watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9123 Lượt

nhà ăn tối qua Nhân đã đưa tôitới sao? Tôi và Vĩ cùng tò mò bước ra khỏi xe.
Trước mắt tôi lúc này là một khung cảnh hỗn loạn. Bên ngoài cửa nhà hàng Blue Star, vài người khách đang hung hăng lớn tiếng. Nhân viên cùng người quản lí đều đứng bên cạnh, không ngừng khuyên giải nhưng người đàn ông càng làm tới. Những người đi đường vì hiếu kì mà cũng đứng lại xem. Trong chốc lát đã tụ tập thành đám, không ngừng thì thầm to nhỏ. Người đàn ông vẫn không ngừng chỉ tay về phía nhà hàng, vừa gào thét
– Nhà hàng bất lương như chúng mày mà cũng dám mở cửa sao? Mau dẹp tiệm đi!
Phía sau ông ta, ba bốn người khác cũng lên tiếng phụ hoạ. Một người phía bên nhà hàng cố sức xoa giận cho ông ta, tôi nhận ra đây chính là người lần trước đã bị Nhân làm khó
– Anh hãy bình tĩnh! Về sự việc trên, chúng tôi vẫn đang điều tra để làm rõ. Nếu thực sự là trách nhiệm của nhà hàng, chúng tôi sẽ đền bù!
Người đàn ông kia khi nghe những lời này không những không nguôi giận mà càng nổi điên hơn, ánh mắt trợn lên nhìn anh quản lí kia
– Đền bù? Đền bù thế nào đây? Cô ấy có thể không tỉnh lại được nữa, các người đền bù thế nào đây?
Nói rồi ông ta hung hăng xông vào bên trong, vung cây gậy trong tay đập mạnh xuống cửa kính. Trên cửa lập tức xuất hiện vết nứt sâu. Mấy nhân viên nữ cùng hét lên, phản ứng quá khích của ông ta làm người quản lí kia cũng không kịp trở tay. Ba người phía sau thấy như vậy cũng lập tức lao lên, không ngừng đập phá.
– Bắt bọn họ lại! – Người quản lí kia hướng về phía họ hét lớn. Từ phía sau, năm người bảo vệ to lớn cùng đi tới, trong chốc lát đã túm họ lại một chỗ. Người đàn ông vẫn không cam tâm, bị kẹp chặt hai tay nhưng vẫn ra sức lao về phía trước. Phía sau tôi cũng vang lên vài giọng nói phẫn nộ
– Thật không ngờ lại có nơi kinh doanh bất lương như vậy!
– Tại sao không sớm dẹp tiệm đi!
– Đúng vậy! Nhà hàng bất lương! Dẹp tiệm đi cho rồi!
Trong chốc lát, sự phẫn nộ kia đã trở thành phong trào. Tình hình nhanh chóng rơi vào tình trạng mất kiểm soát. Người đàn ông như nhận được sự hỗ trợ từ đám đông, liền vung tay đẩy người bảo vệ đang không chú ý, lao lên tiếp tục đập phá. Tiếng kính vỡ xen lẫn tiếng la của mấy nhân viên nữ càng khiến khung cảnh trở nên hỗn loạn. khi thanh gỗ trên tay chỉ còn cách mặt kính một mm thì bỗng có một cánh tay chặn lại. Thân người của người mới đến bị người đàn ông che khuất, tuy nhiên, tôi vẫn nghe rõ giọng nói điềm tĩnh quen thuộc
– Xin hãy dừng tay lại đi!
Quả nhiên…quả nhiên cậu ấy đã đến. Người đàn ông hơi sững lại, nhưng cũng chỉ được vài giây, ông ta bỗng nghiến răng
– Mày có phải là quản lí ở đây không?
Còn chưa kịp nghe thấy câu trả lời từ phía Vũ, tôi đã thấy người đàn ông vung cao cây gậy, dường như dồn nén tất cả sự tức giận chuẩn bị trút vào người trước mặt. Tôi điếng người, chỉ thấy cây gậy vung xuống thật nhanh. Tôi muốn chen lên nhưng lại bị đám đông cản lại. Không gian ồn ào bỗng lặng đi vì tiếng hét
– ÁAAAA!
Điều mà tôi nhìn thấy trước mắt, là một nhân viên nữ tôi đã gặp hôm ở nhà hàng đưa tay che miệng sau tiếng hét, trên cây gậy của người đàn ông kia còn dính chút máu tươi đang chảy, tay cầm gậy khẽ run rẩy đến nỗi thả rơi cây gậy xuống đất. Tiếp theo là tiếng quản lí nhà hàng hét lên, lao đến bên Vũ
– Quản lí! Quản lí! Anh không sao chứ?
Tôi lao ra khỏi đám đông, chỉ nhìn thấy Vũ trong tư thế nửa ngồi nửa quỳ trên mặt đất, một bên trán vẫn còn chảy máu, có lẽ phải vịn vào người bên cạnh mới đứng dậy được. Người đàn ông sau phút nóng vội mới chợt ý thức được việc làm của mình. Ông ta nhất thời bất động, giống như quả bóng sau khi bị rút hết khí, không còn dáng vẻ hùng hổ như lúc đầu. Tôi muốn chạy đến bên Vũ thì lại bị Nhân cản lại, anh khẽ nhìn tôi, lắc đầu.
Tôi hoảng sợ nhìn Vũ từ từ đứng dậy, tiến đến bên người đàn ông kia, ông ta tự nhiên theo phản xạ lùi lại phía sau, đúng lúc này, Vũ hơi cúi người, giọng nói điềm tĩnh không chút thay đổi
– Hãy cho tôi một chút thời gian! Tôi hứa sẽ cho ông một câu trả lời thích đáng!
Tất cả mọi người xung quanh đều sững lại, Vũ không nói gì, lặng quay người, tiến đến chiếc xe dừng bên cạnh mà cậu vừa đi đến. Trong một phút, tôi có cảm giác ánh mắt của Vũ lướt qua mình. Thế nhưng cậu chỉ yên lặng lên xe.
Đám đông nhanh chóng được giải tán, người đàn ông kia cũng lầm lì bỏ về, trên gương mặt lại có biểu cảm không biết là tức giận hay bất ngờ. Tôi thì nhớ tới vết thương trên trán Vũ, trong lòng cảm thấy khó chịu vô cùng. Không biết rằng ở một góc khác, có nụ cười đắc ý khẽ vang lên.

Chap 42: Giăng bẫy

Sau khi mọi người giải tán, tôi cũng chẳng còn hứng thú muốn đi chơi nữa. Hai người kia thì vẫn một mực đòi đi. Giống như chuyện vừa xảy ra chẳng có liên quan gì tới họ vậy. Mà thực ra thì chuyện của Vũ đúng là không liên quan đến bọn họ. Nhưng tôi lại cảm thấy không vui. Tại sao tôi lại không vui? Tôi nghĩ mãi cũng không thể lý giải được. Hình như tôi càng ngày càng trở nên kì cục.
Vĩ thấy tôi ngồi ngẩn ngơ một hồi, lấy tay hươ hươ trước mặt. Tôi hơi giật mình
– Hả?
– Cậu ngồi ngơ ngác cái gì vậy? Mau lên đi! – Vĩ chỉ về tàu lượn phía trước, vừa vui vẻ kéo tay tôi.
– Tớ…
Tôi còn chưa kịp nói xong thì đã bị cậu kéo lên trên. Nhân cũng nhanh nhẹn ngồi bên cạnh tôi, toe toét cười. Vĩ chọn ghế ở đằng sau, cẩn thận thắt lại dây an toàn. Tôi hơi ngẩn ra, lúc này mới nhớ lúc nãy Vĩ bảo chúng tôi đi chơi tàu lượn. Tàu lượn??? Lúc nãy mải suy nghĩ mà không để ý, tôi…tôi sợ nhất là mấy trò mạo hiểm này. Tôi hốt hoảng
– Tôi…tôi…
– Ngồi im nào! – Nhân kéo dây an toàn cho tôi, vừa mỉm cười.
– Không! Tôi…tôi sợ lắm! – Tôi mếu máo nhìn anh. Anh ta lại thản nhiên nhìn tôi
– Em mà cũng biết sợ sao?
Nói như vậy, là ý gì chứ? Tôi lườm anh. Đúng lúc đó thì con tàu lắc nhẹ. Tôi giật thót. Con tàu khẽ đung đưa rồi bắt đầu chuyển động, tôi sợ xanh mặt. Phía sau lại vang lên tiếng cười thích thú. Cuối cùng con tàu lao vụt lên, cả người tôi suýt thì lao về phía trước, may mà có Nhân giữ chặt lại. Hai bên tai chỉ nghe thấy tiếng gió thổi vù vù. Con tàu hết vòng lên lại lượn xuống. Tôi có cảm giác như bị vứt vào một cái máy giặt, cả người đảo qua đảo lại. Thức ăn trong bụng cũng muốn hòalẫn vào nhau.
– AAAAAAAA!!!!!!!
Tiếng hét phía sau tôi càng lúc càng lớn. Tôi nhắm chặt mắt, muốn hét lên mà không được. Chỉ có thể hét lên trong lòng: Tôi muốn xuống! Tôi

muốn xuống!
Con tàu lại đảo một vòng nữa, cả người tôi như lộn ngược, sau đó lại lao đi. Hu hu! Làm ơn cho tôi xuống! Tôi sắp không chịu nổi nữa rồi!
Đúng lúc tôi tưởng chừng sắp khóc thét lên vì sợ, thì có một bàn tay ấm áp choàng qua người. Bàn tay ôm tôi rất chặt. Tôi không dám mở mắt, chỉ nghe thấy một giọng nói

Trang: [<] 1, 46, 47, [48] ,49,50 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT