watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 12:01 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9051 Lượt

dẫn đường. Vũ đi theo
Khi hai người đã vào trong ngôi nhà kho cũ. Vĩ đột nhiên dừng lại, cánh cửa lớn đóng sập tức khắc. Vũ hơi giật mình, nghi hoặc nhìn Vĩ
– Cậu làm gì vậy?
Vĩ im lặng, khõe môi khẽ cười
– Tiễn cậu!
………………….
Đừng! Đừng! Xin cậu đừng làm như vậy! Tôi không ngừng cầu nguyện, chiếc xe đã chạy nhanh hết sức nhưng sao vẫn thấy quá chậm. Con đường phía trước bỗng nhiên bị chặn lại. Bác lái xe quay lại nhìn tôi
– Tắc đường rồi!
Tôi ngó ra bên ngoài, chỉ thấy trước mắt là một hàng xe nối đuôi nhau dài dằng dặc. Bây giờ là 7.45, Vĩ nói 8 giờ sẽ đi. Tôicòn 15 phút nữa. Tôi vội vã trả tiền rồi bước xuống xe. Mặc kệ tất cả, tôi phải đến được đó. Tôi nhất định phải đến được đó. Tôi chạy trên con đường dẫn tới bến tàu. Hai hàng xe bên đường không ngừng tuýt còi nhưng tôi không để tâm. Trong tâm trí tôi lúc này chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Tôi nhất định phải đến được đó!
7.50
Con đường phía trước gần như dài bất tận, tôi cảm thấy bản thân mình như sắp kiệt sức. Hai chân nhũn ra, cổ họng bỏng rát. Không được! Tôi không thể dừng lại. Tôi vẫn cố gắng chạy, mỗi bước chân nện xuống đường đều cảm thấy đau rát.
7.55
Bến tàu đã hiện ra trước mắt. Không còn thời gian để suy nghĩ, tôi lao vội vào. Cúi người xuống thở dốc, mọi người đang chen nhau. Tiếng rao hòa lẫn với tiếng nói chuyện và tiếng còi tàu. Ở đâu? Ở đâu? Hai người đang ở đâu?
Chiếc đồng hồ cứ nhích dần từng phút một.
7.58
Tôi đảo mắt nhìn quanh, không ngừng cầu nguyện. Đừng làm hại Thiên Vũ! Xin cậu đừng làm như vậy! Một số người tò mò nhìn tôi, tôi vẫn cố gắng tìm kiếm. Đôi chân gần như mốn ngã khụy nhưng tôi không thể dừng lại, chỉ cần tôi dừng lại, người tôi yêu thương nhất sẽ không còn. Tôi run run gọi to
– Diên Vĩ! Thiên Vũ! Hai người ở đâu?
Bến tàu ồn ào nhưng không có tiếng đáp lại. Cổ họng tôi bỏng rát, thu hết sức lực mà gọi
– Diên Vĩ! Thiên Vũ! Hai người ở đâu? Hai người ở đâu?
Trả lời đi! Trả lời đi! Xin hãy trả lời đi! Cầu xin hai người hãy trả lời tôi! Đôi chân tôi ngã khụy, hai mắt đã cay xè. Những người xung quanh không ngừng nhìn tôi ngạc nhiên. Đúng lúc đó thì….
BÙM!
Một tiếng nổ lớn vang lên. Tôi ngay lập tức khựng lại, toàn thân gần như tê cứng, hô hấp cũng dường như không thể hoạt động. Chiếc đồng hồ trên cao chỉ đúng 8.00. Tôi thấy tai mình ù đi, xung quanh lại vang lên tiếng xôn xao
– Cái gì vậy?
– Trời ơi! Cháy to quá!
– Không biết có ai trong đó không?
Họ cùng bàn tán nhìn về căn nhà kho cách đó không xa, nơi ngọn lửa hung hãn đang chồm lên nuốt trọn lấy cả căn nhà. Tôi sững sờ nhìn căn nhà đang từ từ bị nuốt trọn. Dường như không còn nghe thấy gì nữa. Không phải! Cậu không ở trong đó! Đúng không? Không phải là cậu! Không phải! Không phải!
– Khủng khiếp quá! Sao tự nhiên lại cháy vậy?
– Gọi xe cứu hỏa đi! Có người bị kẹt trong đó! – Tiếng ai đó đột nhiên hét lên, dội thẳng vào tai tôi. Cả người tôi đông cứng, không nhận thức được nước mắt đã rơi đầy mặt.
Tôi lao về phía trước. Không cần biết lửa bỏng, tôi chỉ muốn tìm Vũ, tôi phải tìm được cậu. Hai tay tôi bỗng nhiên bị giữ chặt, có tiếng thét bên tai
– Làm gì vậy? Mau tránh ra! Nguy hiểm lắm!
– Không! Không! – Tôi hét lên, lại lao đến ngôi nhà đang bùng cháy dữ dội nhưng họ lại càng giữ tôi chặt hơn. Tại sao không cho tôi đi tìm Vũ? Tôi phải tìm cậu! Tôi phải đi tìm cậu! Không!
– Thả tôi ra! Thả tôi ra! – Tôi gào lên qua làn nước mắt. Dùng hết sức lực để lao tới.

– Thiên Vũ! Hứa với tôi là sẽ trở về!
– Ừ! Tôi hứa!
…….
– Tuyết Mai! Tôi hứa!
…….

– Tôi yêu cậu!

– Tôi yêu cậu! Cho dù, cậu là ai!

……..
Không giữ lời! Hoàng Thiên Vũ! Cậu không giữ lời! Cậu là kẻ nuốt lời! Cả căn nhà trong phút chốc sụp đổ, ngọn lửa vẫn hừng hực. Tôi thấy mình không thể thở nổi. Tiếng hét dường như xé toạc không gian
– AAAAAAAA! Không! Không!
– Thả tôi ra! Thả tôi ra! – Tôi vẫn gào khóc không ngừng, cả thân người như không còn sức lực, tôi ngã quỵ.

– Tuyết Mai! Tôi sẽ bảo vệ cậu!
……..
– Cậu có ánh sáng riêng của mình! Cậu không phải là Thiên Thiên! Và người tôi yêu….là Phương Tuyết Mai!
……………
Nói dối! Cậu nói dối! Cậu lừa tôi! Cậu không yêu tôi! Cậu muốn bỏ mặc tôi! Tại sao cứ hết lần này đến lần khác lừa dối tôi! Trở về đi! Làm ơn trở về đi!
– AAAAA! Không! Không!!!!!

Đốm lửa chỉ còn nhỏ xíu rồi lụi tắt hẳn, đám đông không ngừng bàn tán về vụ hỏa hoạn, sau đó lại thương cảm nhìn cô gái vừa lê vừa bò đến bên đống tro tàn. Cả căn nhà đã cháy rụi không còn một mẩu, những ngón tay cô gái không ngừng đào bới, bị lửa đỏ làm cho phồng rộp cả lên. Cô gái không khóc, chỉ không ngừng tìm kiếm thứ gì đó, khiến cho những người xung quanh chỉ biết đứng nhìn mà không biết phản ứng như thế nào
– Đủ rồi! – Một giọng nói khẽ khàng vang lên bên tai tôi, nhưng tôi không nghe thấy, vẫn tiếp tục đào bới
– Dừng lại đi! – Giọng nói lặp lại
Thiên Vũ! Đừng sợ! Tôi đến tìm cậu! Tôi sẽ tìm ra cậu! Tôi nhất định tìm ra cậu! Tôi sẽ không để cậu rời xa tôi! Tôi không trách cậu! Không trách cậu nữa! Tôi tự lẩm bẩm với bản thân mình, vẫn đào bới không ngừng.
– Anh nói em dừng lại đi! – Nhân hét lên, giằng mạnh tay tôi khỏi lớp than còn đỏ lửa.
– Bỏ – tay – ra! – Tôi dùng ánh mắt không cảm xúc nhìn Nhân, anh hơi giật mình. Tôi hất tay, lại tiếp tục đào bới.
– Đừng hành hạ mình nữa! Cậu ta chết rồi! Hoàng Thiên Vũ chết rồi! – Tiếng hét của Nhân làm tôi dừng lại. Một giọt nước nhỏ xíu rơi xuống lớp than nóng bỏng. Tôi vẫn đào bới.
– Em hãy chấp nhận đi! Hoàng Thiên Vũ đã chết rồi! – Giọng Nhân lạnh lùng cứa vào tim tôi. Trong một phút, thứ chất lỏng tưởng như đã khô cạn lại trào ra. Nói dối! Cậu ấy đang chờ tôi! Cậu ấy đang chờ tôi tới tìm! Cậu ấy đã hứa sẽ trở về! Đã hứa sẽ luôn bảo vệ tôi! Nói dối! Tất cả các người đều đang nói dối! Tôi không tin! Tôi không tin!
– Tuyết Mai! – Nhân kéo tay tôi. Khuôn mặt tôi nhạt nhòa nước mắt, tôi gào lên
– Thả tôi ra! Vũ chưa chết! Tôi phải tìm Vũ!
Anh ôm chặt tôi vào lòng, không ngừng nói
– Đừng như vậy nữa! Em đừng như vậy nữa!
– Không! Bỏ tôi ra! Bỏ tôi ra!
Tôi không ngừng giẫy giụa. Bỗng nhiên cảm thấy xung quanh mờ dần đi. Không còn nghe thấy âm thanh gì nữa, chỉ có tiếng hét gọi của Nhân
– Tuyết Mai! Em tỉnh lại đi! Tuyết Mai!
Chap 65: Thành kỉ niệm

Căn phòng màu trắng sữa ảm đạm đến lạnh lẽo. Cánh cửa gỗ bị khóa chặt kín, khiến căn phòng có cảm giác tách biệt hẳn với cuộc sống ồn ào bên ngoài. Nắng không đủ sức len lỏi vào trong phòng làm chậu hoa Diên Vĩ nhỏ héo tàn. Từng cánh hoa tím nhạt rải rác rơi trên bàn ghỗ và sàn nhà. Bên cạnh chiếc giường cà phê sữa, một bóng người nửa ngồi nửa quỳ nhìn người trước

Trang: [<] 1, 78, 79, [80] ,81 ,82 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT