watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9126 Lượt

nói thì tự nhiên chuyển sang tôi, làm tất cả mọi người cũng quay lại, bao gồm cả Thiên Vũ
– ừ…Phải…A không! Không phải!
Tôi cứ bị chú ý là lại phát ngôn liên thiên cả, không thể kiểm soát được lời nói, Vũ bực mình cau mày
– Vậy là phải hay không?
– Tôi….tôi không biết!
Tôi nhăn nhó nhìn hai người bọn họ. Trong lòng lại thầm mắng tên Nhân đáng ghét này, sao cứ lôi tôi vào cuộc như vậy. Cũng may đúng lúc đó, cô chủ nhiệm đi vào, giải thoát cho tôi. Nhân cười đắc ý, còn Vũ thì lầm lì bỏ về. Mấy học sinh khác không khỏi xì xầm bàn tán. Trước khi quay về lớp học của mình đều liếc qua hai nhân vật chính, rồi quay nhìn tôi, thì thào lắc đầu. Tôi ngán ngẩm thở dài một tiếng. Cuộc chiến này thế là đã bắt đầu châm ngòi rồi!

Chap 40: Sự cố

Hôm nay lớp học thực hành. Chúng tôi được chia ra làm các đội, mỗi đội hai người. Tôi cứ mong người cùngđội với mình là Vĩ, nhưng không ngờ Thiên Vũ lại lù lù mang đồ thí nghiệm đến. Cảm giác thất vọng trôi qua rất nhanh, sau đó là ngạc nhiên, rồi vui vui. Thế mà Thiên Vũ lại nỡ tạt nguyên gáo nước lạnh vào mặt tôi
– Không phải Văn Nhân, cậu thất vọng lắm hả?
Nụ cười vừa mới hình thành đã bị câu nói kia làm cho bay biến. Hoàng Thiên Vũ đúng là đồ ngốc, vậy mà cũng dám tự nhận mình là thiên tài. Đồ thiên tai chết tiệt! Tôi tức giận quay người đi. Không thèm đáp lại. Và thế là cả buổi thực hành, tôi và Vũ chẳng nói thêm câu nào. Cậu ta làm thí nghiệm, tôi lấy giấy bút ghi lại kết quả.
– Nước! – Vũ lạnh nhạt ra lệnh
Tôi phụng phịu ra vòi xoáy, nhìn qua một lượt, thấy mọi người đều đang tập trung làm thí nghiệm của mình. Điểm bài thí nghiệm được lấy làm điểm kiểm tra, cho nên ai cũng muốn hoàn thành tốt. Nhóm nào cũng vừa làm vừa thảo luận, chỉ có tôi với Vũ như hai còn sò không chịu hé răng. Tôi bất giác còn cảm thấy mình biến thành sò “nô lệ”, mặc cho cậu ta sai bảo. Mải suy nghĩ, tôi không để ý tay đập vào lọ axit bên cạnh. Giật mình kêu lên
– A!
Lọ thí nghiệm rơi xuống sàn, nước văng tung toé, tay tôi bị bỏng axit đau rát. Thiên Vũ vội chộp lấy tay tôi, lôi ra vòi rửa. Nước xả vào làm tôi nhăn mặt.
– Sao không Tuyết Mai? – Cả Nhân và Vĩ cùng chạy đến, lo lắng nhìn bàn tay sưng đở của tôi. Một phần da bị cháy còn có dấu hiệu thâm lại. Tôi lắc lắc đầu nhưng mặt cứ nhăn nhúm lại.
– Đừng làm nữa! Để anh đưa em xuống phòng y tế! – Nhân quay người kéo tôi đi. Tôi quay nhìn lại Vũ, thấy ánh mắt cậu ta có chút buồn buồn. Ha Ha. Làm gì có chuyện đó chứ, tôi tự hoang tưởng quá nhiều rồi!
Chị trực ở phòng y tế không biết đã đi đâu. Thế là Nhân tự lấy băng, thuốc rồi hăm hở băng cho tôi. Tôi nghi hoặc, có chút chột dạ nhìn anh
– Anh biết làm không đó?
– Biết! Biết! Em coi thường anh quá đó!
Nhân nhìn tôi như giận dỗi, kéo tay tôi lại. Rất nhẹ nhàng, anh cầm lọ thuốc, xịt xịt vào chỗ đau. Tôi hơi nhăn mặt, nhưng một lúc thì thuốc phát huy tác dụng, tôi không thấy đau nữa mà có cảm giác mát lạnh. Nhân lấy băng, quấn quanh tay tôi. Cố định lại bằng hai cái ghim nhỏ, anh cười
– Đẹp rồi đó!
– Cảm ơn! – Tôi lí nhí
Nhân xoa xoa đầu tôi.
– Em đúng là thiên hạ đệ nhất hậu đậu!
Tôi nhăn mặt, đưa tay phản đối hành động huỷ hoại nhan sắc của anh ta. Không biết rằng ở ngoài cửa, Thiên Vũ cứ nhìn tôi chằm chằm. Đến khi tôi nhận ra điều đó, cậu đã lẳng lặng bỏ đi.

Tối
– Tuyết Mai! Chúng ta đi ăn nhé!
– Hả?
– Đã bảo đừng có ngơ ngác như vậy mà. Đi ăn nhé?
– Ơ…tôi…
– Chỉ lần này thôi! Nhân giở giọng năn nỉ. Thực tình thì tôi đã không còn ác cảm với anh ta như lúc đầu, cộng với việc anh giúp đỡ tôi khá nhiều. Thôi thì chiều anh ta một lần vậy. Tôi gật đầu.
Nhân kéo tôi lên xe, không giấu nổi vẻ vui mừng, suy tính một hồi, nhấn ga đưa tôi đến ngoại thành. Điểm dừng là một nhà hàng sang trong với tấm biển vàng, nổi trên giàn đèn nhấp nháy: Blue Star
Tôi chưa từng đến những nơi như vậy, cho nên không tránh khỏi kinh ngạc và …um…choáng váng. Người phục vụ dẫn chúng tôi đến một chiếc bàn trong góc, mỉm cười chờ Nhân gọi món. Anh lướt qua một hồi, ngẩng lên hỏi tôi
– Em muốn ăn gì?
Tôi lúng túng nhìn menu dài dằng dặc trước mặt, giá món nào cũng cao ngất ngưởng, bằng tiền ăn uống cả tháng của tôi. Lại e dè nhìn Nhân
– Thôi! Anh…..chọn đi!
– Vậy cứ cho chúng tôi món khai vị trước. Thêm một phần sò huyết, một chút rượu. Như vậy đã!
Cô phục phụ nhận lấy menu, mỉm cười nói
– Quý khách chờ cho một chút!
Sau đó bỏ đi. Khoảng năm phút sau, một người khác mang thức ăn đến. Rất chuyên nghiệp nhìn chúng tôi
– Chúc quý khách ngon miệng!
Tôi nhìn những món ăn chỉ mới liếc qua TV, nuốt nước miếng ừng ực. Nhân thấy vẻ mặt háu đói của tôi. Chợt cười
– Ăn thôi!
Anh vừa nói, vừa giúp tôi sắp dao dĩa.
– Như thế này nè! – Anh ta lấy dĩa, khêu con sò trong đó ra, làm mẫu cho tôi xem.
– Thế này hả? – Tôi lúng túng bắt chước theo, nhưng việc này không hề dễ như tôi tưởng. Con sò quá trơn, tôi cứ chọc vào thì nó lại trôi tuốt. Vật vã một hồi mà vẫn không thể nào gắp ra được. Cuối cùng vẫn phải nhìn Nhân cầu cứu
Anh cười, lấy đĩa sò của tôi, tách ra ngon lành rồi trao lại cho tôi. Sau đó mới quay về, “xử lí” đĩa của mình.
– Anh hay đến đây lắm hả? – Tôi đưa miếng sò lên miệng, tò mò hỏi
– Không! Lần đầu tiên!
Ánh mắt anh có chút gì giễu cợt, sau đó lại cúi xuống. Tôi không hiểu gì, thấy anh bỏ đĩa sang một bên, tự nhiên mỉm cười
– Được rồi! Đã đến nhà bạn bè, tốt hơn là nên chào hỏi một tiếng. – Nhân lấy giấy lau miệng, rồi ngả ra ghế, vẫy tay gọi
– Phục vụ!
Cô phục vụ từ từ tiến đến chỗ chúng tôi, vẻ tươi cười trên nét mặt vẫn không đổi
– Quý khách có gì căn dặn?
Nhân chỉ vào đĩa của mình, vẻ mặt cau có
– Đĩa của tôi dính bẩn!
Cô nhân viên liền nhìn vào, tôi cùng nhìn nhưng chỉ thấy đĩa anh ta sạch trơn, không có vệt bụi nào.
– Thưa….tôi thấy nó rất sạch sẽ! – Chị nhân viên đáp với vẻ lịch sự
– Nhưng tôi nói là nó bẩn! Đổi cho tôi chiếc đĩa khác – Nhân đặt chiếc đĩa sang một bên với vẻ tức giận
– Nhưng thưa ngài…….
Chị nhân viên có vẻ khó xử trước tên khách khó tính. Nhân càng làm tới
– Nhà hàng này phục vụ khách hàng như vậy sao? Gọi quản lí của các người đến đây cho tôi!
Nhắc đến quản lí, nhân viên nào cũng sợ, chị ta vội nhận lỗi. Không cần biết là ai đúng ai sai, lúc này chỉ nghĩ đến tiêu chí : Khách hàng là thượng đế.
– Xin quý khách bớt giận! Tôi sẽ đổi đĩa ngay!
– Không cần nữa! Tôi muốn gặp quản lí của các người! Mau gọi cậu ta ra đây!
Thấy ồn ào, một người quản lí khác tiến đến chỗ tôi. Sau khi nghe rõ nội tình, liền cúi đầu nói
– Xin quý khác bớt giận, là nhà hàng phục vụ

Trang: [<] 1, 44, 45, [46] ,47,48 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT