watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9116 Lượt

cảm giác cô độc và vô vọng. Tôi cúi mặt, xiết chặt lấy hai đầu gối.
Một lon nước từ đâu bỗng nhiên chìa ra trước mặt tôi, tôi giật mình ngẩng lên, thấy Vĩ đang cười tươi nhìn tôi
– Uống nước không?
– Sao cậu không về? Hôm nay là ngày nghỉ mà?
Tôi ngạc nhiên nhìn cậu. Vĩ ngồi xuống bên cạnh tôi, dáng điệu vui vẻ, tu lon nước uống ực
– Muốn ở lại cùng cậu thôi!
Những lời nói của Vĩ làm tôi cảm động suýt khóc. Có lẽ chỉ những người đang cô đơn mới hiểu cảm giác cần có người bên cạnh đến thế nào.
– Cảm ơn cậu! – Tôi cúi mặt, nói đầy cảm kích
Những cơn gió mát lạnh lùa bàn tay vô hình qua mái tóc tôi, còn Vĩ tóc ngắn ngủn nên nói chỉ hơi lay động. Ánh mắt Vĩ nhìn về phía khoảng không vô định, tôi trong phút chốc lại cảm thấy giống như Vĩ của ngày thường và người hôm nay đang ngồi bên cạnh tôi là hai người hoàn toàn khác nhau. Rất lâu cậu mới bất ngờ lên tiếng
– Mai này! – Vĩ quay qua nhìn tôi, ánh mắt có một vẻ gì đồng cảm – Tớ biết là cậu đang nghĩ điều gì, biết cảm giác lúc này của cậu!
Tôi không nói gì, im lặng. Vĩ uống thêm một ngụm nước, chầm chậm nói
– Tớ hiểu cảm giác cô đơn và cần có người bên cạnh hơn ai hết. Lạc lõng, buồn bã, thất vọng. Giống như bị ném vào một chỗ mà không ai nhìn thấy. Thật sự, rất khó chịu!
Tôi ngạc nhiên nhìn Vĩ, vì quả thật, tôi không bao giờ nghĩ, rằng một người vui vẻ như cậu cũng có những phút thế này. Cậu tiếp tục uống nước, nói với tôi nhưng dường như cũng là đang nói với chính mình
– Nếu cậu tìm thấy mục đích sống, thì sẽ hết cảm giác đó thôi. – Vĩ đột nhiên nhìn tôi – Tớ biết cậu vào đây chỉ để tìm anh trai, nhưng…vẫn còn nhiều thứ khác nữa chờ cậu. Hãy nhìn ra bên ngoài, cuộc sống còn nhiều thứ cậu không biết. Rồi thì, điều quan trọng nhât, sẽ xuất hiện!
Tôi thấy Vĩ mỉm cười. Tôi thật sự không hiểu hết những gì cậu nói, nhưng nói cũng tác động đến tôi rất nhiều. Điều quan trọng nhất? Tôi tìm điều quan trọng nhất với mình? Phải! Tôi vẫn còn nhiều thứ chưa biêt hết, cuộc sống này đang chờ đợi tôi. Tôi muốn tìm hiểu tất cả những điều đó. Đó là lí do tôi vào đây, để tìm anh, tìm ươc mơ của mình. Tôi tin rằng anh không bỏ tôi, và tôi lại càng không bỏ cuộc. Tôi mỉm cười nhìn Vĩ, cậu quay đi. Trong một khoảng khắc trong ánh mắt cậu lóe lên niềm vui. Tôi chợt cảm thấy ấm áp.
Gió lại thổi tung mái tóc rối xù của hai chúng tôi.

Chiều
Tôi thong thả ngồi nghe nhạc, lần đầu tiên tôi đón nhận cảm giác yên bình này. Nhưng rồi tôi bất ngờ khi thấy Vĩ đang…gấp đồ đạc.
– Cậu…cậu xếp đồ làm gì vậy?
Vĩ không ngửng lên, đáp
– Mình về nhà!
– Về nhà?
– Phải! – Vĩ kéo khóa túi xách bằng vải cỡ vừa, nói – Mình sẽ về nhà vài ngày, cậu ráng ở một mình nhé!
– Nhưng….tại sao? – Tôi ngạc nhiên
– Chút việc thôi! Giải quyết xong mình sẽ quay lại – Vĩ mỉm cười – An tâm, mình chỉ để cậu thoải mái trong căn phòng này vài ngày thôi, cố mà tận hưởng đi!
Cậu đưa tay bẹo má tôi, cười lém lỉnh.
– Được rồi, mình đi đây!
Cô bạn vẫy tay với tôi, vác đồ xuống dưới sân, ở đó đã có sẵn một chiếc xe chờ cậu từ bao giờ. Vĩ bước vào, chào tôi một lần nữa qua cửa kính rồi mới đi. Tôi chán nản nhìn căn phòng chỉ còn một mình. Mới hết buồn được một lúc thì Vĩ cũng bỏ đi mất. Chán nản, tôi lăn ra giường. Nhưng ngủ cũng chán, tôi quyết định đứng dậy đi chơi. Dù sao trong thời gian qua tôi đã đối xử không tốt với bản thân mình, bây giờ có thể tự do làm điều mình muốn, nhất định phải tận hưởng. Nghĩ vậy, tôi với tay, khoác thêm áo rồi quyết định xuống phố.
Viễn cảnh đi chơi tươi đẹp mới hiện ra thì đã bị chặn đứng, bởi khi tôi vừa đi tới cổng trường, đã thấy một chiếc xe màu đen tiến đến, đỗ ngay bên cạnh. Và khi người trong xe bước ra, tôi ngạc nhiên không nói lên lời.

Chap 35: Tiệc sinh nhật

Tầng hai của quán café được trang trí khá dịu mắt. Từ đĩa nhạc chạy tự động, những giai điệu não nề của yiruma trong bản nhạc không lời nào đó vẫn vang lên dìu dặt. Tôi ngồi yên lặng, thỉnh thoảng lại dụt dè ngẩng lên nhìn người phụ nữ trước mặt đang điềm tĩnh bỏ đườngvào li nước của mình, một tay khấy nhẹ, động tác nào cũng rất thanh lịch. Bác ấy nâng tách lên uống một ngụm nhỏ, sau đó quay lại nhìn tôi, miệng nở nụ cười nhân hậu.
– Bác đến đây để tìm cô bé tên là Phương Tuyết Mai! Thật không ngờ đó lại chính là cháu!
Tôi gật nhẹ, trong lòng cũng ngạc nhiên không kém. Không ngờ, người phụ nữ mà tôi đụng phải hôm đó lại đến tìm tôi. Hơn nữa, bác ấy lại chính là mẹ của Thiên Vũ. Trong tâm trí lúc này của tôi bỗng hiện lên một vài so sánh nho nhỏ. Đại khái như không thể hiểu tại sao một người thân thiện và nhân hậu như bác ấy lại có thể có người con trai giống như Vũ. Tuy rằng tôi và bác ấy cũng chỉ mới gặp nhau có hai lần, nhưng tôi lại có ấn tượng rất tốt với người phụ nữ này. Hơn nữa, còn có một cảm giác rất ấm áp khi tiếp xúc.
Thấy tôi ngồi yên lặng, bác ấy lại cười, trong ánh mắt có vẻ gì gần gũi
– Thực ra, bác đến đây là muốn gặp bạn gái của Vũ. – Bác ấy hơi ngừng lại nhìn tôi. Tôi lúng túng, định lên tiếng giải thích về vụ “giả mạo” kia thì bác ấy đã tiếp lời. – Vũ không hay nói với bác những chuyện như vậy, cho nên đều là bác phải tự tìm hiểu. Trước khi đến đây, bác đã rất lo lắng không biết đó là cô gái như thế nào, nhưng bây giờ biết đó là cháu, bác thật sự rất an tâm!
– Nhưng…không phải…
Tôi vừa lên tiếng phản đối thì đã bị ánh mắt tin tưởng của mẹ Vũ làm cho im bặt, đột nhiên không biết phải nói như thế nào. Mất một hồi mới ấp úng lên tiếng
– Thực ra…thực ra hai chúng cháu…không giống như bác nghĩ!
Bác ấy đang uống thì bỗng nhiên ngừng lại, khó hiểu nhìn tôi. Tôi thành thật
– Thực ra…đó chỉ là thỏa thuận giữa cháu và Vũ mà thôi. Là…là cháu nhờ cậu ấy giúp một việc! Thật sự, cháu không phải là bạn gái của Vũ!
Ánh mắt bác ấy dừng lại trên li nước trước mặt tôi. Trên khuôn mặt đột nhiên xuất hiện một cảm xúc khác lạ. Tôi cúi mặt
– Cháu…cháu xin lỗi!
– Ồ không! – Bác ấy xua tay – Không phải là lỗi của cháu. Nhưng….bác rất hiểu con trai của bác, nó sẽ không bao giờ làm điều mà nó không thích.
– Dạ? – Tôi hơi khó hiểu nhìn mẹ Vũ, thấy ánh mắt bác ấy bỗng nhiên trở nên xa xăm, giọng nói mơ hồ giống như đang tự nói với chính mình
– Đứa trẻ này đã phải chịu một cú shock rất lớn. Đáng ra nó sẽ không như vậy!
Bác ấy khẽ nén một tiếng thở dài, sau đó lại nhìn sang tôi, nói đầy tin tưởng
– Bác hi vọng cháu có thể giúp được nó. Tin rằng chỉ có cháu mới có thể giúp được nó mà thôi!
– Cháu….cháu không hiểu! – Tôi ngơ ngác lắc đầu. Mẹ Vũ không có ý định giải thích thêm, chỉ nói

Trang: [<] 1, 38, 39, [40] ,41,42 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT