watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9117 Lượt

Tôi muốn uống sữa!
– Hả? – Cả tôi và tên bắt cóc đều ngạc nhiên
Đã là lúc nào rồi mà cậu ta còn giở thói công tử ra chứ. Làm tôi tưởng cậu nghĩ ra được cách gì hay ho. Thực tình rất muốn lao lên cho Vũ một trận.
– Tôi muốn uống sữa! – Vũ lặp lại
– Lấy đâu ra sữa cho mày chứ? – Tên bắt cóc hơi ngớ ra.
– Ông không đi mua được sao?
– Cái gì? Mày bảo tao đi mua sữa cho mày?
– Phải!
Mặt hình xăm ngây ngốc đến tội nghiệp. Trong khi đó, Vũ vẫn điềm nhiên, chẳng có vẻ gì như là nói đùa. Tôi thật sự rất muốn hét lên. Rốt cuộc là cậu ta có biết mình đang bị bắt không đấy? Nhận thấy ánh mắt khó hiểu của tôi, Vũ chỉ thản nhiên…quay đi.
– Mày nghĩ mày là ai hả? – Hình xăm vứt điếu thuốc đang hút dở, tức giận đứng dậy.
– Tùy thôi. Chốc nữa tôi chết khát, xem ông sẽ ăn nói ra sao với ông chủ của mình. – Cậu nhướng mày, khuôn mặt có chút ngạo mạn
Hình xăm trừng mắt. Hắn ngây ra một lúc, nhưng rồi có vẻ việc bị ông chủ trách tội nặng nề hơn, hắn đành nhún nhường
– Dù sao thì mày cũng chết, cho mày uống sữa lần cuối. Chờ đấy, thằng nhãi!
Hắn nói rồi cau có bỏ ra ngoài. Cánh cửa lại đóng sập một tiếng. Tôi không kìm được gắt lên!
– Cậu làm cái gì vậy hả? Muốn uống sữa chờ về nhà mà uống!
Vũ không nói gì, trên khóe môi lại hiện ra một nụ cười bí hiểm. Cậu xoay người, đẩy đẩy một chai gì đó từ phía sau ra. Hai mắt tôi trố lên
Axit???
Chap 45: Kế hoạch bỏ trốn (phần cuối)

– Sữa của mày đây! – Hình xăm đặt chai sữa lớn trước mặt Vũ. Khuôn mặt cau có vì bị cậu…sai vặt.
– Tay tôi như vậy làm sao uống được? – Vũ hơi ngửa ra sau, giơ hai cánh tay đang bị trói chặt lên. Mắt vẫn nhìn thẳng vào hắn.
Hình xăm hừ một tiếng, bước tới tháo dây rồi lại buộc về đằng trước giống tôi. Xong xuôi, hắn đe dọa
– Ngoan ngoãn ngồi đó và đừng gây thêm rắc rối nào nữa, biết chưa?
Tôi lẳng lặng nhìn về phía Vũ, chỉ thấy trên khuôn mặt cậu khẽ nở một nụ cười. Chờ cho hình xăm ra ngoài. Tôi mới hơi tiến lại, khẽ gọi
– Bây giờ chúng ta phải làm gì?
Vũ không giải thích. Cậu lấy lọ axit lúc nãy ra, hai tay nhanh nhẹn xoáy nắp. Sau đó từ từ rót sữa vào lọ axit kia. Xong xuôi, cậu lắc nhẹ. Rồi đổ hỗn hợp vừa pha trộn ra đất. Khoảng vài phút sau, hỗn hợp bắt đầu đặc lại. Tôi vẫn không hết ngạc nhiên. Chỉ thấy Vũ dùng tay véo một ít từ khối trộn giữa sữa và axit, tán thật mỏng, vừa làm vừa giải thích.
– Khi cho sữa vào axit sẽ làm cho nó đông lại, chỉ cần để khô là có thể tạo thành vật chất cứng hơn nhựa. Hiểu chưa?
Tôi chỉ tròn mắt nhìn cậu. Hỗn hợp trong tay Vũ mỏng dần, gần như bằng chiếc ghim. Hóa ra cậu ấy định dùng nó để mở khóa thay cái ghim bị mất. Vũ chìa cho tôi chiếc ghim hỗn hợp
– Thế này được chưa?
– Được! Được! – Tôi gật. Nắm chắc chiếc ghim nhựa trong tay. Nó quả thật đã khô lại, rất rắn chắc. Vũ giục
– Nhanh lên!
Tôi lại tiếp tục gật. Lúi húi mở khóa. Lần này nhất định không thể để hỏng nữa. Đây là cơ hội cuối cùng rồi. Tôi tự cổ vũ mình. Vừa xoay nhẹ chiếc ghim. Mồ hôi lạnh không ngừng túa ra. Sau cùng, chiếc ổ khóa đánh “cạch” một tiếng. Tôi lắc nhẹ, chốt liền bật ra. Tôi bịt miệng, cố ngăn tiếng cười phấn khích.
Hai tay vừa được tự do, tôi lập tức chạy tới tháo dây trói cho Vũ. Đúng lúc này, bên ngoài lại vang lên tiếng xôn xao. Có khi nào tên đại ca lúc nãy đã quay trở lại. Tôi lại không kìm được lo lắng nhìn Vũ
– Chúng ta phải làm sao bây giờ?
Lông mày cậu nhíu chặt, thầm nhẩm tính
– Bọn chúng tới tìm mẹ tôi đòi giao tiền, có lẽ sẽ không trở về nhanh đâu. Chúng ta cần thoát khỏi đây trước.
Cậu nhìn quanh một lượt, lại tiếp tục nói
– Hiện tại chúng ta không biết bên ngoài có bao nhiêu người. Không nên mạo hiểm xông ra ngoài!
– Vậy…vậy phải làm sao?
Ánh mắt cậu đảo qua một lượt. Sau đó dừng trên người tôi. Tôi bỗng thấy hơi chột dạ
– Sao vậy?
Vũ bình tĩnh nói
– Cậu còn nhớ đề thi thứ hai chúng ta đã thi chứ?
– Nhớ!
Tôi không chỉ nhớ, mà có lẽ suốt đời cũng không quên được. Trận thua đó thực sự làm tôi day dứt hết mấyngày. Không lí nào thiên tài mở khóa như tôi lại bị thua trong tay cậu. Cho đến tận bây giờ, tôi vẫn luôn thắc mắc sao ngày đó Vũ có thể ra ngoài trước tôi. Tôi nhíu mày
– Thì sao?
Vũ tiến đến gần cửa sổ, dùng tay đẩy cánh cửa đã mục nát. Giọng nói rất nhẹ
– Bây giờ chúng ta….sẽ dử dụng lại cách đó!

…………………………………………
Tầng hai truyền đến âm thanh cộp cộp của tiếng dày qua lại. Có vẻ như bọn chúng chỉ đứng canh ở bên ngoài, chờ tên đại ca kia mang tiền về. Trong phòng, chỗ tôi và Vũ bị giam lại hoàn toàn yên lặng. Chỉ có tiếng gió thổi vào do cánh cửa bị mở ra. Thổi lớp bụi đất bay vờn dưới chân. Vũ hơi hắng giọng, từ từ nói
– Thật ra lúc Vĩ ra đề thi, tôi đã sớm biết cậu ta muốn để cậu mở khóa mà thắng tôi. Vì vậy, tôi đã lợi dụng điểm này. Khi cậu mở khóa ra ngoài, tôi vẫn còn bên trong.
Tôi ngạc nhiên nhìn Vũ
– Nhưng ….rõ ràng là tôi nghe thấy giọng cậu bên ngoài, sau đó thì gặp cậu!
– Đây chính là mấu chốt! – Vũ khẽ cười! – Người ta thường bị thu hút bởi thông tin đầu tiên thu nhận được. có thể là giọng nói, hoặc là hình ảnh mà ta nhìn thấy trước tiên. Cái mà cậu nghe thấy, chính xác là giọng – của – tôi. Chứ không phải tôi!
Đầu óc u ám của tôi bắt đầu sáng ra một chút. Nhưng vẫn kiên nhẫn chờ Vũ giải thích
– Tôi đã đặt sẵn máy thu âm ở cách đó. Khi cậu vừa mở khóa thì tôi sẽ bật máy bằng thiết bị ở trong người. Tất nhiên, trong luật chơi không cấm cậu không được mang thứ gì vào bên trong. Sau đó, khi mọi người mải mê đi tìm nơi phát ra giọng nói, thì tôi đã ra ngoài và xuất hiện ở đó!
– Nói như vậy! Tôi….tôi đã ra ngoài trước cậu?? – Tôi lắp bắp chỉ vào mình
– Phải! Nhưng hình thức thì có lẽ không phải! – Vũ bình thản nhún vai.
– Cậu….cậu lừa tôi!
Tôi ấm ức nhìn Vũ. Hóa ra, người ra ngoài trước là tôi. Tôi mới là người chiến thắng. Chỉ trách tôi quá ngốc, bị cậu ta lừa như vậy. Nghĩ lại những tháng ngày khổ sở để thắng Vũ, bị cậu ta đuổi khỏi trường, lại bị mọi người xa lánh. Tôi thật sự, thật sự cảm thấy không cam tâm. Sớm biết như vây, lúc nãy đã đạp cậu ta thêm mấy cái. Nhưng rồi phải kiềm chế lại. Cũng không phải có mình tôi bị lừa. Cả Vĩ và mọi người cũng bị cậu ta gạt, tôi không là người ngốc nhất. Tôi tự an ủi mình. Thầm suy nghĩ, việc trước mắt là phải tìm cách ra khỏi đây. Vụ Vũ lừa tôi, sau này mới tính sổ.
Thế nhưng cậu ấy bảo dùng lại cách đó, là dùng lại thế nào. Ở đây cũng đâu có máy ghi âm mà lừa bọn họ. Dường như nhận ra sự thắc mắc của tôi. Vũ nói ngay
– Tôi đã có cách rồi, yên tâm!
Cậu kéo tôi đến gần cánh cửa. Tôi hơi giật mình. Đừng nói…đừng nói cách của cậu là nhảy qua cửa sổ đấy nhé.

Trang: [<] 1, 50, 51, [52] ,53,54 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT