|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
nói cậu làm việc ở tòa soạn báo?”
“Phải” Tôi mỉm cười nói, “Tin tức của cậu thật nhanh nhạy.”
“Vệ Dực nói, cậu phải đi phỏng vấn à? Trong khóa chúng ta, xuất sắc nhất chính là hai viên minh châu của học viện kinh tế đấy.”
“Vệ Dực và Tần Chinh …” Bên kia người cũng hùa theo, một tên con trai lên giọng nói, “Đúng rồi, năm đó Chu Tiểu Kỳ cậu còn điên cuồng theo đuổi Tần Chinh. Thời gian đấy, Tần Chinh nghe thấy ba chữ “Chu Tiểu Kỳ” đều bày ra vẻ mặt sống không bằng chết.”
Tôi ha ha cười gượng, nghĩ rằng bây giờ anh ấy đã là dục, tiên, dục, tử rồi, làm sao? cậu ghen tị ư?
Dục tiên dục tử: ặc, nghĩa từ này hơi bị tế nhị một tí, ngại quá, cơ mà bạn cũng đầu 2 rồi, ngây thơ ko nổi nữa : -< Eng : over your sexual desire :”>
Giải nghĩa: Lúc cao hứng tới cực điểm (giới chuyên môn hay gọi là lên đỉnh đấy), có thể xảy ra chuyện đáng tiếc. Suy rộng ra là chỉ cảm nhận của cả hai bên trong lúc hoan ái, khi cảm thấy khoái lạc đến cực điểm thì giống như sắp thăng thiên/ngỏm đến nơi vậy @@
Nguồn: http://baike.baidu.com/view/1399933.h
Ý bạn Kỳ ở đây có lẽ là chỉ hai bạn khá là hòa hợp trong chuyện chăn gối. ;))
Tên kia lại nói tiếp: “Bạn Chu Tiểu Kỳ, dũng khí đáng khen, nghị lực đáng kính, bây giờ các cậu thế nào rồi? Lâu rồi không liên lạc với Tần Chinh, vừa rồi gọi điện cho cậu ta, thế mà cậu ta vẫn nói không đến.”
Tôi còn chưa kịp trả lời, một cô gái khác đã tiếp lời: “ Người ta nói lớp 12 và năm cuối đại học là ngưỡng cửa, rất nhiều đôi đều không thể vượt qua. Nghe nói Tần Chinh bây giờ có tên trong bảng những nhà phân tích tài chính nổi tiếng cả nước, thu nhập hàng năm vô cùng khả quan.” Nói xong còn liếc tôi một cái, có chút khinh thường, “Hồi trước là viên minh châu, còn bây giờ là hoa trên đỉnh núi.”
高三大四是道坎: chỉ năm cuối cấp 3 và năm thứ 4 đại học khó vượt qua, rất nhiều đôi chia tay.
Ô … Tần Chinh nhà tôi, giống như một đóa hoa ư? Tôi muốn phun …
Tôi buồn nôn thật …
Tôi nôn ra nước chua, Thẩm Phong quay sang lo lắng nhìn tôi.
Phản ứng khi mang thai chỉ là bình thường, tôi ngẩng đầu cười cười với nó.
Tôi khinh bỉ con mụ kia, tôi cả người toàn đồ rởm thì sao, cần phải coi thường đến thế sao? Thẩm mỹ quan có phải hơi dung tục không!
Việc tôi có phản ứng cũng chả có ai thèm để ý, bọn họ chắc đoán là tôi uống nhiều bị ợ thôi, Vệ Dực nãy giờ vẫn ngồi đùa giỡn với lũ con trai, lúc này bỗng nhiên nhận điện thoại, đứng dậy cười nói: “Tớ đi đón một người bạn qua đây, không phiền mọi người chứ.”
“Bạn gì?” Lũ con trai ồn ào.
“Bạn gái, được chưa.” Vệ Dực bất đắc dĩ cười cười.
Lập tức có người huýt sáo, phía nữ sinh bên này vẻ mặt có phần phức tạp. Vệ Dực rời đi rồi, lập tức lại có người lôi chuyện cũ ra buôn. Năm đó, rất nhiều người biết sau khi Vệ Dực tỏ tình thất bại với tôi liền rời tổ quốc tha hương, giờ người ta áo gấm vinh quy, còn dẫn theo bạn gái đến, theo lời của mấy cô nàng này mà nói – rõ ràng là để khiến tôi khó xử!
Người ta phong cảnh vô hạn, còn tôi cả người toàn đổ rởm thật thê thảm nghèo túng a…
Tôi xưa nay đâu có giống mấy kẻ lấy bụng dạ hẹp hòi của mình mà đo lòng người khác, cho nên tôi tin Vệ Dực là anh em tốt!
“Phong Phong, không còn sớm nữa, tao phỏng vấn xong là phải về rồi. Mai còn phải đi làm nữa.” Tôi thì thầm với Thẩm Phong.
Thẩm Phong gật gật đầu, “Mày ban ngày cũng phỏng vấn vài người rồi, đợi tí nữa Vệ Dực quay lại, hợp tác một tí, chưa tới 10 phút là xong.”
Vệ Dực rất nhanh đã đón được bạn gái về, chính là Bạch Vi – người hôm đó tôi gặp ở Triều Phúc Lâu. Cô ấy hôm nay ăn mặc khá tùy ý, quần jeans bó để lộ dáng chân t dài thẳng tắp, áo cánh dơi màu vàng nhạt, đẹp dịu dàng mà không mất vẻ tự nhiên. Người đẹp, người đẹp a …
Bọn con trai trêu chọc vài câu, lũ con gái thì cười toe cười toét nói chuyện cùng cô ấy, bởi lúc trước đã từng gặp tôi với Thẩm Phong, cho nên có vẻ gần gũi với hai chúng tôi hơn một chút.
“Bạn với Vệ Dực quen nhau như thế nào? Là bạn học à?” Một người hỏi.
Bạch Vi mỉm cười đáp: “Phải” Đều học ở Wharton, có mấy môn giống nhau nên chạm mặt, sau lại gặp nhau ở hội người Hoa nên trao đổi số điện thoại, mới coi là quen.”
The University of Pennsylvania Wharton School: Là trường quản trị kinh doanh cấp đại học đầu tiên tại Hoa Kỳ cũng như trên thế giới, cho đến nay Wharton vẫn được xem là trường dẫn đầu toàn cầu trong nhiều chuyên ngành đặc biệt là về tài chính. Wharton nổi tiếng là nơi thu hút nhiều nhà tuyển dụng trên Wall Street và đào tạo ra những chuyên gia hàng đầu tiêu biểu như Donald Trump và Warren Buffett. Hàng năm, cuộc cạnh tranh tuyển sinh vào Wharton là cực kỳ khốc liệt với tỉ lệ chọi thậm chí còn cao hơn Harvard, Princeton, Stanford và MIT.
Hai người này đứng cạnh nhau là một đôi đẹp như tạc.
Đám người kia xúm lại hết lời khen ngợi Bạch Vi, để mặc tôi ngồi dúm dó một xó, chẳng thèm nể mặt. Tôi xưa nay da mặt vốn dày, không thèm quan tâm, nhìn giờ, rượu quá ba tuần, cũng đã sắp 9h. Đám bạn học này thật vô vị, chả trách Tần Chinh không đến.
“Vệ Dực!” Tôi gọi một tiếng, giơ máy ảnh lên, “Tớ sắp phải về rồi, bây giờ phỏng vấn nhé.”
Vệ Dực cười, đứng dậy, nói: “Được, ra bên ngoài đi, chỗ này ồn quá.”
Đám con trai kia đã có vài kẻ say, Thẩm Phong ép rượu người khác, chính mình cũng không tránh được đã uống không ít, tôi đang định đi ra ngoài, có cô còn thiện ý nhắc nhở Bạch Vi cũng cùng ra ngoài đi, cứ như tôi với Vệ Dực có thể làm cái chuyện mờ ám gì không bằng.
Trong lòng tôi thở dài; tục, quá tục, máu chó, quá máu chó!
Bạch Vi còn đang mù mờ chả hiểu chuyện chi đã bị người ta đẩy đứng dậy, cười cười với tôi, tôi đang muốn đáp lại vài câu, bỗng di động đổ chuông.
“Ông xã” hai chữ lóe lên.
“Alo?” Tôi ôm di động nói chuyện.
“Ở chỗ nào?” Giọng Tần Chinh truyền đến.
“Cái gì ở chỗ nào?” Tôi sửng sốt.
Tần Chinh nói: “Anh đang ở tầng 1 khách sạn, bọn em ở chỗ nào?”
“Gì?” Tôi giật mình, được cưng chiều mà sợ hãi a! “Bọn em đang trên tầng 3, phòng 311. Anh đến làm gì?”
“Đón em về.” Bên kia truyền tới một tiếng “ting”, Tần Chinh nói, “Vào thang máy rồi, em thu dọnđi, anh sắp tới rồi.” Nói xong cúp điện thoại.
Tôi ngây người nhìn di động, tận đến lúc có người gọi tôi hai tiếng, mới phục hồi tinh thần.
“Ai vậy?” Có kẻ tò mò, “Bạn trai à?”
Tôi ê a hai tiếng, nói: “Phải”
Vệ Dực quay đầu nhìn tôi, ánh mắt chứa ý cười.
Lại một tiếng “ting”, cửa thang máy mở ra, tiếng bước chân quen thuộc truyền đến, tôi quay đầu nhìn thoáng ra bên ngoài, không khỏi thè lưỡi.
Người đàn ông của tôi mặc áo sơmi trắng thật là đã đẹp lại càng đẹp a!
Lúc Tần Chinh xuất hiện ở cửa, trong phòng nhất thời yên lặng một giây. Sau đó, lập tức có cô lên tiếng chào hỏi, giọng nói vừa mừng rỡ vừa kinh ngạc: “Tần Chinh, bọn tớ còn tưởng cậu không tới.”
Tần Chinh thản nhiên cười mỉm, trước mặt người ngoài anh luôn bày ra cái nụ cười “đón tiếp” như vậy. Nói xong đi đến trước mặt tôi, giơ tay xoa xoa hai má tôi vốn đã đang nóng lên rồi, “Muộn thế này rồi còn không về, mai còn phải đi làm nữa đấy.”
Trong phòng lại yên lặng 3 giây.
Tôi ho khan hai tiếng, rủ mí mắt, nói: “Đang định
Bàn tay anh lành lạnh đã nắm sẵn cổ tay tôi, nói: “Vậy đi thôi.”
Thật, thật là con người không coi ai ra gì …
Vẫn là Vệ Dực lên tiếng trước, bước lên hai bước, cười nói: “Tần Chinh, lâu rồi không gặp.”
Tần Chinh ngẩng đầu nhìn cậu ta, nhếch khóe môi, vỗ nhẹ lên cái tay cậu ta đang giơ ra. “Phải, quá lâu rồi.”
Lại có cô lên tiếng giữ lại: “Nếu đã đến rồi thì ngồi lại một chút, khó có cơ hội bạn học gặp nhau được một lần.”
Tần Chinh cũng không thèm nhìn xem ai nói, thản nhiên cười nói: “Không được. Tiểu Kỳ đang có thai, uống rượu thức đêm không thích hợp.”
Trong phòng lại yên lặng 3 giây.
Tần Chinh hình như không cảm nhận được bầu không khí kỳ quái, cuối cùng nói một câu tạm biệt, liền kéo tôi rời khỏi đó.
Chương 6: Đôi vợ chồng già
Lên xe rồi, tôi mới nhớ ra hai chuyện quan trọng
Một là, tôi đã bỏ quên Thẩm Phong ở đấy rồi!
Hai là, việc phỏng vấn tôi cũng quên luôn rồi!
Tôi đau lòng oán giận cào tay Tần Chinh, “Đi đời rồi!”
Anh liếc tôi một cái, tiếp tục khởi động xe.
“Em còn phải phỏng vấn Vệ Dực nữa…” Tôi tru tréo, “Mai phải giao bản thảo rồi, đều bị anh làm hỏng hết! Lại còn Thẩm Phong …”
“Thẩm Phong chẳng có gì đáng lo cả. Còn cái phỏng vấn kia của em, viết như thế nào cũng được.” Tần Chinh thản nhiên nói.
“Vậy em phỏng vấn anh nhá!” Tôi nghiến răng nhìn anh.
“Cũng được.”
Tôi ngây ngẩn cả người, “Anh nói thật?”
Tần Chinh gật đầu.
Tôi phấn khích nhào lên hôn chụt anh một cái, hại anh trượt tay, đầu xe chút nữa quẹt luôn vào thân cây. Anh vừa đẩy tôi ra, bất lực mắng một câu: “Bừa bãi!”
Tôi không thèm còn bày ra bộ mặt hí hửng cợt nhả, anh bất lực liếc tôi một cái, thở dài lắc lắc đầu.
Về nhà rồi, tôi cũng theo hình thức mà phỏng vấn anh, hỏi vài vấn đề thông thường, lại hỏi mấy câu có tính cá nhân một tí, mi tâm thanh
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




