watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9115 Lượt

biết sẽ ngạc nhiên đến như thế nào nữa. Tôi không ngừng tưởng tưởng ra khuôn mặt của anh, tự nhiên mỉm cười.
Khi tôi đang mải mê nghĩ đến lúc được gặp anh thì bỗng nhiên nhìn thấy một người phụ nữ đi ra từ trong quán café. Qua cách ăn mặc có thể thấy là người ở tầng lớp thượng lưu, khoảng hơn 30 tuổi. Một tay người phụ nữ vịn vào tường, sắc mặt xanh xao, rồi bỗng nhiên cả thân người đổ ập về phía trước. Tôi vội vàng chạy đến, đỡ lấy người phụ nữ kia
– Bác không sao chứ ạ?
Người phụ nữ lắc lắc đầu, ngước lên nhìn tôi
– Không..sa…
Khi ánh nhìn của tôi và người phụ nữ kia chạm nhau. Mắt bà bỗng nhiên mở lớn, nhìn tôi bằng một ánh mắt không thể ngạc nhiên hơn. Rồi bỗng nhiên bà nắm chặt lấy tay tôi, tôi còn ngơ ngác nhìn thì đã thấy người phụ nữ xúc động, nước mắt trào ra, không ngừng nói
– Là ..con! Có phải ..là con đó không?
Bác ấy dang tay ôm chầm lấy tôi. Tôi đông cứng, cứ đứng yên mà không biết phản ứng như thế nào. Sau một lúc mới gỡ được tay của bác ấy, bối rối nói
– Bác…bác..nhầm người rồi!

Bác ấy vẫn nhìn tôi, ánh mắt vẫn rưng rưng. Đúng lúc đó thì có một chiếc xe tiến đến bên cạnh. Người phụ nữ vội vàng quệt nước mắt.
– Xin lỗi cháu! Tại …ta xúc động quá! Cháu làm ta nhớ đến một người!
Nói rồi bác ấy mỉm cười, nhân hậu nhìn tôi
– Cảm ơn cháu nhiều lắm!
Tôi lắc đầu. Bác ấy lên xe, tôi chỉ nhìn thấy thân người bị tấm kính che khuất. Chiếc xe nổ máy, nhanh chóng lao ra đường. Tôi quay lại phía tập hồ sơ bị rơi dưới đất. Trong phút chốc lại nhớ tới người phụ nữ kì lạ kia. Những năm tháng sống trong cô nhi viện, tôi chưa từng được ai ôm vào lòng mà gọi bằng con như thế, dù chỉ là nhầm người, nhưng vẫn có cảm giác ấm áp. Thì ra, có mẹ lại là một chuyện hạnh phúc tới như vậy. Được mẹ ôm vào lòng lại ấm áp như vậy. Tôi thở dài nghĩ mình tham lam quá. Đã có anh trai thương yêu nhiều như vậy, tôi còn đòi hỏi điều gì nữa chứ. Tôi nắm chặt hồ sơ trong tay, lắc đầu, đứng dậy bắt xe tới tập đoàn truyền thông.

……

Tôi ngồi trên băng ghế, đung đưa chân. Thỉnh thoảng lại liếc nhìn chiếc đồng hồ trên tường, kim giờ đã quay được hai vòng nhưng cô gái ở quầy tiếp tân không thèm đếm xỉa gì đến tôi, vẫn chăm chút cho mấy móng tay xanh đỏ, sau khi vứt cho tôi một lí do: chưa đến giờ làm việc! Tôi nóng lòng ngồi đợi. Nghĩ đến viễn cảnh một lát nữa tôi sẽ được gặp anh. Cuối cùng cũng có thể gặp anh, lại không khỏi háo hức. Không biết trong một năm qua anh có sống tốt không? Có tự chăm sóc tốt cho bản thân không?
Đúng 4.00, cô gái ở quầy tiếp tân mới cáu kỉnh gọi tôi lại. Tôi nhỏ giọng
– Em muốn hỏi trong công ti có người nào là: Phương Anh Tuấn hay không?
– Không có! – Cô gái cáu kỉnh đáp lại.
– Ơ…chị tìm lại giùm em được không?
– Đã nói là không có! – Cô ta gắt lên, làm tôi giật mình sau đó xoay người, tiếp tục chăm sóc mấy móng tay. Tôi chỉ biết đứng trân trân tại chỗ. Không có? Như vậy là sao? Rõ ràng trong hồ sơ ghi là ở đây. Rốt cuộc là sao chứ? Tôi thiểu não quay bước, tiến đến chiếc ghế gần đó. Tập hồ sơ lúc này đã bị tôi ghì chặt tới mức cong lại. Tại sao lại không có? Tại sao lại không có? Không đúng! Tôi phải quay lại. Khi tôi định đứng dậy thì có một giọng nói khác vang lên bên cạnh
– Chị có thể giúp gì cho em!
Lúc tôi ngẩng lên chỉ thấy một người lễ tân khác đang đứng trước mặt mình. Có lẽ bộ dạng của tôi đã khiến chị ấy chú ý. Tôi như tìm được hy vọng, hấp tấp nói
– Em…em muốn tìm người!

…….

Thái Hà lật lật những trang giấy, chăm chú nhìn từng tên trong danh sách, đột nhiên chị reo lên
– Thấy rồi! Thấy rồi! Phương Anh Tuấn, nhân viên phòng hành chính!
Tôi sung sướng hỏi lại
– Thật không chị?
– Đúng vậy! Nhưng….
Giọng nói của chị đột nhiên ngừng lại, tôi lo lắng hỏi
– Sao ạ?

Thái Hà ngước lên nhìn tôi, nhỏ giọng
– Nhưng ….đã nghỉ việc cách đây hai tháng!
Hai tháng? Tôi chỉ còn biết đứng chết lặng. Đó cũng chính là điểm tôi vào học viện. Tại sao lại như vậy? Chỉ một chút nữa thôi là tôi tìm được, tại sao anh lại không chờ em? Thấy tôi hụt hẫng, Thái Hà an ủi
– Chị rất tiếc! Nhưng đừng buồn, tin rằng em sẽ tìm được anh trai!
Tôi gật đầu nhưng lòng nặng trĩu. Không nói gì, cúi chào chị rồi ra về.

Chap 34: Mục đích

Không gì có thể diễn tả hết tâm trạng tôi lúc này, nếu chỉ dùng một từ thất vọng có lẽ là không đủ. Manh mối về anh cứ như một sợi dây mỏng không thể nhìn thấy đầu kia, cho dù tôi có lần mò thế nào. Tại sao cứ mỗi lần tôi sắp chạm đến thì lại đứt đoạn. Rốt cuộc anh đang ở đâu? Tại sao anh không quay về, không tìm em? Anh không cần em nữa ư? Và đến lúc nàytôi lại khóc, tất cả những sự dồn nén bấy lâu đều tuôn ra.

……..
– Hu Hu Hu!
– Tuyết Mai! Đừng khóc! Lên đây anh sẽ cõng em!
– Dạ!
– Có anh ở đây rồi, em sẽ không bao giờ phải khóc, biết chưa?
– Dạ…

* * *
– Tuyết Mai! Sao em lại bị thương? Là ai đánh em?
– Không…không có…là em bị ngã!
Anh cúi xuống, dịu dàng nhìn tôi, một tay nắm chặt lấy tay tôi
– Anh xin lỗi! Tuyết Mai! Từ bây giờ, anh sẽ bảo vệ em! Không để em bị thương, được không?
– Dạ….

* * *
– Anh à, tại sao ba mẹ không đến tìm chúng ta?
– Đừng nhắc họ, họ sẽ không đến đâu! – Anh khẽ gắt
– Tại sao vậy anh? Ba mẹ không thương chúng ta sao? – Nước mắt tôi ngân ngấn – Ba mẹ đã bỏ rơi anh em mình…
Anh nhẹ nhàng vỗ vỗ vai tôi, dùng tay ôm chặt tôi
– Ba mẹ không về, nhưng anh sẽ bảo vệ em, anh sẽ không bao giờ bỏ em. Đừng sợ, Tuyết Mai!
………..

Những lời nói ấy cứ vang vọng đâu đây. Mắt tôi ướt nhoẹt. Anh đã nói không bao giờ bỏ rơi em mà? Phải không? Tại sao anh không về? Anh không giữ lời hứa, không giữ…..

…………
6.30 AM
Khi tôi mở mắt, thấy trời đã sáng từ bao giờ. Hôm qua tôi khóc nhiều quá rồi thiếp đi lúc nào không hay. Vĩ không ở trong phòng, tôi đứng dậy, lững chững bước ra ngoài.
Một đêm khóc lóc làm tôi mỏi mệt. Bước xuống sân, xung quanh hoàn toàn vắng vẻ. Hôm nay là ngày nghỉ, học viên đều đã về nhà cả. Tôi bất chợt liếc qua phòng Thiên Vũ, thấy phòng cậu cũng đóng cửa. Như vậy là chỉ có một mình tôi. Tôi ngồi xuống bậc thềm, lặng lẽ nhìn ra ngoài. Phía trước mặt là một khoảng không trắng xóa, mọi vật trước mắt đều trở nên mờ nhạt. Nếu như trước kia, tôi tìm mọi cách để vào đây, tìm mọi cách để lấy hồ sơ, thì hiện tại tôi lại giống như người mất hết mục đích. Tung tích về anh không còn, hồ sơ cũng trở nên vô dụng. Tôi phải làm gì tiếp theo đây? Tôi không cần theo đuổi Thiên Vũ nữa, cũng chẳng cần phải nghe lời ai. Đáng lẽ ra tôi phải vui vẻ, nhưng sao tôi lại thấy hoàn toàn trống rỗng? Không có anh trai, tôi phải làm thê nào đây? Thì ra đáng sợ nhất là khi con người vấp ngã mà là khi sống

mà không có mục đích, không có lí do để tiếp tục đứng lên. Là

Trang: [<] 1, 37, 38, [39] ,40,41 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT