|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
lên tóc tôi
Ừ! Tôi hứa! Tuyết Mai!
Đừng gọi tôi là Tuyết Mai! Tôi không phải cô ấy! – Tôi nức nở, tôi đã mất tất cả, tôi cũng không là ai. Tôi chỉ còn mình cậu thôi. Vũ thì thầm
Tôi yêu cậu! Cho dù, cậu là ai!
Chap 63: Chân tướng
Khi tôi trở về thì đã hơn 10 giờ. Mấy người cảnh sát không ngừng hỏi nhưng tôi chỉ im lặng. Mãi họ mới chịu để tôi lên phòng. Tôi ghé qua phòng mẹ Vũ, thấy bác ấy vẫn còn ngủ say, không nén được thở dài một tiếng. Ngày mai Vũ sẽ đi. Trong lòng tôi nổi lên cảm giác bất an. Nhìn bầu rời đêm không chút ánh sáng, dường như ở một nơi khác, cũng có một người đang nhìn cùng phía với tôi. Tôi nắm chặt hai tay, tư nhủ: Thiên Vũ! Câu nhất địnhphải trở về! Nhất định phải trở về với tôi!
……….
– Hu hu! Cứu con với! Mẹ ơi! Hu hu!
– Cô chủ!Cô chủ!
– Hu hu! Hu hu!
– Á Á Á Á Á Á!!!!!
Tôi hốt hoảng bật dậy. Cả người đã ướt sũng mồ hôi. Lại là cơn ác mộng này. Bức tường lửa cháy dữ dội. Còn tôi đang vùng vẫy trong đó. Tim tôi đập liên hồi, tiếng vang vẫn cứ văng vẳng bên tai. Không! Không! Dừng lại đi! Tôi đưa tay ôm lấy đầu, những hình đó mới từ từ tan biến. Chiếc vòng vẫn đeo trên cổ tự nhiên đứt lìa, lăn xuống đất. Tôi nhìn theo vòng quay của nó, hai mắt trở nên nặng trĩu. Xung quanh lại hiện lên một khung cảnh khác. Một cánh đồng xanh trải dài như bất tận, cô bé mặc váy hoa đang xoay tròn, miệng nở nụ cười rạng rỡ
– Ha ha! Mẹ! mẹ nhìn xem, con có giống công chúa không?
– Giống lắm! Công chúa của mẹ đẹp nhất!
– Anh! Nhìn em xem! Váy mới mẹ mua cho em này!
– Ừ! Đẹp lắm!
– Ha ha ha!
Tiếng cười trong trẻo của cô bé ấy cứ vang mãi, vang mãi. Vừa gần gũi lại vừa xa xôi.
Khung cảnh trong phút chốc đột ngột thay đổi. Tiếng khóc thảm thiết vang lên
– Hu hu hu! Mẹ ơi! Ba ơi! Ba mẹ tỉnh lại đi! Đừng bỏ con!
Không gian xung quanh bịnhấn chìm bởi sắc đỏ. Hai người nằm trên đất mắt khép hờ, người mẹ đưa tay về phía đứa trẻ đang khóc. Thều thào không còn nghe rõ. Chiếc xe bên cạnh vẫn bốc cháy.
Là tai nạn! Khủng khiếp qúa! Chiếc váy mới mua của tôi, tôi chỉ vừa mới mặc. Ba mẹ nói tôi mặc váy đẹp như công chúa. Tại sao trong phút chốc lại đều nằm im như vậy? Nước mắt tôi rơi không ngừng, dường như không thể nào dừng lại được. Tôi đưa tay ôm chặt lấy đầu, tiếng nấc tắc nghẹn nơi cổ họng
– Mẹ! Mẹ!
…………………..
Vừa mới sáng sớm, tôi đã lập tức lao ra ngoài bắt xe. Nhưng lại bị mấy người cảnh sát giữ lại
– Thả tôi ra! – Tôi hét lên, không còn suy nghĩ được thêm điều gì khác ngoài việc phải đến đó. Tôi phải đi. Tôi phải đi tìm mẹ. Cánh tay họ vẫn giữ tôi thật chặt, mặc cho tôi gào thét. Nước mắt tôi rơi lã chã, vẫn không ngừng nói – Thả tôi ra! Thả tôi ra!
Mấy người cảnh sát bị biểu hiện của tôi làm cho bất ngờ, nhất thời không biết phản ứng như thế nào. Lợi dụng cánh tay đang thả lỏng, tôi vùng chạy ra ngoài, vội vàng bắt xe đi thẳng. Tim tôi đập không ngừng, tiếng gọi ấy vẫn thôi thúc tôi. Kêu gọi tôi hãy trở về.
Chiếc xe dừng lại ở cổng ngôi nhà màu tro, tôi cầu nguyện rằng mình nhớ đúng đường, run run đưa tay bấm chuông. Người giúp việc còn khá trẻ ra mở cửa cho tôi, khuôn mặt thắc mắc nhìn tôi
– Cô tìm ai?
– Tôi…..tôi….
Tôi ngập ngừng nhìn cô ấy, không biết nên nói như thế nào. Đúng lúc đó thì người quản gia từ trong nhà bước tới. Tôi hơi ngỡ ngàng nhìn ông ta, người quản gia lại cười, nhẹ nhàng nói
– Cô chủ! Cuối cùng cô cũng trở về!
Tôi im lặng nhìn ông ta, nhìn ngôi nhà màu xám tro trước mặt. Đây….đây thật sự là nhà tôi ư? Tôi thật sự ở đây sao? Bước chân tôi không tự chủ được bước lên một bước. Người quản gia vẫn ôn tồn nói
– Cô chủ! Cậu chủ đang đợi cô!
Vừa nói, ông ấy vừa tránh sang một bên, nhìn tôi rồi đi trước dẫn đường. Tôi bước theo ông ta, trong lòng không ngừng hoang mang. Tôi đã tìm thấy một phần kí ức, chỉ cần vào đó, tôi sẽ biết tất cả. Nhưng tại sao tôi lại lưỡng lự. Cảm giác sợ hãi này là như thế nào? Còn anh trai? Anh trai thật sự của tôi là ai? Những câu hỏi
xoay vòng trong đầu, dường như có một sức ép đang đè nặng lên vai, khiến tôi chỉ muốn lập tức quay người bỏ chạy. Người quản gia lại lên tiếng, cắt đứt dòng suy nghĩ của tôi
– Cô chủ!
Tôi giật mình ngẩng lên, ông ấy đưa mắt ra hiệu đã đến nơi. Bước chân tôi dừng lại, nhìn như thôi miên về phía căn phòng trước mặt. Chỉ còn một bước nữa, mở cánh cửa này ra, tôi sẽ biết tất cả. Dường như có một tiếng gọi sâu thẳm nơi trái tim kêu tôi hãy mở ra, nhưng lại có một giọng nói khác ngăn cản. Cánh tay tôi đưa ra trước không trung, lưỡng lự một hồi lâu. Tôi nhắm mắt, run run đưa tay nắm lấy chốt cửa. Một tiếng “cạch” vang lên khe khẽ. Cùng lúc cánh cửa được mở ra, là một thanh âm quen thuộc vọng đến
– Chào mừng em đã trở về! Trương – nhị tiểu thư!
Tôi sững người đứng trước căn phòng màu trắng nhạt. Trên chiếc ghế bành lớn có trạm trổ vân gỗ cầu kì, Nhân đang ngồi quay mặt về phía tôi, ánh mắt lóe nên nụ cười. Cả người tôi cứng đờ, rất lâu mới có thể khó khăn nói một câu
– Anh….anh…thật sự là anh trai tôi?
Nhân hơi nhíu mày nhìn tôi
– Có vẻ kí ức của em vẫn chưa hoàn toàn hoàn thiện nhỉ? Em gái!
Tôi chết lặng, Nhân thật sự là anh trai của tôi. Anh nói quay về trường vì một người là như thế này sao? Nhưng tại sao lại không nói với tôi? Tại sao không nhận tôi?
– Chúng ta ngồi xuống nói chuyện được chứ? – Nhân khẽ đẩy ghế, ra hiệu cho tôi bước đến. Tôi vịn tay vào thành ghế, từ từ ngồi xuống, nhìn thẳng vào mắt anh nhưng giọng nói lại run run
– Tôi….tôi muốn biết tất cả!
– Được rồi! Anh sẽ cho em biết! – Nhân xoay ghế, ngồi đối diện với tôi. Hai tay đan vào nhau, giọng nói nhẹ dần đi – Bắt đầu thế nào nhỉ? Chắc là từ 10 năm trước, và mối thù giữ nhà họ Trương và họ Hoàng. 10 năm trước, nhà chúng ta và nhà họ Hoàng là đối tác kinh doanh. Ba mẹ đã rất tin tưởng bọn họ, thật không ngờ, họ lại ngấm ngầm *** hại gia đình chúng ta. Sau đó vì bị phát hiện, đã sai người gây tai nạn cho cả nhà chúng ta. Cả ba và mẹ đều đã chết trong vụ tai nạn ấy.
Tôi nhìn anh, đây là đoạn kí ức duy nhất mà tôi có. Cảnh tai nạn khủng khiếp. Hình ảnh ba mẹ đang thều thào gọi tên tôi bên vũng máu. Nước mắt tôi bất chợt rơi. Làm sao tôi có thể quên được? Làm sao tôi có thể quên ba mẹ được chứ?
Anh ngẩng đầu, khẽ thở dài một tiếng, lại tiếp tục kể
– Sau tai nạn ấy, chỉ còn lại anh và em. Anh đã thề nhất định sẽ trả thù cho ba mẹ, sẽ hủy hoại cả nhà họ Hoàng. – Ánh mắt anh chợt lóe lên một tia căm phẫn, sau đó lại quay nhìn sang tôi, dùng ánh mắt có lỗi nhìn tôi – Nhưng vì phải lo quá nhiều chuyện, anh đã không có thời gian quan tâm tới em. Sau tai nạn ấy, em không còn hay nói hay cười như trước nữa. Bác sĩ nói em quá sốc nên đã bị trầm cảm. Trong một lần anh xa nhà, khi trở về mới được tin em đã mất tích.
Kí ức mơ hồ của tôi bỗng nhiên hiện lên hình ảnh một căn nhà cũ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




