watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9362 Lượt

là bù đắp ưu thế, kết hợp tài nguyên tối ưu, lại còn có cống hiến thật lớn cho GDP.

Lúc cửa phòng khách mở ra, tôi đang ngồi xếp bằng trên sô pha vừa ăn mì vừa xem TV, nâng mí mắt nhìn hai vị phụ huynh, tôi nhếch miệng giơ tay, nói: “Hi!”

Mẹ tôi ba bước gộp lại còn hai xông tới cấu nhéo mặt tôi một trận: “Con gái gả đi rồi như chậu nước đổ đi, giờ mới biết đường về nhà!”

Tôi đẩy cái tay bà đang giày vò hai má tôi ra, nói: “Chậu nước này là mẹ vội vã đổ đi đấy chứ …”

Lúc đầu tôi và Tần Chinh mới chỉ dừng ở giai đoạn sơ cấp thuần khiết của chủ nghĩa bán đường, nói dễ nghe một chút thì là mỗi người đều giữ lại cho mình chút riêng tư và một khoảng không gian nhất định, nói khó nghe chút chính là anh ấy vẫy thì tôi đến, xua thì tôi đi. Khi đó cảm giác của tôi với anh cũng chỉ dừng ở giai đoạn “thế nào cũng được”, sho cùng là do Thẩm Phong kiên trì cho tôi uống thuốc tỉnh táo lại, nhưng mẹ tôi ác hơn, bà tặng tôi keo siêu bám dính.

“Đàn ông giống như cổ phiếu, nhất là cái loại như Tần Chinh này, thứ thích hợp đã rơi vào tay rồi, phải nắm giữ dài hạn! Bây giờ việc mày phải làm là không ngừng mua vào, tận đến khi thành đại cổ đông thì thôi!”

“Một người bị mắc kẹt trong mỏ dầu, đến khi Đài Loan được giải phóng rồi mà người còn chưa được giải phóng như mẹ hình như không có tư cách nói chuyện cổ phiếu với con …” Tôi uể oải đáp lại bà một câu.

Kết quả là bị bà khóc lóc léo réo trách tội bất hiếu, tôi đau đầu nhận thua, sau đến khi hai gia đình gặp mặt, bà đã nghiễm nhiên coi như người một nhà, thiếu chút nữa là ép chúng tôi đi đăng ký kết hôn – có lẽ bây giờ bà cũng hơi hối hận rồi.

“Ba mẹ không thể nuôi mày cả đời, thằng bé Tần Chinh này, tao thấy đáng tin cậy.”

Đến giờ ăn cơm rồi, mẹ còn đang vừa khen Tần Chinh tốt, vừa hỏi Tần Chinh dạo này đang làm gì. Tôi thành thật báo cáo mấy câu, Chu Duy Cẩn cau mày nói xen vào: “Trước tiên còn không về nhà đăng ký thì sao coi là đáng tin cậy được.”

Tôi thanh minh giúp anh một câu: “Anh ấy bây giờ còn chưa thoát thân được, tháng 10 về rồi. Chỉ còn có một tháng thôi.”

Mẹ tôi cũng nói tốt cho Tần Chinh hai câu. Quả nhiên là mẹ vợ luôn khá khoan dung với con rể, bà tôn sùng phần tử trí thức mà ba người nhà chúng tôi đều không phải này. Nhà tôi bằng cấp cao nhất là tôi, tốt nghiệp đại học. Thứ nhì là Chu Duy Cẩn, đang học đại học. Ba tôi xếp thứ ba, tốt nghiệp cấp 2. Mẹ tôi, tiểu học cũng chưa tốt nghiệp … Ba mẹ Tần Chinh đều là giáo sư đại học, thuộc dòng dõi thư hương, phần tử trí thức cao cấp. Mẹ tôi vốn bù trừ ưu thế tính kế gả tôi cho Tần Chinh, nhưng mà Chu Duy Cẩn lại dựa vào lí luận xác suất di truyền đả kích mẹ tôi, tỏ vẻ chị em nhà tôi đều là được thừa hưởng chỉ số thông minh của mẹ.

Mẹ tôi vung tay lên, hào khí ngút trời: “Cho dù di truyền từ mẹ mày thì làm sao? Có thể gài bẫy người khác cũng là một loại bản lĩnh!”

Nguyện vọng đời này của bà là sinh được một đứa con thuộc phần tử trí thức xem ra không có khả năng thành hiện thực, nay tốt xấu coi như còn có một vị con rể. Bà tự cho là dù nhận mặt chữ không tốt lắm, nhưng mắt nhìn người cũng không tệ, khăng khăng cho rằng Tần Chinh là cái cây đáng treo cổ cả đời.

Tôi cảm thấy đợi Thẩm Phong đến rồi, hai người có thể đánh chết một …

Tối trước khi đi ngủ, Tần Chinh gọi điện tới, khi đó tôi đã chui vào trong chăn rồi.

“Lão Tần a…” Tôi bỗng có cảm giác tang thương (thương hải tang điền) , “Một ngày không gặp như cách ba thu …”

Từ sau khi tốt nghiệp, chúng tôi cũng rất ít khi cách xa lâu như vậy, thói quen thật đáng sợ a. Tần Chinh không phải người nói nhiều, cái hồi kia ở đại học đã coi như cuồng nhiệt lắm rồi (Cái hồi Ma cà rồng cưỡng hôn Thần Chết ấy ;))), anh cũng rất ít khi gửi tin nhắn hay gọi điện cho tôi, bình thường chỉ là hai người cùng tới thư viện; anh có tiết, tôi không có thì tôi theo anh tới lớp; tôi có tiết mà anh không thì anh chờ tôi ở thư viện, tình cảnh cứ giống như thời cấp 3, học sinh ưu tú kèm cặp học sinh chậm tiến vậy. Sau khi tốt nghiệp lại ở chung, ngẩng đầu không thấy cúi đầu là gặp, so với việc nói chuyện, anh hình như càng thích ôm tôi nhắm mắt nghỉ ngơi hơn.

“Hôm nay ngồi máy bay lâu như vậy, còn không mệt sao?” Giọng Tần Chinh buổi tối nghe có vẻ trầm thấp rất

là thôi miên, tôi có thể tưởng tượng ra anh đang cầm điện thoại nói chuyện, ánh mắt vẫn dính vào màn hình laptop.

“Không sao, không sao.” Tôi chuyển mình, điều chỉnh đèn đầu giường tối đi một chút, trong không gian như vậy nghe anh nói càng nhộn nhạo. “Tần Chinh à, anh chắc chắc anh họ Tần chứ? Anh xác định anh không phải con mẹ em thất lạc nhiều năm ư? Nói không chừng ở bệnh viện bị bế nhầm rồi, sao bà có vẻ khá là thương anh a?”

Tần Chinh nói một câu, nhất thời khiến cục cưng bé bỏng của tôi khẽ động vừa đau vừa tê.

Anh nói. “Anh thương em, là được rồi.”

Đồng chí Tần Chinh, một đảng viên tác phong đứng đắn, sau khi bị nữ lưu manh đội lốt lương thiện tôi đây dẫn dắt, đã từ từ mục nát, sa đọa. Thật có lỗi a! Tôi đây có tính là đang đục khoét góc tường chủ nghĩa xã hội không nhỉ?

Thế thì để hành vi đục khoét chân tường này mãnh liệt thêm tí đi!
___________________________

(1) Nguyên văn là “Nhã miệt điệp”, từ này có mấy cách giải thích:

Thứ 1: là một loại bướm, ngày 1/1/2009 mới được phát hiện ở địa khu cao nguyên Thanh Tạng, toàn thế giới có 14000 loài bướm, Nhã Miệt Điệp là loại quý hiếm nhất, hy hữu một loài, hiện tại mới chỉ có 2 lần phát hiện được ở khu vực cao nguyên Thanh Tạng. Nhã Miệt Điệp do một đoàn leo núi người Nhật Bản tìm thấy trên núi Cống Ca trên cao nguyên Thanh Tạng. Tại sao nó lại gọi là Nhã Miệt Điệp? Nghe nói là bởi vì lúc mới phát hiện, có người muốn bỏ nó cho gà ăn, người Nhật Bản bên cạnh vì muốn bảo vệ động vật quý hiếm, hô to “Đừng” “Đừng” sau đó dân bản xứ liền gọi nó là Nhã Miệt Điệp.

Thứ 2: đọc bên trên cũng biết “Nhã Miệt Điệp” là trong tiếng Nhật có nghĩa là “Đừng”. (Yamete)

Thứ 3: Vốn là tiếng hét của nữ chính trong phim AV Nhật Bản, “Nhã Miệt Điệp” cũng không phải tên loài động vật, mà là phiên âm từ tiếng Nhật 0 . Từ giả Trung văn này lưu truyền rộng rãi như vậy là có công đóng góp lớn của phim AV Nhật Bản .

Nguồn: baike.baidu.com

Chương 12: Nhà chúng tôi đây …

Nghiệt duyên giữa tôi và Tần Chinh, thực ra bắt đầu từ rất nhiều, rất nhiều năm trước. Uhm … sau này tôi ngẫm lại một cách khách quan, chuyện đó có lẽ vì ngay từ đầu anh đâu thèm để ý đến tôi.

Trước khi nhớ lại đoạn nghiệt duyên này, tôi cần phải đi đón Thẩm Phong đã. Đầu tháng chín, đúng đợt khai giảng của học sinh, trung tâm đào tạo Anh ngữ của Thẩm Phong cũng vắng vẻ đi nhiều, nó cũng nhân cơ hội xách túi tới tìm tôi nghỉ phép.

Đại học của Chu Duy Cẩn còn hai ngày nữa mới khai giảng, bởi vì nó học ở đại học Tam Lưu chẳng qua cách nhà có một giờ chạy xe, cho nên giờ vẫn còn ỳ xác ở nhà, hôm Thẩm Phong đến, nó còn ăn vận đến là bảnh chọe nói giúp tôi đi đón bạn học. Tôi nghi ngờ đưa mắt quét nó từ đầu tới chân rồi lại từ chân lên đầu rửa tội vài lần, giật mình bỗng cảm thấy ngậm ngùi ” Em trai nhà ta mới lớn, thiếu niên nào không tơ tưởng yêu đương”
Thẩm Phong xách một túi quần áo để thay đổi là cứ thế đến ở nhà tôi thôi, Chu Duy Cẩn thu lại sát khí đại ca giang hồ của nó, sau khi đeo thêm cái kính mắt cũng là một bộ dạng trí thức bất lương. Sau khi cười chào hỏi Thẩm Phong xong, nó nhận lấy hành lý rồi đi lên trước. Thẩm Phong ghé sát vào tai tôi thấp giọng hỏi: “Em mày?”

Tôi gật đầu nói: “Ừ, Chu Duy Cẩn, hồi tao học năm nhất nó cũng từng đưa tao tới trường, bọn mày gặp

nhau rồi đấy.”

Thẩm Phong chậc chậc lấy làm kinh ngạc. “ Thật là trai tới 18 là thay đổi …”

Năm nhất đại học ấy, Chu Duy Cẩn vừa vào lớp 10, thân hình cao vút lên như nấm đội đất sau mưa, thật xanh tươi non mềm, tôi thấy còn yêu. Hai chị em chúng tôi, nó lớn lên giống mẹ nhã nhặn tuấn tú, tôi lớn lên giống ba mày rậm mắt to, hồi bé hay bị người ta nhận lầm giới tính, nó căm tức, buồn bực liền cắt luôn quả đầu đinh. Đến mấy năm Slam Dunk làm mưa làm gió, nó lại bắt đầu đổi quả đầu Sakuragi, Miyagi, Sendoh … Năm nhất đại học ấy, nó lại vừa đổi đúng quả đầu Miuradai

Có lẽ đã có người quên Miuradai là kiểu đầu gì, chính là một cầu thủ bị Sakuragi đánh bóng đụng phải trán đập xuống đất không dậy nổi, còn khiến Sakuragi phạm phải một quy tắc lớn – nói một cách đơn giản, chính là kiểu đầu trọc bóng loáng.

Đến giờ thì Chu Duy Cẩn không thèm để ý đến đầu óc tóc tai nữa, nó nói đàn ông thực thụ là từ trong thể hiện ra ngoài, cho nên đầu tóc cứ để nó tự do mọc, bây giờ tóc ngắn đen nhánh mềm mượt, phối hợp với chiếc cằm nhọn trên khuôn mặt người chết kia, lại còn đôi mắt cáo hình tam giác ngược, nhìn thật giống nhân vật trong phim hoạt hình cứ xuất hiện một cái là khiến đám người thét chói tai – Kaede Rukawa.

Từ đầu bóng loáng của hòa thượng biến thành Kaede Rukawa, chả trách Thẩm Phong nói con trai 18 thay đổi nhiều

Mình chưa đọc Slam Dunk, mấy cái tên này lại toàn bằng chữ Tàu, mò mãi mới ra được phiên âm, bạn nào đọc truyện rồi thì check lại tên nhân

Trang: [<] 1, 15, 16, [17] ,18,19 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT