|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
khẽ lướt qua chỗ tôi. Thế nhưng cậu ấy chỉ nói
– Tôi đồng ý!
Lời nói của Vũ làm tôi chết sững. Đồng ý ư? Kể cả khi cậu ấy có thể không bao giờ gặp tôi nữa? Trong mắt cậu ta tôi không có chút xíu giá trị nào sao?
– Tốt lắm! Thời gian sẽ cho cậu tự chọn! – Nhân đưa tay gõ nhẹ vào mặt bàn. Chuẩn bị quay về chỗ
– Thứ 5!
– Cứ quyết định như vậy!
Nét mặt Nhân lộ rõ vẻ hứng thú. Khi ngồi xuống còn quay sang cười với tôi. Đám học sinh bu quanh cửa thấy đã kết thúc mới đành trở về lớp học.
……………
– Anh đang làm cái gì vậy chứ????? – Tôi hét lên với Nhân khi chuông tan học vừa reo. Anh nhăn mặt, dùng hai tay bịt chặt lỗ tai. Lại nhăn nhở nhìn tôi
– Đâu có gì! Khiêu chiến ở học viện có phải chuyện lạ đâu. Không phải em cũng từng khiêu chiến với cậu ta sao?
– Vấn đề không phải ở đó. Sao anh lại tự tiện quyết định tôi tham gia cùng anh? Hả??? – Tôi vẫn không ngừng màn gào thét của mình.
– Vậy em không muốn sao?
– Tất nhiên là….- Tôi đang gân cổ lên thì chợt khựng lại. hình như tôi cũng không biết là mình có muốn đi hay không. Tôi chỉ không muốn nhìn thấy trận quyết đấu này.
– Sao hả? – Nhân nghiêng người nhìn tôi
– Ít nhất thì anh cũng phải hỏi tôi có đồng ý hay không rồi hãy quyết định chứ? – Tôi bị kiểu nhìn của anh làm cho bối rối, đành gào lên để lấp liếm
Nhân giơ hai tay tỏ ý biết lỗi.
– Ok! Ok! Anh sẽ rút kinh nghiệm, từ nay việc gì cũng làm theo ýem. Được rồi chứ?
– Ai cần!
Tôi ngúng nguẩy bỏ về phòng. Ai mướn anh chiều theo ý tôi chứ. Mà anh ta thì có biết nghe lời ai bao giờ. Đóng cửa lại đánh “rầm” một cái. Tôi bực bội trèo lên giường. Vĩ đang ngồi nghe nhạc cũng bị tôi làm cho giật mình. Quay sang hỏi
– Là ai chọc giận cậu thế?
Tôi lắc lắc đầu. Thực tình tôi cũng không hiểu tại sao mình lại giận. Vì Nhân tự ý lôi tôi vào cuộc? Hay vì thái độ của Vũ khi Nhân ra điều kiện? Tôi càng nghĩ càng đau đầu. Càng nghĩ càng thấy bản thân mình đúng là kì cục. Thành ra giận luôn chính mình. Vĩ thấy tôi như vậy thì không hỏi nữa, hai mắt nhắm lại, người hơi đung đưa theo điệu nhạc. Tôi chợt nhớ ra còn một thắc mắc, quay ra kéo kéo áo cậu
– Gì thế? – Vĩ hỏi nhưng hai mắt vẫn nhắm chặt. Tôi mím môi
– Xà động…là cái gì thế?
Vĩ lười biếng mở mắt. Cất cái tai nghe vào túi áo, quay ra nhìn tôi. Điệu bộ này làm tôi có chút chột dạ. Cậu lấy tay vẽ vẽ lên mặt bàn, giải thích
– Cậu là học viên mới nên không biết chỗ đó. Thực ra ở đằng sau trường có một đường hầm bí mật. Chỗ đó vỗn là mê cung được thiết kế từ rất lâu. Nghe nói ở chính giữa mê cun có cất giấu bí kíp cổ gì gì đó. Không biêt thực hư thế nào nhưng các học viên trước nay đều rất sợ chỗ đó, không ai dám lại gần.
Cậu ngừng một lát, lấy ra một miếng bánh, vừa cắn vừa nói tiếp
– Mê cung đó không có bản đồ, nghe mọi người đồn thổi thì bên trong toàn là rắn. Chính vì vậy mới gọi là xà động. Vào trong nếu không bị lạc thì cũng bị rắn cắn mà chết.
– Thật…thật như vậy sao? – Tôi trợn mắt nhìn Vĩ. Trong lòng thầm rủa xả Nhân: Cái tên chết bầm này. Sao lại có thể lấy nơi nguy hiểm như vậy ra thách đấu chứ. Chẳng lẽ anh ta thật sự muốn một mất một còn với Thiên Vũ sao?
Giọng Vĩ vẫn đều đều
– Trước đây những học viên cũng thích lấy đó làm nơi thách đấu, nhưng lần nào cũng có người chết. Dần dần mọi người không còn ai dám đến đó nữa. Xà động dường như trở thành cấm địa của học viện.
Càng nghe Diên Vĩ nói, da gà của tôi càng nổi lên dần dần. Tôi cũng phải vào nơi kinh dị ấy ư? Đừng có đùa chứ! Vĩ thấy khuôn mặt tái mét lại của tôi, vỗ vỗ vai trấn an
– Dù sao cũng chỉ là lời đồn thôi! Chưa có ai kiểm chứng!
Nói vậy nhưng tôi vẫn không hết lo. Không được! Tôi phải ngăn họ lại. Tôi bật dậy khỏi ghế, lao vội ra ngoài tìm Thiên Vũ.
Lúc tôi chạy tới kí túc xá nam, cửa phòng cậu đang khóa chặt. Nhưng tôi đoán Vũ ở trong, tôi đưa tay đập cửa
– Thiên Vũ! Mở cửa ra! Thiên Vũ!
– Ồn ào quá!
Cánh cửa vừa mở ra, Vũ đã trưng bộ mặt khó chịu nhìn tôi. Hai mắt hơi díu lại, có vẻ như cậu ta đang làm một giấc ngủ trưa. Khuôn mặt cau có nhìn tôi muốn hỏi: Có chuyện gì?
Tôi đưa ánh mắt e dè nhìn Vũ. Cân nhắc một hồi, mãi mới nói
– Tôi….thực ra tôi muốn…cậu…cậu có thể, đừng thách đấu với Văn Nhân. Được không?
Mắt cậu ta thoáng nhíu lại, nhưng vẻ ngạc nhiên rất nhanh biến mất. Vũ hỏi bằng cái giọng thờ ơ thường thấy
– Tại sao?
– Cậu biết đó là nơi thế nào mà. Hai người có cần phải dùng đến cách đó không? – Tôi lo lắng nhìn cậu ta. Bây giờ thì tôi không phủ nhận nữa. Tôi thật sự lo cho Thiên Vũ. Không muốn có chuyện gì xấu xảy ra cho cậu ta. Mặc dù trên thực tế thì tôi chẳng có lí do gì để làm thế cả.
– Nếu tôi không đồng ý thì sao? – Vũ khoanh tay lại nhìn tôi
– Cậu….cậu đúng là đồ hết thuốc chữa! Cậu muốn vị trí sỗ một đó đến vậy sao? Hả? – Tôi gào lên. Thật không tin nổi là tôi đang gào vào mặt Vũ. Có vẻ biểu hiện lo lắng của tôi đã đi quá mức. Vũ vẫn nhìn tôi lạnh băng
– Tôi chẳng cần vị trí sỗ một nào hết. Cậu hiểu chưa?
– Vâỵ thì tại sao cậu vẫn nhận lời?
– Vì….
Vũ đột nhiên im bặt, ánh mắt nhìn tôi khó hiểu.
– Đó là việc của tôi, không liên quan đến cậu!
Không liên quan đến cậu. Cậu ta thật sự không biết là tôi lo lắng sao? Tôi đúng là ngu ngốc mà. Sao tự nhiên lại lo lắng cho kẻ chẳng ra gì này chứ? Tôi bỗng nhiên cảm thấy tức giận. Hai mắt long lên. Phải rồi. Tôi có là gì của cậu ta chứ?
– Được! Tôi sẽ không quan tâm nữa. Các người muốn làm gì thì làm!
Tôi chạy ra khỏi căn phòng Vũ. Cổ họng tự nhiên uất nghẹn lại. Tại sao tôi lại tức giận như vậy? Tại sao tôi lại thấy buồn như vậy?
Tại sao chứ?
Tại sao chứ?….Sáng thứ 5
Có thể nói tôi như đang ngồi trên đống lửa, nhấp nha nhấp nhổm không yên. Nhân nói rằng tôi muốn đến hay không thì tùy. Anh ta cũng không thích ỷ đông hiếp yếu. Tôi thật sự không biết phải làm thế nào. Tôi đã nói là sẽ không quan tâm. Thế nhưng…nhỡ có
chuyện gì xảy ra thì sao? Nghĩ tới đây, tôi lại tự mắng mình: Phương Tuyết Mai! Mày nghĩ mày là ai chứ? Cho dù mày có đến thì đã sao? IQ của hai kẻ đó gấp mấy mày. Chẳng lẽ mày đến thì họ sẽ an toàn chắc? Dẫu vậy, tôi vẫn cảm thấy không yên. Tôi không thể ngồi đây mà chờ. Dốt cuộc suy đi tính lại, tôi vẫn quyết định đi đến chỗ bọn họ.
Sân trường vắng hoe không một bóng người. Chẳng nói thì ai cũng biết là học sinh đang tụ tập ở đâu. Khi tôi đến sau trường. Chỗ đó đã chật ních người. Khó khăn lắm tôi mới chen nổi vào bên trong. Người đầu tiên tôi nhìn thấy là Vĩ. Vẫn như lần trước, cậu ta cứ lanh chanh đòi làm trọng tài. Nhác thấy bóng tôi, Nhân đã gào tướng lên
– Tuyết Mai! Ở bên này!
Tôi chen chúc vào đám người đang bu kín lại, mãi mới tới được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




