watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9110 Lượt

tôi nhìn về phía Vũ, chỉ thấy bước chạy của cậu không còn giữ kịp với đội bạn. Tốc độ cũng chậm dần, dường như đang bị tụt lại cuối cùng. Từ xa cũng có thể thấy sắc mặt vô cùng khó coi, không hề giống như khi luyện tập. Tiếng hò reo vẫn vang lên không ngừng, tôi lại vô cùng lo lắng. Trong lòng thầm cổ vũ: “Cố lên! Cố lên!”
Đường chạy chỉ còn vài trăm mét nữa, ai cũng ra sức cuối cùng, chạy hết tốc độ về đích.
– Cố lên! Cố lên!
– Thiên Đức cố lên!
Vũ hiện tại đã ở top cuối. Bên cạnh lúc này lại vang lên giọng nói thất vọng
– Có lẽ lâu như vậy cậu ấy mới quay lại nên thành tích không còn được giống như trước nữa!
Tôi chỉ chăm chăm nhìn vào cậu. Không hiểu sao lại có một động lực mạnh mẽ, cuối cùng gào lên thật to
– Cố lên! Cậu nhất định sẽ chiến thắng!
Phía khán đài ồn ào còn hơn cả chợ vỡ, tiếng hét của tôi cũng không thể chạm tới được Vũ. Nhưng khi tôi thất vọng ngồi xuống, lại thấy cậu ngước lên nhìn tôi. Trong phút chốc hai ánh nhìn chạm nhau. Tôi thu giọng, hét lên
– Thiên Vũ! Cậu nhất định phải chiến thắng!
Tôi cũng không chắc cậu ấy có nghe thấy không, chỉ thấy cậu quay đi và bắt đầu tăng tốc. Chỉ còn 200m cuối cùng. Vũ vượt lên. Đội cổ vũ trường tôi thấy như vậy cũng đứng hẳn dậy, không ngừng la hét
– Thiên Vũ! Cố lên!
– Thiên Vũ! Cố lên!
Đường chạy còn 100m, Vũ đã vượt qua được người thứ ba, trước mặt chỉ còn đội Thiên Đức ở top đầu. Khán đài gần như vỡ tung trong tiếng la hét cổ vũ. Tôi nín thở nhìn về phía trước. Vạch đích đã gần kề. Trong phút chốc, cả hai cùng lao lên. Tiếng reo hò vang lên cùng lúc dải băng đỏ được kéo đi.
– Thắng rồi! Thắng rồi!
– AAAAAAA! Thắng rồi! Tuyệt quá!
Hiền và Oanh cùng nhảy cẫng lên. Vũ đã về đích, chỉ cách trường Thiên Đức có một bước chân.
– Thắng rồi! Thắng rồi!

Tôi nhìn về phía đường chạy, thấy Vũ đang mỉm cười, nét mặt rạng rỡ. Mấy người trong đội liền nhảy tới ôm chặt lấy cậu. Tôi bất giác có một cảm giác rất lạ. Nụ cười này, tôi đã từng bắt gặp trong bức ảnh mà cậu giành được giải. Thì ra là cậu ta cũng biết cười.
Mấy cô gái trong đội cổ vũ thì chạy xuống cả đường chạy, không ngừng hò reo chiến thắng của Vũ. Tôi trong phút chốc lại chạm ánh nhìn của cậu. Vũ bất chợt mỉm cười, tôi hơi ngây ra. Đây….là lần đầu tiên cậu cười với tôi! Khi tôi còn chưa biết phản ứng như thế nào thì Vũ đã bị kéo đi mất. Chỉ còn tôi ngớ ngẩn đứng nhìn.

………..

Sau vòng một, các đội thi được nghỉ, cuộc thi sẽ diễn ra vào 2.00 chiều. Khi tôi định quay trở về phòng thay đồ thì bị một người khác chặn lại. Tôi ngước lên đã bị người đó làm cho giật mình sửng sốt
– Anh….
– Suỵt!
Mũ lưỡi trai đưa tay làm động tác che miệng, ra hiệu cho tôi đi theo anh ta. Khi đã ở phía sau vườn hoa, nhận thấy xung quanh đã không còn ai, chỉ có tiếng reo hò phía trước của đội chạy cuối cùng, tôi mới ngạc nhiên lên tiếng
– Tại sao anh lại tới đây?
Mũ lưỡi trai không trả lời câu hỏi của tôi mà lại chìa tay ra đưa tôi một túi nhỏ đựng bột trắng. Tôi nghi hoặc
– Đây là…..
– Bỏ nó vào đồ uống của Thiên Vũ!
– Hả? Đây là….cái gì?
– Cô không cần biết, chỉ cần nghe lời tôi!
Tôi hoang mang nhìn túi thuốc. Anh ta muốn gì vậy chứ? Thì ra đây là lí do vì sao muốn tôi và Vũ tham gia cuộc thi này sao? Liệu đây có phải là thuốc độc không?
– Anh…anh muốn làm gì Thiên Vũ?
– Đừng sợ, chỉ là thuốc mê thôi. Để cậu ta có thể nghỉ ngơi cho đến lúc cuộc thi kết thúc – Anh ta lạnh nhạt giải thích.
– Anh muốn Vũ không thể tiếp tục thi đấu? – Tôi hoang mang
– Đúng! Bây giờ cậu ta không ở trong phòng, cô hãy mau làm đi!
– Nhưng….
Cái nhìn sắc lẹm của anh ta chiếu vào tôi
– Anh trai cô vẫn đang chờ cô đến đấy!
Tôi im lặng, lại nhìn gói thuốc

– Nhanh lên!

………..
Phòng Thiên Vũ
– Tôi sẽ ở đây quan sát cô! Đừng có giở trò! – Mũ lưỡi trai nói rồi lẩn vào bên trong, qua kẽ hở nhìn ra bên ngoài. Dùng ánh mắt thúc giục nhìn tôi. Tôi run run cầm gói thuốc, từ từ mở bình nước của Vũ ra. Trong đầu không ngừng giằng co hai ý nghĩ: Đổ? Không được! Tôi không thể! Nhưng còn anh trai? Anh trai đang đợi mình?
Trong phút chốc tôi cảm thấy không thể suy nghĩ được gì, nụ cười của Vũ khi chiến thắng lại mơ hồ hiện ra. Tôi nắm tay, nhắm chặt mắt, dứt khoát đổ gọn cả gói thuốc. Đúng lúc đó thì cánh cửa bật mở, giọng nói quen thuộc vang lên
– Cậu đang làm gì ở đây?

Chap 32: Chân tướng

Tôi giật mình quay lại đã thấy Vũ đứng ngoài cửa phòng đang ngạc nhiên nhìn tôi. Tôi vo chặt tờ giấy trong tay, lúng túng nói

– Tôi….tôi đến tìm cậu!
– Tìm tôi? – Vũ nghi hoặc
– Phải…tôi…tôi muốn…muốn cám ơn cậu chuyện trong rừng!
Vũ không nói gì, tiến lại phía chiếc bàn gần đó. Tôi liếc về phía mũ lưỡi trai, chỉ thấy ánh mắt thúc giục của anh ta. Lại quay nhìn Vũ
– Hồi…hồi nãy cậu thi đấu tuyệt lắm!
Tôi cố gắng mỉm cười, tay xoay xoay bình nước. Trong lòng vô cùng hỗn loạn: Làm thế nào đây? Phải làm thế nào đây? Vũ dường như thấy tôi đứng ngơ ngác, hơi khẽ ngạc nhiên hỏi lại
– Có chuyện gì sao?
– Không….không có! – Tôi lúng túng đáp lại. Cảm thấy phía sau lưng là cái nhìn sắc lạnh của mũ lưỡi trai. Vũ rướn người kéo lấy bình nước trong tay tôi. Từ từ rót nước vào chén. Tôi hốt hoảng
– Khoan!
Vũ ngạc nhiên nhìn tôi, làm tôi phải cúi xuống, thấp giọng
– Coi …chừng nước nóng!
Cậu chỉ nghiêng đầu, sau đó tiếp tục uống. Khi tôi ngẩng lên đã thấy Vũ uống xong. Cậu xua tay
– Tôi mệt rồi, cậu cũng về đi!
Vũ nói rồi hơi lắc lắc đầu, dáng điệu mệt mỏi, hai mắt từ từ nhíu lại. Tôi lo lắng gọi
– Cậu không sao chứ? Này!
Vũ đưa mắt nhìn tôi rồi đổ gục xuống bàn. Tôi sợ hãi lay gọi
– Này! Hoàng Thiên Vũ! Tỉnh dậy! Này!
Từ bên trong bức rèm, mũ lưỡi trai lúc này mới bước ra, thỏa mãn đứng cười
– Làm tốt lắm!
Tôi cảnh giác nhìn anh ta, giọng nói đầy lo lắng
– Đóchỉ là thuốc ngủ thôi chứ? Anh sẽ không làm hại Thiên Vũ chứ?
Mũ lưỡi trai xoay xoay chiếc mũ, giọng nói rất thích thú
– Yên tâm, sự trả thù mới chỉ bắt đầu thôi! Tôi sẽ bắt hắn ta phải khổ sở hơn gấp trăm lần, sau tất cả những gì hắn đã gây ra! – Giọng nói anh ta gằn lại, nét mặt cũng lạnh băng, sự phẫn uất toát ra từ ánh mắt. Tôi càng không thể kiềm nổi thắc mắc hỏi
– Rốt cuộc là anh có thù oán gì với Thiên Vũ? Sao lại muốn trả thù?
– Vì sao ư? – Mũ lưỡi trai cười gằn, khẽ liếc về phía Vũ, giọng nói đột nhiên cao vút – Vì hắn đã cướp đi tất cả của ta.
Anh ta giận giữ đập tay xuống bàn, dường như muốn ngay lập tức lao đến giết chết người còn đang ngủ gục trên đó. Tôi chợt cảm thấy sợ hãi, nhưng vẫn cứng giọng hỏi tiếp
– Thiên Vũ đã làm gì?
– Làm gì à? – Anh ta đột nhiên nhếch mép, sau đó dùng tay kéo chiếc mũ sùm sụp xuống. Tôi ngạc nhiên nhìn khuôn mặt vẫn luôn bị che mất một nửa, đó có lẽ cũng là một khuôn mặt đẹp, nếu

Trang: [<] 1, 35, 36, [37] ,38,39 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT