watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:32 - 22/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 2257 Lượt

môn thôi, biết chưa? Lúc nào cũng phải học tập, cầu tiến nhiều hơn nữa, không được chủ quan khinh địch. Rõ?

-Rõ! – Năm đứa trẻ đồng thanh đáp lời. Dương liền cho bọn chúng tản đi tự do “làm ăn”, yêu cầu cần thiết là quanh quẩn trong mấy con phố gần đây để cô có thể trông chừng, dĩ nhiên nguyên tắc quan trọng nhất vẫn là không đụng đến dân nghèo cùng người lao động lương thiện rồi. Còn chính mình thì thản nhiên đứng trong ngõ, khoanh tay lại biểu hiện ra vẻ mặt tỉnh bơ. Lam hỏi:

-Cô dạy chúng làm đạo tặc? Không phải là ăn cắp sao?

Dương trợn mắt:

-Ăn cắp? Anh nghe lại đi, là nghĩa tặc đó, chúng tôi lấy được gì đều chia cho những người ăn xin, những gia đình nghèo khổ, chúng tôi lại chẳng đụng gì đến người làm ăn lương thiện, vậy có gì là sai?

-Cho dù có đúng đi chăng nữa thì cô không thấy bắt chúng làm thế là nguy hiểm sao? Lỡ bị người ta bắt được thì làm thế nào?

Dương mỉm cười tự đắc:

-Yên tâm đi, tất nhiên là tôi có bí quyết riêng để canh chừng chúng nó chứ, rất an toàn. Còn anh thì sao?

-Tôi sẽ không làm đâu! – Lam lắc đầu.

“Chà!” Dương mỉm cười, nghĩ trong đầu, đây chỉ là khảo nghiệm để xem xét tư chất bọn chúng thôi, sau này vào trong Học viện mới là huấn luyện đích thực

Lũ trẻ chia ra hành động thành từng nhóm. Một lát, nhóm của cu Tí, cu Tèo cùng bé Cúc trở về, miệng cả ba cùng cười toe toét chìa ra một túi tiền khá nặng. Dương mỉm cười khen ngợi:

-Tốt lắm! Về sẽ có thưởng.

Cô cho mấy đứa đi chơi rồi bất ngờ túm tay Lam kéo hắn leo lên mái nhà quan sát nhóm còn lại. Lam bị bất ngờ, hơi giật mình nhưng vẫn giữ được bình tĩnh sửng sốt nhìn Dương. Cô mỉm cười tinh nghịch:

-Anh không thấy quen thuộc chút nào sao?

-Sao cơ? – Lam sửng sốt.

-Không có gì. – Dương quay đi, chỉ xuống phố – Nhìn kìa, Giáp và Chi.

Lam vốn định hỏi tại sao Dương lại biết bay, nhưng thấy thái độ chăm chú quan sát của cô nên lại thôi, đành quay theo hướng Dương chỉ. Hai đứa trẻ ở phố bên cạnh, đang bám theo mục tiêu là hai người trẻ tuổi ăn mặc rất giống những thư sinh trẻ nhan nhản khắp nơi trong kinh thành. Dương thầm khen chúng có tài quan sát, y phục mặc trên người họ tuy màu sắc giản dị nhưng đều là gấm vóc thượng hạng, người thường không thể có được, nhất định người giàu có cải trang. Nhưng chỉ được cái này lại hỏng mất cái kia. Chúng đương nhiên đã quên mất lời dặn của Dương, là nghĩa tặc chỉ cướp của bọn cường hào ác bá xấu xa. Không lẽ hai người này làm việc gì xấu?

Đột nhiên hai thư sinh dừng lại, thì thầm vào tai nhau điều gì đó, những lời này dĩ nhiên không ai có thể nghe thấy nhưng với Dương lại là ngoại lệ, khiến Dương rùng mình, nhận ra lũ trẻ đang tự đặt mình vào tình trạng nguy hiểm:

-Bẩm Bệ hạ, có mấy tên lưu manh đang có ý đồ với chúng ta.

-Bọn chúng còn nhỏ, có lẽ còn uốn nắn lại được, đừng ra tay nặng quá.

-Dạ! Bệ hạ.

Là nhà vua sao? Dương nghĩ. Cô đưa Lam xuống trở lại mặt đất, căn dặn:

-Anh nhanh chóng trở về đại bản doanh nhé.

Thế rồi, để lại Lam vẻ mặt ngơ ngác, Dương chạy đến nơi những đứa trẻ sắp sửa gặp rắc rối.

Chương 7

Ads Phố phường đông đúc người qua lại. Buổi sáng, những quầy hàng bày bán đủ các chủng loại hàng hóa tràn lan chen chúc nhau hai bên lề đường. Người người mua bán qua lại nhộn nhịp ồn ã nhưng cũng không thể che lấp được hình dáng hai người thư sinh cũng đang hòa trong dòng người ấy. Hai chàng trai ăn mặc rất đỗi bình thường, nhưng bộ trang phục giản dị trên người không thể giấu kín được khí chất khác người của họ. Hai người cao sàn sàn bằng nhau, một người mặt mày trông như tạc với các đường nét cứng cỏi như một võ tướng, đôi mắt ánh lên sự khắc khổ nghiêm nghị, tay cầm một thanh gì dài dài được bọc vải, một người thanh tú mềm mại đúng chất thư sinh trói gà không chặt, vẻ mặt toát lên sự thoải mái phóng túng, tay cầm một chiếc quạt giấy phe phẩy.

“Hai mặt của một vấn đề”, Dương nghĩ, nhìn bề ngoài hai người này là một cặp bài trùng một văn một võ rất rõ ràng, cái cuộn được bọc vải kia nhìn là biết là kiếm, chỉ là không ai ngờ được một người là vua, một người là thị vệ theo sau bảo vệ, dĩ nhiên võ công chắc chắn rất cao cường. Cô lại nhìn hai đứa nhỏ đang lén lút theo phía sau một quãng, sao chúng lại muốn chọc đến hai người này nhỉ? Không kịp ngăn lại nữa rồi, Chi đã đâm bổ nhào vào người thư sinh có khuôn mặt thanh tú, chiếc kẹo trên tay văng xuống đường, òa khóc trông rất thê thảm. Tiếp theo là Giáp chạy đến, vẻ mặt bừng bừng giận dữ định lôi cô bé đi. Đó là mánh lới quen thuộc của chúng. Thông thường người ta thấy cô bé con bị văng mất kẹo lại khóc như vậy đã rất đáng thương mà không ngờ túi tiền của mình đã bị nó thó từ lúc nào, sau đó Giáp giả làm anh trai đến trách móc người ta vài câu rất hợp lí rồi ngọt miệng dỗ dành em gái, đưa nó rời đi chẳng ai nghi ngờ gì. Nhưng lần này lại khác, hai đứa đã đụng phải “thứ dữ”.

Thư sinh cầm thanh kiếm bọc vải hừ một tiếng giận dữ, bàn tay to nhanh chóng kéo cổ cả hai đứa trẻ lại, trưng ra một bộ mặt u ám dọa người rất đáng sợ. Hai đứa trẻ sợ run lẩy bẩy, nhưng vẫn luôn miệng kêu gào:

-Hu hu, hai ông là người xấu, bắt nạt trẻ con, hu..hu..

“Đóng đạt lắm, cũng rất cam đảm”, Dương nghĩ, “yên tâm, có cứu binh đến đây”. Cô xông ra đường lao về phía hai đứa trẻ, quát lớn:

-Chi! Giáp! Đồ hư hỏng, chị dặn trông nhà lại chạy đi chơi, về nhà ngay không chị cho ăn đòn bây giờ!

Vừa nói xong thì chân đã bước tới trước mặt bọn họ. Rất tự nhiên, Dương giành lấy hai đứa trẻ, vừa định bước đi thì đã bị người cầm kiếm chặn lại. Thư sinh cầm quạt vẻ mặt rất thản nhiên nói:

-Này cô gái, hai đứa trẻ này là em cô sao?

Dương nhìn thẳng mặt anh ta, đáp:

-Đúng vậy, nếu chúng có quấy phá gì thì tôi là chị rất xin lỗi hai vị, hai vị đại nhân đại lượng sẽ không chấp với hai đứa trẻ con chứ?

-Ha ha, không chấp không chấp, nhưng đồ thì cũng nên trả lại chứ?

-Cái gì? – Dương giận dữ rất đúng kịch bản, quát hai đứa – Chúng mày ăn cắp hả? Sao lại hư đốn như thế? Ai dạy chúng mày ăn cắp hả? Mau trả lại đồ ngay rồi quỳ xuống xin người ta tha lỗi đi. Mau!

Chi phối hợp theo rất ăn ý, biết chị nói vậy thì phải trả lại thật rồi, liền chìa một mảnh ngọc bội vừa lấy được ra, vẻ mặt rất oan khuất:

-Chú này làm rơi kẹo của em mà, em thấy cái này rơi cạnh kẹo của em nên em nhặt đấy chứ!

-Còn chối à? – Dương cáu kỉnh giật lấy, rồi chìa ra trước mặt thư sinh:

-Có phải cái này của anh không?

-Đúng rồi. – Thư sinh cầm quạt cười đáp, tay cầm lấy miếng ngọc, đôi mắt phóng túng linh lợi chăm chú quan sát Dương, cảm thấy cô gái này có rất nhiều kì lạ. Khuôn mặt nhọ nhem nhưng không bôi kín hoàn toàn, lộ ra một vài chỗ da thịt trắng mịn, các đường nét trên mặt nhìn kĩ đều rất khả ái, đôi mắt đẹp không thể chối bỏ. Chà, nếu như cô ta tắm rửa lại sạch sẽ rồi mặc y phục thật đẹp thì sao nhỉ? Chắc chắn sẽ là một mĩ nhân khuynh thành..

Thư sinh cầm kiếm nhìn biểu hiện có đôi chút say mê của chủ nhân thì hiểu ý, bèn giơ tay đoạt lại hai đứa trẻ, tỏ ý chuyện này chưa xong. Dương làm sao lại không hiểu ý cái nhìn kia đánh giá mình như thế nào, bực bội không buông chúng ra, thành ra hai bên giằng co nhau. “Định lợi dụng cơ hội này mà làm khó ta à? Không có cửa đâu!” Dương nghĩ, tay giật mạnh lại, đoạt lấy hai đứa trẻ về phía mình rồi nhanh chóng…quay đầu bỏ chạy. Thị vệ kia không ngờ cô gái kia lại đoạt được hai đứa trẻ, vội phóng lên chặn lại, nhưng chặn không được bèn chuyển sang tấn công. Dương hai tay ôm hai đứa trẻ nhưng cũng không nặng nề gì, tránh khỏi rất dễ dàng, nhưng kẻ kia cứ ương bướng tấn công không ngừng mà giữa phố phường đông đúc mà cô thì lại không muốn phô ra tốc độ thật của mình sẽ khiến người ta thấy kỳ lạ, thành ra cứ bị bám mà chưa tìm ra cách nào thoát đi được. Hai người đánh qua đánh lại rốt cuộc đã mấy chục chiêu, những người buôn bán qua lại đã xúm đông xúm

đỏ thành một vòng quanh trầm trồ quan sát khen ngợi cô gái. Hai tay ôm hai đứa trẻ mà vẫn nhanh nhẹn tránh thoát khỏi những chiêu tấn công càng lúc càng dữ dội của người kia. Thị vệ thì cảm thấy thật mất mặt, trước mặt chủ tử và bàn dân thiên hạ mà mãi vẫn không hạ nổi cô ta cho nên nóng mặt nhưng vẫn nén giận, chiêu thức càng lúc càng ảo diệu tinh vi. Còn người thư sinh kia thì vẫn đứng một bên quan sát, không ai biết hắn nghĩ gì, chỉ là nét mặt vẫn thản nhiên, nụ cười cong trên khóe môi càng lúc càng lộ rõ.

“Cứ đánh mãi thế này cũng không ổn”, Dương nghĩ, nhưng rồi trong đầu chợt nảy ra một chủ ý, phải rồi, mình đang thu thập các tư liệu lịch sử, nếu thêm một bức họa vua Lê Thánh Tông, chẳng phải sẽ hoàn thiện hơn sao? Hơn nữa, lại là ông vua được xưng tụng là minh quân, sao lại không nhân cơ hội làm quen cơ chứ, sau này có khi lại có lợi cũng nên. Lập tức cô lắc mình một cái tránh ra sau lưng thị vệ rồi bất thần giơ chân đạp một phát vào mông anh ta, chấm dứt cục diện ngang bằng nãy giờ. Người khác nhìn vào chỉ thấy bình thường, chỉ có người hứng chịu “cú đá của vampire” mới biết nó mạnh đến cỡ nào, thân hình hắn ta lập tức loạng choạng ra xa rồi ngã ập vào một gian hàng bán rau

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT