hai mắt trong thoáng chốc từ từ nhíu lại.
– Này! Cậu ngủ đấy à?
Vũ hơi lay lay tôi, trong mơ màng, tôi trả lời vô thức
– Ừ! Không…chưa…
Cậu xóc nhẹ, rồi im lặng. Tôi cũng không còn sức mở mắt ra nữa, chỉ thấy cơn gió mát dịu đang luồn qua mái tóc. Tai nghe thấy giọng nói rất mơ hồ
– Ngủ đi!
Tôi như cảm nhận được giọng nói quen thuộc của anh. Phải rồi! Khi tôi còn ở cô nhi viện, anh cũng hay ru tôi ngủ như vậy. Đều chờ tôi ngủ trước rồi mới đi ngủ. Đều nói câu chúc ngủ ngon với tôi. Lâu lắm rồi mới lại có cảm giác thân quen này. Tôi gục đầu, nói trong mơ
– Anh!… Đừng bỏ em nhé!
Sau đó chìm hẳn vào giấc ngủ. Trước khi ngủ say, còn nghe thấy một giọng nói ấm áp vang lên bên cạnh
– Đừng lo! Tôi sẽ …bảo vệ cho cậu!
Không gian xung quanh vắng lặng, chỉ nghe tiếng gió vô hình lướt qua từng ngọn cây. Giống như đang thì thầm về truyền thuyết của khu rừng mưa bí ẩn
Chỉ cần cùng người mình yêu soi vào chiếc hồ truyền thuyết, hai người sẽ mãi mãi… ở bên nhau!
Mãi mãi ở bên nhau!…..

Chap 31: Thi đấu

Sáng sớm, sân trường đã tập hợp đầy đủ các đội thi đến từ các trường. Hai bên sân tràn ngập màu áo đồng phục của các đội. Cuộc thi có tất cả bốn nội dung: Chạy, nhảy cao, cầu lông và bóng rổ. Ngày thứ nhất sẽ thi hai nội dung đầu. Trong đó, chạy lại có hai phần là chạy đơn và chạy tiếp sức. Vũ ở đội chạy đơn. Còn tôi trong đội cổ vũ.
Tiếng trống khai mạc vang lên, thầy hiệu trưởng trường Thiên Đức đứng trên bục phát biểu mở màn, chính thức bắt đầu cuộc thi. Tổng cộng có tới 12 trường trung học tham gia. Sẽ được chia thành bốn đường chạy, mỗi lượt có 4 trường thi đấu với nhau, rồi từ 4 trường đó chọn ra người thắng cuộc. Trước khi di chuyển tới vị trí của mình, tôi khẽ liếc sang Vũ, thấy sắc mặt cậu ta hơi khó coi. Mội người trong đội bên cạnh cũng lo lắng hỏi
– Vũ! Không sao chứ?
Cậu nhăn mặt lắc đầu
– Không sao!
Tôi muốn đi tới chỗ Vũ thì lại bị kéo đi. Chỉ có thể ngoái lại nhìn cậu. Sau một lúc thì Vũ cũng rời vị trí, tới phòng chuẩn bị.

Lượt thi đầu tiên là bốn trường ở phía Nam, tên và thứ tự thi đấu đều được hiện rõ trên bảng thông báo. Cả bốn người cùng đứng vào vạch xuất phát, phía bên trên liền nổi lên tiếng reo hò, khiến cho sân trường trong phút chốc trở nên náo động hơn bao giờ hết.
– Huýt!!!!!!!!!!!!
Hồi còi đanh gọn vừa vang lên, cả bốn người cùng lập tức lao về phía trước. Phía sau là tiếng cổ vũ không ngừng
– Cố lên! Cố lên!
– Vũ Kiệt vô địch!
Tiếng hò reo dường như đã lấn át hết mọi âm thanh khác. Bốn người trên đường chạy đuổi nhau sát nút. Tôi khẽ liếc sang sân bên cạnh, thấy các đội cũng đang tổ chức thi nhảy xa. Tôi đưa mắt tìm kiếm Vũ, cuối cùng thấy cậu đang ngồi ở bên dưới, nói chuyện gì đó với mấy người cùng đội, sắc mặt vẫn không dễ chịu đi chút nào. Trong lòng tôi bỗng nhiên nổi lên cảm giác lo lắng.
Trong khi tôi không chú ý, đội trường Vũ Kiệt đã vượt lên dẫn đầu. Bỏ xa các đối thủ còn lại. Rồi vượt qua vạch đích. Trên khán đài nổi lên tiếng reo hò không ngớt. Đội cổ vũ thì không ngừng nhảy lên ôm lấy nhau vui sướng. Trên bảng thông báo điện tử đã xuất hiện tên của đội thắng đầu tiên, đồng thời bên dưới là tên của 4 đội tiếp theo. Tôi lại không kìm được quay ra nhìn Vũ, thấy cậu ấy cũng đang ngước lên nhìn bảng thông báo, trên đó là tên của Học viện thiên tài. Tôi thấy người bên cạnh trao đổi gì đó với Vũ, nhưng vì quá ồn ào cộng với khoảng cách xa nên không thể nghe thấy. Sau một hồi thì Vũ đứng dậy.
Khung cảnh trên khán đài lúc này không hề trở lại trạng thái im lặng mà dường như còn ồn ào hơn lúc trước. Và khi bốn người trong đội chạy tiếp theo đứng vào vạch xuất phát, tiếng hò reo lại nổi lên không ngừng
Mấy cô gái trong đội cổ vũ của trường tôi vừa nhìn thấy Vũ đã lập tức đứng thành hàng lối. Không ngừng hô to
– Thiên Vũ nhất định giành chiến thắng!
– Thiên Vũ nhất định giành chiến thắng!
Từ phía sau, tôi chỉ nhìn thấy Vũ đang cúi xuống, hoàn toàn không nhìn thấy biểu hiện trên gương mặt cậu lúc này. Hồi còi lại vang lên một lần nữa. Ngay lập tức, bốn thân hình liền lao vụt về phía trước.
– Cố lên! Cố lên!
– Thái Học cố lên!
– Thiên Đức! Thiên Đức!
Đội cổ vũ của trường Thiên Đức còn đứng trên bục nhảy cổ vũ. Hiền và Oanh ở bên cạnh cũng không ngừng ra sức hò hét. Tôi không dời mắt khỏi Vũ, cậuchạy ở đường chạy trong cùng, giữ tốc độ để không bị tụt lại nhưng cũng không vượt hẳn lên. Song song bên cạnh là trường Thiên Đức, trong khi Thái Học đã vượt lên dẫn đầu.
– Cố lên!
-

Cố lên! Cố lên!
Tiếng hò hét gần như trở thành một làn sóng, dội lại phía đường chạy. Bên cạnh tôi bỗng nhiên vang lên giọng nói lo lắng của Oanh
– Vũ bị sao vậy?
– Hình như cậu ấy không được khỏe!
Khi

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT