|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
như vậy rồi, còn tưởng là tôi vừa phóng khoáng còn ra vẻ rụt rè.
Cho nên khi anh dùng cái loại thái độ rủ lòng thương, cứu tế người nghèo như này mà nói với tôi “Chúng mình ở bên nhau nhé”, tôi thật muốn nói một câu “Tớ chỉ coi cậu là đồng hương thôi, giữa con trai với con gái không thể có tình bạn thuần khiết sao?”
Tôi há miệng thở hổn hển, nhìn khuôn mặt tuấn tú gần trong gang tấc, khóe mắt ửng hồng, con ngươi đen láy, mũi cao thẳng, còn có đáy mắt như ẩn chứa tình cảm dịu dàng, tôi bị sắc xông lên tim rồi, tim đập thình thịch, nảy thất điên bát đảo, lắp bắp nói” “Hả … Vậy, vậy được thôi…”
Hôm sau, khi a tôi bước vào nhà ăn, không khí trong canteen ngưng đọng mất ba giây, sau đó đồng loạt phát ra tiếng tâm hồn các thiếu nữ bị vỡ vụn.
Liều chết theo đuổi, bám riết không tha, vứt hết thể diện trở thành chiêu bài của tôi, cho dù từ đầu tôi chẳng ôm cảm tình bất thường gì với anh cả, nhưng nhiều người nói, tôi cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân. Lời nói dối lặp lại một nghìn lần sẽ thành chân lý, sau rồi, tôi cũng bắt đầu thực sự nghĩ rằng, kỳ thật năm 2 năm đầu đại học kia, tôi thực sự là đã theo đuổi Tần Chinh, chứ không phải đơn thuần là thể hiện tình đồng hương chi cả.
Có lòng trồng hoa hoa không nở, vô tâm cắm liễu liễu mọc xanh a …
Cạnh mình hơi hơi trầm xuống, mùi sữa tắm lấn đi mùi rượu, tôi quen thói lại lăn một vòng, chui vào trong lòng anh.
Đồng hương cứ như thế mà biến thành ba của con mình a …
Hình như, cũng không tồi.
Chương 5: Chúa công gặp nạn, mau tới cứu giá
Hôm kỷ niệm thành lập trường, tôi còn nghiêm túc đề nghị Thẩm Phong: “Hôm nay có rất nhiều đàn ông độc thân hoàng kim, kim cương Vương lão ngũ tới dự, mày xem mà chọn một người đi.”
Thẩm Phong hừ lạnh một tiếng: “Tao có thể tự kiếm tiền, cần kim cương Vương lão ngũ làm cái gì. Đấy chỉ là đối tượng nhòm ngó của bọn con gái thiếu bản lĩnh thôi!”
Được rồi, tao không có bản lĩnh …
“Vậy mày muốn người như thế nào?” Tôi vừa loay hoay nghịch máy ảnh vừa hỏi.
Thẩm Phong chống cằm nói: “Đàn ông, còn sống.”
Cái loại người với đàn ông mà xoi mói đủ đường như này, cuối cùng thường tìm phải một tên hoàn toàn không hợp tiêu chuẩn mà phó mặc cả đời. Mấy người nói tùy ý, tùy duyên, kết quả là chọn tới chọn lui chọn thành gái ế.
Ngày kỷ niệm thành lập trường vô cùng náo nhiệt, Thẩm Phong dẫn tôi lách qua đám người qua lại như thoi, nhân tiện hộ tống luôn. “Mày đã nghĩ ra phỏng vấn ai chưa?”
“A?” Tôi ngây người, ngẫm nghĩ, đáp, “Căn cứ vào gu của chủ biên chỗ tao, tao cảm thấy nên phỏng vấn người tuổi trẻ đầy hứa hẹn, có tài có mạo là tốt nhất.”
Chủ biên chỗ chúng tôi luôn đem mục tài chính kinh tế nhào nháo thành mục giải trí, đưa mục giải trí thành n san giải trí, gu thưởng thức cực kỳ thô bỉ, khó mà sánh được với tôi.
Tôi cẩn thận nghiên cứu danh sách, mục tiêu chủ yếu là những trí thức thành công trên dưới 30 tuổi. Những người này phần lớn lương một năm cả trăm vạn, địa vị xã hội khá cao, có danh tiếng nhất định nhưng cũng không phải quá xa xôi khó tiếp cận, cũng không quá cách biệt về thế hệ, phần đông là bình dị dễ gần, chiều lòng em gái khóa dưới một chút chắc cũng không thành vấn đề.
Tôi bùi ngùi nói: “Tao thật muốn phỏng vấn Hàn thiếu một chút.”
Thẩm Phong phản ứng theo tiềm thức: “Hàn Hàn?”
(Hàn Hàn sinh 23 tháng 9 năm 1982, là vận động viên lái xe đua chuyên nghiệp người Trung Quốc, tác giả và ca sĩ có đĩa hát bán chạy nhất, và đồng thời là một trong những blogger nổi tiếng nhất của Trung Quốc. Anh cũng tham gia vào sản xuất âm nhạc.Tạp chí Time trong bảng xếp hạng hàng năm người có ảnh hưởng nhất, tạm thời trong tháng 4 năm 2010 đã thấy Hàn Hàn thứ tám. Nguồn: Wikipedia)
“Xí! Mày thật thô bỉ! Tao là nói Hàn Tự, con trai hiệu trưởng Hàn, người kế tục xí nghiệp Hàn thị. Còn chưa đến 30 tuổi, gia tài đã đến chục tỉ, khôi ngô tuấn tú, quan trọng nhất là vẫn chưa kết hôn. Là Lý Gia Thành của thành phố X chúng ta a …Nếu như có thể phỏng vấn anh ta thì tao phát tài rồi, lượng tiêu thủ nhất định đạt kỷ lục.” Tôi sung sướng tưởng tượng.
(Lý Gia Thành: Ông được coi là nhà đầu tư có tầm ảnh hưởng lớn nhất Châu Á. Vào ngày 6 tháng 3 năm 2007, tạp chí Forbes đã xếp ông vào vị trí thứ chín trong danh sách những người giàu nhất thế giới, với tài sản khoảng 23 tỉ USD. Nguồn: Wikipedia)
“Thôi đi.” Thẩm Phong không chút nể nang chọc phá ảo tưởng của tôi, “Người ta tiếp cận hơn cả Tần Chinh nhà mày, thà mày phỏng vấn tên kia.”
“Tên nào?” Tôi nghi ngờ hết nhìn đông lại nhìn tây.
“Vệ Dực!” Thẩm Phong lên tiếng chào hỏi, tôi trợn mắt nhìn, quay đầu nhìn người đang bước tới, trưng ra một khuôn mặt tươi cười lấp lánh như ánh mặt trời, “Vệ Dực à, khéo quá, khéo quá.”
Vệ Dực cười hiền, khiến người ta như được tắm trong gió xuân. “Tớ còn đang tưởng là các cậu không đến nữa kìa.” Nói xong nhìn thoáng qua máy chụp ảnh trong tay tôi, cười nói, “Cậu còn mang cả máy chụp ảnh đến đây?”
Tôi xoa xoa máy ảnh, cười nói: “Tớ được tòa soạn phái tới, đến viết tin thôi.”
Thẩm Phong tiếp lời: “Vừa rồi còn nhắc đến cậu đấy.”
“Nhắc tớ chuyện gì?” Vệ Dực hoài nghi nhíu mày.
“Nó muốn phỏng vấn thanh niên đẹp trai tài giỏi, tớ bảo phỏng vấn cậu là thích hợp nhất.” Thẩm Phong cười mủm mỉm nói,
“Cậu
cũng thật không tồi nha. Chưa đến 30 tuổi đã là tổng quản lý khu vực Trung Quốc của công ty truyền thông Vạn Thành rồi.”
Cái gì!
Lúc trước Thẩm Phong thế mà không thèm
Kim quy tế a kim quy tế!
Kim quy: con rùa vàng, tế: con rể
Từ này ngày xưa để chỉ thân vương hoặc quan tam phẩm trở nên. Về sau thì lại để chỉ con rể có thân phận cao quý, nhưng mà càng về sau thì cái hàm ý “quý” dần dần yếu đi, mà thay vào đó “phú” lại có chiều hướng gia tăng. Bây giờ, miễn là người có tiền có tài có tiền đồ đều có thể là kim quy tế. Nguồn: baidu
Hai mắt tôi đột nhiên tỏa sáng, long lanh lấp lánh nhìn chằm chằm Vệ Dực. “Tớ có thể phỏng vấn cậu không?”
Vệ Dực cười khổ, sờ sờ mũi, “Thẩm Phong quá lời rồi … Trong mấy đứa bạn học, tớ cũng chỉ sàn sàn thế thôi.”
Mắt tôi tiếp tục tỏa sáng: “Còn ai lợi hại hơn sao?”
Vệ Dực cười: “Buổi tối tụ tập bạn học, cậu sẽ biết thôi.”
Thẩm Phong vỗ tay, cười nói: “Được đấy, hình như lâu lắm rồi không họp lớp. Hồi trước học viện ngoại ngữ bọn tớ với khoa kinh tế các cậu có hoạt động kết nghĩa, hay là lại một lần nữa đi. Buổi tối, mỗi bên tự gọi người đến, sang khách sạn cạnh trường kia họp bạn học đi.”
“Được, tớ mới gặp mấy người quen. Các cậu gọi mấy cô hoa khôi của học viện ngoại ngữ tới, bọn nó nhất định sẽ có mặt.” Vệ Dực nói đùa.
Lần
phỏng vấn này, có cơ rồi!
Danh bạ di động của Thẩm Phong có dung lượng lớn, lập tức nhắn tin hàng loạt gửi cho mấy chục người, sau một lát thì lần lượt nhận được hồi âm.
Hai người chúng tôi dạo bốn phía quanh hội trường đại hội, tôi chụp một ít ảnh, lại phỏng vấn vài người tò mò vây lại xem, nhân tiện nghe mấy vị trí thức thành đạt phát biểu cảm nghĩ.
“Có mười đứa tới tham gia kỷ niệm thành lập trường, chắc chắn là 6h sẽ tập trung ở khách sạn. Còn 4-5 đứa ở ngay gần đây, buổi tối cũng có thể qua.” Thẩm Phong nhắn tin lại cho Vệ Dực, lại bổ sung: “Có người nhà, dẫn theo cũng không sao.”
Người nhà a…
Tôi đang vuốt cằm trầm tư, Thẩm Phong bèn vỗ vỗ vai tôi, “Mày gọi Tần Chinh nhà mày tới đi?”
Tôi hơi do dự …
Hôm nay là chủ nhật, Tần Chinh không phải đi làm, có điều thứ bảy chủ nhật nào anh cũng đều ở nhà nghỉ ngơi bổ sung năng lượng, nếu không thì đi tập thể hình, con người này không thích những nơi náo nhiệt …
“Gọi đi!” Thẩm Phong trợn mắt liếc tôi, “Lề mà lề mề!”
Gọi thì gọi!
Điện thoại vừa thông, giọng nói bên kia có chút trầm thấp lười nhác, “Tiểu Kỳ?”
Tôi nuốt nước miếng: “Tần Chinh, giờ anh đang làm gì đấy…”
Nghe được tiếng lật trang, “Ở nhà đọc sách.”
“Uhm … Buổi tối em có buổi họp lớp, giữa học viện kinh tế và ngoại ngữ, rất nhiều người tới nha …”
“Vậy sao? Vậy em chơi vui nhé.” Anh tùy ý đáp một câu, “Đừng về quá muộn.”
Xem ra, anh hoàn toàn không thèm để ý…
Tôi cúp điện thoại, ai oán nhìn về phía Thẩm Phong, Thẩm Phong xông tới cấu nhéo khuôn mặt tròn trịa, mềm mịn của tôi, nghiến răng nói: “Cái đồ vô tích sự!”
Cuối cùng vẫn không thể gọi Tần Chinh tới, không biết bọn Vệ Dực bên kia có gọi điện cho anh hay không, theo lý mà nói chắc là có, có điều xem ra cũng không mấy khả quan.
Sáu giờ tối, chúng tôi có mặt ở cửa khách sạn. Phòng là do Vệ Dực gọi điện đặt trước, ở tầng 3, người đến qua loa thế nhưng có tới hơn 30 người, mọi người mới đầu còn có chút lạ lẫm, dè dặt, nhưng sau hai chén rượu vào ruột là xả hết, đều bắt đầu lôi chuyện cũ năm đó ra buôn lại.
Cái cậu ngồi cùng bàn a, người anh em ngủ giường trên
Thẩm Phong là nữ trung hào kiệt, túm tụm cùng đám con trai bên học viện kinh tế, tôi thì ngược lại, bị một đám con gái học viện ngoại ngữ “đánh hội đồng” …
Một cô bạn nhìn vô cùng quen nói: “Chu Tiểu Kỳ, nghe
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




