watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9334 Lượt

thở phào, ra cửa, băng qua đường đi tới tiệm cơm Tây kia.

Đi được nửa đưởng, bỗng nhìn thấy cửa tiệm ăn mở ra, Tần Chinh hơi nhíu mày bước ra, bên cạnh là một người khác – Bạch Vi?

“Tin tin —”

Chủ xe ấn còi, tôi vội tránh ra, ngẩng đầu lên thì hai người kia đã đi được một đoạn.

Tôi hoài nghi nhìn hai cái bóng kia đi vào tòa nhà làm việc. Lúc trước cũng chưa từng thấy Bạch Vi, Bạch Vi là gần đây mới về nước với Vệ Dực, mấy hôm trước, Tần Chinh nói có đồng nghiệp mới tới công ty, chẳng lẽ chính là Bạch Vi?

Vậy tại sao hôm trước ở khách sạn lại không chào hỏi nhau?

Tần Chinh luôn không coi ai ra gì, cũng có thể hiểu, còn Bạch Vi thì sao …

Lúc ấy, tôi không chú ý nhìn vẻ mặt của cô ấy, nhưng bây giờ nghĩ lại – sao lại có vẻ không thích hợp lắm nhỉ?

Chương 7: Chu Tiểu Kỳ – chuyên nghề làm con cháu

Phòng ngừa phát sinh tình huống máu chó thô bỉ, lại khiến bản thân suy đoán vớ vẩn, trực tiếp giáp mặt hỏi rõ ràng vẫn hơn!

Tôi đi theo bọn họ về nơi làm việc, ngay lúc nhìn thấy hai người sắp vào thang máy, vội vàng gọi một tiếng: “Tần Chinh!”

Hai người cùng dừng bước quay đầu nhìn tôi, Tần Chinh một tay chng lên cửa thang máy, nhìn thấy tôi nhướng mày có vẻ ngạc nhiên. Tôi tiến lên hai bước tới gần thang máy, cười nói: “Vừa định tới tìm anh cùng ăn cơm trưa.”

Anh lại nhíu mày, “Em giờ vẫn chưa ăn trưa sao?”

Nhanh lên một chút, bụng tôi quả thật hơi đói rồi, xoa xoa dạ dày, cười nói: “Vừa nhìn thấy hai người đi từ tiệm cơm Tây ra, anh ăn rồi à?”

Tần Chinh liếc Bạch Vi một cái, đáp: “Được rồi, anh đưa em đi.”

Lúc này cửa thang máy mở ra, Bạch Vi mỉm cười nói: “Vậy tớ lên trước, lần sau nói chuyện tiếp.”

Thái độ cô ấy lại rất tự nhiên thoải mái, vẻ mặt Tần Chinh cũng thản nhiên, cửa thang máy khép lại.

“Hóa ra cô ấy là đồng nghiệp mới của anh à, hôm qua cô ấy cũng ở khách sạn, sao anh lại không chào hỏi người ta một tiếng?” Tôi nghi ngờ hỏi.

Tần Chinh kéo tay tôi ra khỏi thang máy, chẳng có phản ứng đặc biệt gì, chỉ thản nhiên nói: “Không để ý lắm, hôm qua cũng đông người.”
Tôi nghĩ một chút thấy cũng phải, anh không phải loại người sẽ để ý đến người khác, với anh mà nói một chuỗi con số còn bắt mắt, có sức hấp dẫn hơn cả một đống người.

Vào nhà ăn, Tần Chinh gọi đồ ăn giúp tôi, lại đưa tôi uống một bát canh đặc để lót dạ dày trước đã.

“Vậy anh cũng biết cô ấy là bạn gái Vệ Dực chứ.” Tôi nói, “Hai người quen nhau từ trước à?”

Tần Chinh bấy giờ mới coi là nghiêm túc, hai tay đan vào nhau để trên bàn, chăm chú nhìn tôi, môi mỏng khẽ mím, “Có phải lại nghĩ lung tung rồi không?”

“Em chính vì sợ bản thân suy nghĩ lung tung nên mới đi hỏi anh. Em tự đoán, chưa chắc đã đúng, anh nói cho em biết, cũng không đến mức là phải nói dối đúng không.” Tôi thản nhiên đáp trả, cười nói, “Sao em lại cảm thấy là hai người quen biết từ trước nhỉ?”

Đáy mắt Tần Chinh hiện lên ý cười, cong khóe môi, “Phải, có quen. Bạch Vi là bạn học trung học với anh, sau khi tốt nghiệp thì sang Mỹ.”

Tôi bỗng nhiên tỉnh ngộ, “Chả trách! Trước đến giờ anh chưa bao giờ ăn cơm với cô gái khác, hóa ra cũng là đồng hương!”
“Đồng hương …” Tần Chinh cười khẽ, rất tự nhiên rút một tờ giấy ăn lau khóe miệng giúp tôi, lại mỉm cười nói: “Không phải ai cũng vô tâm vô tính như em.”

Phải, là tôi vô tâm vô tính, anh dùng đủ mọi cách từ nói bóng nói gió cho đến nói thẳng mà tôi vẫn mặt dày bám dính lấy anh.

Hồi thứ nhất
Anh nói: “Tớ rất bận.”
Tôi nói: “Không gấp, mai thì thế nào?”
Anh nói. “Mai cũng không rảnh.”
Tôi nói: “Vậy cuối tuần nhé! Cuối tuần chắc là được chứ nhỉ?”
Anh nói. “Có hoạt động đoàn thể.”
Tôi nói: “Vậy bao giờ thì hết bận? Tớ lúc nào cũng rảnh, lúc nào cậu hết bận đều được.”

Hồi thứ 2:
Anh nói. “Tớ không thích ăn cay.”
Tôi nói: “Vậy thì không bỏ tương ớt vào là được.”
Anh nói. “Tớ không thích ăn cơm bên ngoài.”
Tôi nói: “Chúng ta ăn trong trường cũng được, có điều trong trường không có lẩu cay hương vị chính hiệu.”
Anh nói. “Tớ cũng không thích ăn lẩu cay.”
Tôi nói: “Tớ không kén ăn, cậu thích gì tớ ăn cái nấy là được!”

Hồi thứ 3
Anh nói. “Tớ không muốn ra ngoài ăn cơm với cậu.”
Tôi nói: “Vậy tớ gói lại mang tới phòng ngủ các cậu nhé?”
Anh nói. “Cậu có thể đừng quấn lấy tớ nữa không?”
Tôi nói: “Kìa? Đồng hương, tớ đâu có quấn lấy cậu đâu?”
Anh nói. “Tớ muốn một mình yên tĩnh một lát…”
Tôi nói: “Được thôi, vậy tớ đi trước.”

Tôi nói là làm, nói đi là đi, thu xếp xong hành lý bèn tham gia một hoạt động dã ngoại, một tuần cũng không quay về trường. Kết quả, vừa quay về trường, tới cửa ký túc đã bị anh tóm được.

Sắc mặt anh xanh mét, nắm chặt cổ tay tôi, lạnh giọng hỏi: “Cậu đi đâu về?”

Tôi hơi ngỡ ngàng, thành thật trả lời: “Tớ đi tham gia một hoạt động dã ngoại.” Bỗng dưng nhớ ra là một tuần rồi chưa được gặp anh, tất cả nhớ nhung đều trào dậy, mừng rỡ kéo tay anh nói đông nói tây, sắc mặt anh càng khó coi, vung tay, xoay người đi mất.

Lòng dạ đàn ông thật là mò kim đáy biển a. Lúc ấy tôi nhìn bóng lưng anh mà ngậm ngùi, sau mới nghe nói, tôi mất tích được 2 ngày, anh nhẹ thở phào một hơi, đến ngày thứ ba, anh bắt đầu lơ đãng, thấp thỏm. Đến ngày thứ tư thì âm thầm hỏi thăm tin tức về tôi, sau khi biết tôi bốc hơi khỏi thế giới, anh như phát điên lên ra ngoài tìm kiếm.

Thẩm Phong nói, anh lúc ấy là sợ tôi nghĩ quẩn tìm đến cái chết, khiến anh phải gánh tội trên lưng. Nhưng mà nghĩ cẩn thận ra, chưa chắc đã không thể chứng minh một điều. Một điều mà mẹ tôi đã nhiều lần nghiệm chứng – đàn ông chính là thiếu tự trọng. Bạn đối tốt với anh ta, anh ta không thèm để mắt, đợi đến khi bạn xoay người rời đi rồi, anh ta mới hối hận không kịp.

Đáng tiếc đợi đến khi tôi hiểu được đạo lý này, đã là rất lâu, rất lâu sau này rồi. Rất lâu, rất lâu trước đây, tôi ngay cả việc anh không thèm để mắt cũng không nhận ra được.

Không nhận ra, chí ít cũng không cảm thấy bị tổn thương, đây chính là niềm hạnh phúc của sinh vật đơn bào.

“Tần Chinh à …” Tôi cân nhắc một hồi, từ từ mở miệng, “Em có thể nhờ anh một việc không.”

Tần Chinh bỗng cảnh giác liếc tôi một cái, “Việc gì?”

Đã bảo là, ăn cơm làm cho khả năng suy xét chậm lại, nhưng bây giờ người ăn cơm là tôi, không phải anh …

“Cái bản thảo kia, muốn bổ sung thêm một tấm ảnh chụp của người được phỏng vấn, em đến hỏi ý kiến anh.” Tôi nhìn anh đầy mong đợi, “Không thành vấn đề chứ?”

“Không được.” Tần Chinh không thèm nghĩ ngợi đáp luôn, tôi buồn tủi nhìn anh, nói: “Em đau lòng rồi.” Thấy anh không có phản ứng, lại nói tiếp: “Phụ nữ có thai không thể đau lòng.”

Anh nhắm mắt nghỉ ngơi, không nhìn tôi, cũng không nói lời nào.

Tôi cắn môi, rơm rớm. “Con mẹ số khổ, còn chưa sinh ra đã bị ba coi thường rồi…”

Khóe miệng anh giật giật, tôi bèn gào lên: “Chẳng qua chỉ là một tấm ảnh mà thôi … hu hu hu…”

Tần Chinh hít sâu một hơi, từ từ mở to mắt nhìn tôi, khoan thai nói: “Chu Tiểu Kỳ, em đây là đang … lợi dụng thiên tử ra lệnh cho chư hầu sao 0?”

Tôi vỗ tay ngạc nhiên: “Lời của tướng công quả nhiên là chuẩn!”

Tần Chinh day day mi tâm, bó tay rồi, chỉ có thể nhả ra hai chữ, đồng nghĩa với “chuẩn tấu” đó là “Tùy em”.

Bản thảo kia rốt cuộc cũng có một cái kết tốt đẹp.

Tôi chọn một tấm ảnh lúc Tần Chinh đang làm việc, quả nhiên là lúc đàn ông trông hấp dẫn nhất, tuy rằng chỉ là ảnh chụp cạnh mặt, nhưng đàn ông đẹp hay không, mấu chốt phải xem góc cạnh khuôn mặt, mũi cao thẳng, cằm hơi lộ vẻ lạnh lùng, cặp kính không vành làm bớt đi chút sắc sả lại tăng thêm ba phần phong độ của kẻ trí thức.

Hàn Khả nói “Cô không lo là bức ảnh này sẽ dẫn dụ ong bướm sao?”

Tôi có chút phân vân, cuối cùng nói: “Nhưng mà … đây đã là bức ảnh bình thường, bình thường nhất rồi.”

Hàn Khả chịu không nổi, khinh khỉnh trở mặt, “Cô cũng nên khiêm tốn chút đi!”

Lời này của tôi cũng không phải là nói dối, bởi vì ảnh của Tần Chinh thực sự rất

ít, chụp một mình lại càng ít, có vài bức là do tôi dùng cái máy ảnh nhái tính năng mạnh mẽ của mình chụp mấy cảnh thường ngày, riêng tư như vậy làm sao đưa lên báo được. Muốn trách chỉ có thể trách Tần Chinh xoay 360 độ đều không có góc chết, mọi lúc mọi nơi đều đẹp trai ngời ngời.

Sau khi bài báo được phát hành, lượng tiêu thụ quả nhiên như mong muốn lập một kỷ lục mới trong lịch sử, chủ biên cười đến toe toét, lúc họp còn lần đầu tiên nhắc tên khen ngợi tôi, sau đó tỏ vẻ mọi người nên tiếp tục cố gắng, đạt tới một tầm cao mới.

Rõ ràng, bà ta cảm thấy tất cả các trang báo đều nên đưa tin giải trí, đổi thành tờ E! luôn. Tôi cũng không có nhiều đàn ông để mà cống hiến như vậy.
Chủ biên lại không biết có được tin tức từ nơi nào, kéo tôi lại nói: “Tiểu Chu Chu à, nghe nói cô và giám đốc khu vực Trung Quốc của truyền thông Vạn Thành là bạn học à!”

Tôi ngạc nhiên nhìn bà chăm chú – chủ biên, bà thật nên làm chó săn đi!

Chủ biên dường như rất là hả hê vì sự anh minh của mình, nâng gọng kính, bày ra nét cười có

Trang: [<] 1, 8, 9, [10] ,11,12 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT