|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
hôn một cái. Tôi điếng người
– Anh…anh…
– Xã giao thôi mà em!
Anh ta hơi nhếch miệng, làm mấy nữ sinh xung quanh cùng hét lên.
– Đúng là huyền thoại! Vừa tài giỏi, vừa đẹp trai!
– Phải! Phải!
Thậm chí không cần ngoảnh lại, tôi cũng cảm nhận được những ánh mắt đã chuyển thành hình trái tim, và nó đang bay vèo vèo về phía này, nơi Văn Nhân đang đứng. Suy cho cùng, nữ sinh của học viện thiên tài, vẫn không thoát nổi bàn tay của ông thần Cupid. Người duy nhất không phản ứng là Vũ, cậu ta im lặng, rồi lầm lì bỏ vào lớp.
Tôi chợt có một cảm giác, rằng sẽ có một cuộc đại chiến, sắp sửa diễn ra ở ngôi trường này!
Văn Nhân học cùng lớp với tôi, vừa vào, anh ta đã xin cô giành lấy chỗ ngồi….bên cạnh tôi.
– Xem ra chúng ta rất có duyên!
Anh ta cười cười, đưa tay lên chống cằm, nhìn tôi. Tôi không nói gì, nhưng trong lòng lại thầm than: Tại sao cuộc đời Phương Tuyết Mai tôi cứ luôn dính vào những người kì cục như vậy? Một Thiên Vũ thất thường, lúc lạnh lúc nóng, nay lại thêm một con khỉ nhăn nhở suốt ngày rình rập….hôn vào tay tôi. Số tôi thê thảm như vậy ư? Chẳng lẽ kiếp trước tôi ăn ở không tốt nên kiếp này mới bị trừng phạt? Tôi vừa than vừa liếc về phía Thiên Vũ. Cậu ta không biểu hiện gì, chỉ ngồi chăm chú vào cuốn sách. Tôi tự nhiên thấy buồn buồn. Đồ vô cảm!
Tan học
– Tuyết Mai! Chúng ta đi ăn nhé?
– Hả!
– Đừng có ngơ ngác như vậy chứ? Đi ăn trưa thôi! – Nhân dùng tay xoa xoa mái tóc tôi. Tôi lúng túng
– Ơ…nhưng…tôi…
Chưa kịp phát biểu ý kiến, Văn Nhân đã lôi tuột tôi đi. Được một quãng, tôi nhận ra là mình có quyền phản đối. Tôi giật tay anh ta lại, bực bội
– Tôi không đi!
– Hả? Không đi là sao?
– Tôi không thích!
Tôi vùng vằng quay lại kí túc xá. Nhân liền đuổi theo phía sau
– Sao lại khôngthích?
– Không thích là không thích! Anh hỏi gì lắm thế! – Tôi bực bội đáp lại, Nhân nhăn mặt
– Sao em kì cục vậy?
Tôi giương mắt nhìn anh ta. Rốt cuộc ai mới là người kì cục đây? Tôi và anh ta còn chưa quen biết đã lôi tôi đi ăn. Lại còn giống như hai chúng tôi rất thân thiết vậy. Tôi thật sự cảm thấy không thoải mái với kiểu tự nhiên của anh ta. Thấy tôi không nói gì, Nhân thoáng thất vọng, sau đó lại mỉm cười
– Thôi được rồi, vậy lần sau chúng ta sẽ đi! Bye em!
Tôi nhìn theo bóng anh ta đi khuất, thật không biết nên khóc hay nên cười. Có lẽ nào…là kiếp trước tôi thiếu nợ anh ta?
6.30
Nghĩ đến viễn cảnh gặp lại kẻ đáng ghét bên cạnh mình, tôi thật tình chẳng muốn đến lớp. Cũng không hiểu sao tôi lại có ác cảm với Nhân như vậy. Mặc dù trên thực tế anh ta cũng không có là gì tôi, ngoại trừ việc thích hôn lên tay tôi và rủ tôi đi chơi này nọ. Nhưng từng đó yếu tố hội tụ cũng đủ để làm lí do rồi. Tôi chán nản thu sách vào trong cặp, sau đó xuống sân. Lúc tôi đến lớp thì Nhân vẫn chưa đến, tôi thong thả ngồi đọc truyện. Tuy nhiên, giây phút thanh bình thường chẳng được lâu.
– Good morning baby!
Kèm theo lời chào, lại là một nụ hôn. Nhưng lần này thì tôi không thể chịu nổi, vì nụ hôn đó đã chuyển vị trí. Không phải tay mà là má. Là má đó!
– Tôi cảnh cáo anh, không được làm trò đó nữa! – Tôi hét lên, mặt đỏ lựng
– Anh đâu có làm gì? – Nhân nhún vai, tỏ vẻ ngơ ngác.
– Không được chạm đến tôi nữa, nếu không, tôi sẽ kiện anh tội xâm phạm thân thể người khác! – Tôi phẫn nộ cảnh cáo
– Vậy sao? – Anh ta cười, và khi tôi nhận ra nụ cười đó rất gian xảo thì
Chụt! – Một cái kiss nữa lên má. Tên biến thái! Tôi gào lên, uất ức
– Anh…anh….anh…
– Sao hả? Em định kiện anh sao?
Tôi tức nổ đom đóm mắt. Sao anh ta….anh ta dám làm như thế với tôi chứ? Nhân thấy tôi tức giận thì càng cười nhăn nhở. Định đưa tay bẹo má tôi nhưng tôi né sang một bên. Ánh mắt lúc này chạm phải Vũ đang đứng ở cửa. Cậu ấy có nhìn thấy chuyện vừa nãy không? Cậu ấy sẽ nghĩ sao chứ? Tôi cứ chờ phản ứng của Thiên Vũ, nhưng hoàn toàn không. Cậu ta thản nhiên về chỗ. Tôi tự nhiên có một cảm giác hụt hẫng.
Trong giờ
– Tôi cảnh cáo anh lần cuối, không được chạm vào tôi, biết chưa?
Tôi gằn giọng đe dọa Văn Nhân. Sau đó dùng hộp bút đặt ở giữa, ngăn chiếc bàn ra làm đôi
– Không được qua đây, ai ở địa phận người đó, nước sông không phạm nước giếng! – Tôi chỉ vào “ranh giới”, vừa giảng giải
– Nếu không thì sao?
– Thì….
Chụt!
Tim tôi ngừng đập trong ba giây. Mọi cơ quan khác cũng bất động. Nhưng sau đó, chúng bắt đầu chuyển động trở lại, mạnh mẽ nhất là máu và khói. Chúng đang chạy ngược lên đầu tôi. Theo ngôn ngữ hiện đại có thể gọi là: máu dồn lên não
– Tôi giết anh! Trương Văn Nhân!
Những mạch máu của tôi vỡ tung tóe, đầu bốc khói ngùn ngụt. Quả thật là giống ngọn núi lửa vừa mới phun trào. Tất cả mọi người đều quay lại nhìn tôi. Và như một sự tất yếu
– Phương Tuyết Mai! Ra ngoài viết cho tôi 5 bản kiểm điểm!
…..
– Anh xin lỗi! Anh không cố tình để em bị phạt!
Vừa ra khỏi lớp, Văn Nhân lại như một con nhặng, không ngừng vo ve bên tai tôi. Tôi thật sự đã không còn biết phản ứng thế nào nữa. Dùng một tay đóng cửa đánh rầm, suýt nữa thì đập luôn vào mặt anh ta. Kẻ biến thái siêu cấp ấy cuối cùng cũng chịu rời đi. Tôi mệt lả, nằm lăn ra giường. Vĩ ngồi yên chơi điện tử, cũng không hỏi han gì. Có lẽ cậu chưa biết là tôi thảm hại đến thế nào. Tôi chợt nhận ra một chân lí: Trong cuộc đời của Phương Tuyết Mai, hình như không tồn tại hai chữ “bình yên”
Chap 39: Hiệp ước hòa bình
Sau một đêm thức trắng, căng não suy nghĩ, tôi cuối cùng cũng nghĩ ra cách đối phó với tên bệnh hoạn Trương Văn Nhân kia. Tôi càng không thích thì anh ta càng làm, vì thế, tốt nhất là nên nghe lời để tránh những hậu quả đáng tiếc. Không chống nổi bão thì tốt nhất là sống chung với nó. Và thế là, hiệp ước hoà bình made by Phương Tuyết Mai ra đời.
………..
– Cái gì thế này? – Văn Nhân ngạc nhiên nhìn tờ giấy tôi đưa ra, mắt mở tròn – Hiệp ước hoà bình?
– Đúng vậy. Nếu anh muốn sống yên ổn ở đây thì phải tuân theo những quy định ấy. Nếu không, chúng ta buộc phải dùng tới thư khiêu chiến. Anh hiểu chứ? – Tôi đanh mặt giảng giải
Nhân vẫn còn ngơ ngác, máy móc gật đầu. Cầm tờ giấy rồi bắt đầu đọc
Thứ nhất: Không được phép hôn hay chạm vào thứ gì trên người tôi
Thứ hai: Bỏ ngay thái độ cợt nhả đó khi nói chuyện với tôi
Thứ ba: Không được phép tuỳ tiện thân mật với tôi, phải giữ đúng chừng mực bạn bè. Không được làm phiền tôi, không được rủ tôi đi bất cứ đâu mà tôi không thích.
Anh dừng lại, nhăn mặt nhìn tôi
– Em kì cục thật, không cho cười, không cho chạm tay, như vậy mà gọi là “chừng mực bạn bè sao?”
– Đúng vậy! Anh có làm được không?
Mặt Nhân méo xệch, giơ ngón trỏ lên kì kèo
– Bỏ điều kiện đầu tiên nhé!
– Không được! hoặc
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




