watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9112 Lượt

người tôi đông cứng lại. Trong vòng tay anh, tôi cảm nhận được thứ hơi ấm quen thuộc mà dường như đã đánh mất lâu lắm. Cảm giác ấy xâm chiếm, khiến tôi chỉ ngoan ngoãn ngồi yên, cho đến khi nhận ra hoàn cảnh bất thường hiện tại. Anh ta đang – ôm – tôi. Cái tên biến thái này. Muốn lợi dụng sao?
Tôi dùng hết sức đẩy mạnh Nhân sang một bên, khiến đầu anh thiếu chút là cụng vào thành giường. Nhân xoa xoa trán, vẻ mặt nhăn nhó đến tội nghiệp, trách móc
– Em thật là hung dữ! Ngày trước mẹ không nói em phải…. – Nói đến đây anh bỗng dưng im bặt. Trên khuôn mặt vụt lên một biểu cảm khác lạ. Tôi hơi cúi đầu, tự nhiên cười nhẹ
– Tôi là trẻ mồ côi. Làm gì có mẹ chứ?
– Anh xin lỗi!
Tôi lại cười. Thực ra mỗi lần nhắc đến mẹ. tôi luôn nghĩ. Không biết mẹ tôi như thế nào? Mẹ tôi có xinh đẹp không? Mẹ có từng ôm tôi vào lòng không? Những lúc ấy tôi chỉ thèm khát có một vòng tay ấm áp ôm lấy mình, nhẹ nhàng gọi tên tôi: Tuyết Mai! Tuyết Mai! Thế nhưng, đó có lẽ chỉ là một giấc mơ mà thôi. Tôi bất giác lại thở dài. Xua tay
– Không có gì đâu! Thôi anh về đi! Tôi muốn nghỉ ngơi!
Nhân im lặng, đưa tay thu hết đồ đạc vào trong chiếc hộp nhỏ. Hình như định nói thêm điều gì đó, song lại quay người, vẫy tay ra hiệu: “anh về phòng!”.

Sáng
Tôi mệt mỏi vươn người, cái chân sau một đêm bôi thuốc và tĩnh dưỡng đã khá hơn. Nghĩ lại chuyện hôm qua, cảm giác bất an vẫn phảng phất. Tôi chợt nhớ tới Vũ. Sau khi Nhân đến, anh đưa tôi về kí túc xá, Vũ cũng trở về nhà. Không biết cậu ấy thế nào rồi. Nghĩ vậy, tôi mau chóng làm vệ sinh cá nhân, ôm cặp xách rồi tới lớp. Tranh thủ vừa đi vừa gặm cái bánh mì mua dở. Vĩ thì đi đâu từ tối qua vẫn chưa về. Tôi ngủ say nên cũng không để ý.
Sân trường vẫn yên lặng như mọi ngày. Phải nói là học sinh ở đây ý thức một cách quá đáng. Không ồn ào như trường cũ của tôi. Xốc lại cặp xách, tôi dảo bước nhanh hơn. Bóng dáng mảnh khảnh của Vũ lọt vào tầm mắt. Tôi vội vàng chạy tới, vừa định lên tiếng gọi thì đã thấy Vũ cùng một người đàn ông lạ mặt tiến vào một góc khuất. Qua ánh mắt, chỉ thấy họ đang trao đổi điều gì đó. Nét mặt Vũ hơi cau lại, có vẻ là chuyện quan trọng.
Theo phản xạ có điều kiện, tôi núp ngay vào bức tường gần đó. Trong lòng không ngừng giằng xé giữa cảm giác tội lỗi và trí tò mò. Mà trong những trường hợp thê này, phần thắng thường nghiêng về vế thứ hai. Tôi tự tìm cho mình một lí do, sau đó chăm chú lắng nghe. Người đàn ông luống tuổi lêntiếng trước
– Nhà hàng bên kia đã đóng cửa, có vẻ bắt cóc không thành công nên chúng đã trốn luôn rồi. Nhưng cậu chủ yên tâm. Chúng tôi nhất định sẽ tìm thấy kẻ chủ mưu!
– Được! Tôi giao việc này cho ông!
– Tôi biết rồi!
Người đàn ông trao cho Vũ vật gì đó, tôi bị cành cây che khuất nên nhìn không rõ. Khi cố rướn người lên thì Vũ đã đút nó vào cặp. Trong lòng tôi càng tò mò. Vẫn đứng nguyên tại chỗ, não bộ từ từ lắp ghép lại những gì hai người vừa nói.
– Ra đây đi! Tôi ghét nhất là trò nghe lén!
Giọng nói của Vũ đột ngột vang lên làm tôi giật mình. Cậu ta….đang nói tôi sao? Sau khi nhìn quanh một lượt, xác nhận chỉ có mình tôi và Vũ ở đây, người đàn ông sau khi đưa đồ xong đã đi mất, tôi mới dụt dè bước ra khỏi chỗ nấp. Nhăn nhó nở một nụ cười
– Chào!…chào! Cậu cũng ở đây à? Tình cờ quá! Ha ha
Vũ không nói gì, chỉ liếc nhìn tôi. Ánh mắt hơi dừng lại ở chân tôi, sau đó lại quay người bỏ đi. Nói thực thì tôi rất ghét kiểu nhìn ấy của cậu ta. Nó thực sự khiến tôi rất bực mà không hiểu tại sao. Kiểu như là nói “Câu đừng có xía vào chuyện của tôi!” vậy. Rốt cuộc thì trong mắt cậu ta tôi là cái gì chứ? Chúng tôi cũng từng trải qua không ít chuyện. Nhưng cứ mỗi lần như vậy, Vũ lại đều lánh xa tôi. Thực sự tôi chưa bao giờ định nghĩa được quan hệ giữa tôi và cậu. Bạn bè? Không giống lắm. Kẻ thù? Hình như khả năng này cao hơn.
Tôi lắc lắc đầu. Thôi suy nghĩ lung tung rồi vào lớp.

………………….
Trong giờ
Tôi vẫn quay cuồng trong mớ suy nghĩ hỗn độn mà mình tạo ra. Bài giảng của cô giáo trên bục luồn vào tai này rồi lại trôi tuột qua bên kia. Ánh mắt không tự chủ được mà liếc về phía Vũ
– Nhìn hoài không mỏi mắt sao? – Giọng nói trêu trọc của Vĩ vang lên làm tôi hơi giật mình. Lâu lắm rồi mới thấy cậu ấy dùng giọng điệu này với tôi. Có chút lạ lạ. Tôi lúng túng
– Nhìn….nhìn gì chứ?
– Cậu tự biết! – Vĩ cười cười. Sau đó lại chống một tay lên má, tay còn lại xoay xoay chiếc bút bi – Sắp đến lúc thi rồi đấy. Cậu lại muốn trở lại làm 299 sao?
Lời Vĩ nói làm tôi sực nhớ. Nhanh thật, đúng là sắp đến thi tháng rồi. Dạo này tôi chểnh mảng học hành, có khi lại bị vào top nguy hiểm ấy chứ. Không được! Không được! Tôi phải củng cố lại mình thôi!
………………………
Những suy nghĩ về Vũ phút chốc bị đẩy vào trong cùng của đại não. Tôi ngoan ngoãn ngồi ôn bài như học sinh gương mẫu. Một vài cơn gió mát lạnh thổi vào từ cánh cửa khép hờ của thư viện làm bay bay trang sách, tạo nên tiếng sột soạt vui tai. Thật sự thì tôi rất ít khi vào thư viện. Bởi hay ỷ lại vào trí nhớ của mình, nên tôi chỉ ôn bài trước khi thi một ngày. Sau này khi vào học viện, thói quen đó vẫn không bỏ được.
Tôi bất chợt nhớ đến lần phải đọc hết cả núi sách trong một tuần để thắng Vũ. Quả thật giờ nhớ lại, cũng thấy tự khâm phục bản thân. Lúc ấy tôi chưa bị phát điên, thật đúng là một kì tích! Lần này tuy không phải sống chết giành lấy vị trí đầu tiên, nhưng cũng không thể quá lẹt đẹt.
Tôi lại cắm cúi tiếp tục đọc. Thế nhưng sự yên bình trong phút chốc bị phá vỡ bởi hai cô bạn mới đến. Tôi ngồi ở dãy trong cùng, họ ngồi ngay ngoài, nhưng vì phòng đọc ít người nên cuộc nói chuyện kia vẫn lọt vào tai dù tôi không muốn. Cô gái có mái tóc hạt dẻ xoăn nhẹ lên tiếng đầu tiên
– Cậu nghĩ lần này ai sẽ ở đầu bảng đây?
Cô bạn bên cạnh gấp cuốn sách đang đọc giở, giọn chắc nịch
– Nhất định là Thiên Vũ rồi!
Cô gái tóc hạt dẻ xoắn nhẹ một lọn tóc. Vẻ suy nghĩ
– Chưa chắc đâu! Văn Nhân cũng từng là huyền thoại của trường, chắc sẽ không để thua Vũ đâu!
– Xem ra lần này sẽ có đại chiến đây!
Tóc ngắn kết thúc cuộc nói chuyện bằng câu nói đầy ẩn ý. Tôi vẫn ngồi lặng yên. Nhưng trong lòng lại không ngừng nổi sóng. Tại sao? Tại sao không ai nghĩ tới tôi chứ? Dù sao thì tôi cũng từng giữ vị trí đầu bảng. Tôi từng thắng Vũ cơ mà! Tôi ấm ức lấy cuốn sách khác ra đọc. Thế nhưng trong đầu lại chợt hiện lên một ý nghĩ. Rốt cuộc thì trong hai người đó, ai giỏi hơn?

1 tuần trước ngày thi
Câu chuyện tôi nghe được ở thư viện giờ dã trở thành chủ đề nóng. Ai đến đâu cũng thấy bàn tán. Gì chứ sức hút mãnh liệt của hai người họ là không thể phủ nhận. Còn người hiện tại vẫn đang ở đầu bảng là tôi lại bị

Trang: [<] 1, 53, 54, [55] ,56,57 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
XtScript Error: Timeout.
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT