|
|
BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến". Tải Về Máy
|
vật hộ mình nhé
Cái đứa 18 thành thiếu niên kia ở trước mặt người ngoài cũng thật biết cách diễn, tuy không nhiều lời lắm, mà vô cùng lễ phép. Nó ngồi phía trước lái xe, để tôi và Thẩm Phong ngồi ghế sau ríu ra ríu rít.
“Phong Phong.” Tôi nắm tay nó, khốn khổ nói: “Mày phải chuẩn bị tâm lý thật tốt.”
“Gì?” Thẩm Phong ngẩn người.
“Nhà chúng tao … ờm … khá là khoa trương.” Tôi cân nhắc dùng một từ khá là uyển chuyển.
Khi tôi nói câu này, Chu Duy Cẩn liếc tôi một cái qua kính chiếu hậu.
Thẩm Phong không để ý, xua xua tay, cười nói: “Có gì khoa trương? Chẳng lẽ nhà mày là còn là đầm rồng hang hổ?”
Nó không thèm để ý tới lời tôi, là bởi hôm nay cái xe mà Chu Duy Cẩn lái tới là xe tự nó dùng tiền làm công để mua, nó yêu cái xe này như báu vật, còn hơn nhiều so với cái xe trong gara mà ba tôi mua tặng nhân lễ trưởng thành.
Tôi nói với Thẩm Phong: “Nhà chúng tao … có phong cách nhai nhái.”
Thẩm Phong cười gật đầu, chớp chớp mắt tinh nghịch liếc tôi: “Tao biết.”
Aizz …. Biết vì sao tôi thích hàng nhái như thế này không? là bởi vì có di truyền …
Xe lượn vài vòng cuối cùng cũng về đến nhà, cửa hoa viên từ từ mở ra, một người luôn bình tĩnh biết tự kiềm chế như Thẩm Phong mà bây giờ miệng cũng há to không khép lại được, mở to hai mắt nhìn, cứng ngắc quay đầu lại nhìn tôi, hỏi từng chữ một: “Nhà, mày?”
Tôi gật gật đầu.
Nó khép miệng lại, bình tĩnh hỏi: “Ba mày là quản gia ở đây hả?”
Không trách nó đoán như vậy, bạn bè lần đầu tới nhà tôi, đều hỏi như thế.
Ba cậu là quản gia chỗ này à? Ba cậu là lái xe ở đây à? Ba cậu là đầu bếp ở đây sao? Cậu là do mẹ kế nuôi đúng không …
Có mấy đứa bạn học ngậm ngùi nói: “Chu Tiểu Kỳ, cửa ở nhà cậu còn nhiều hơn gạch ở nhà tớ …”
Tôi cũng không rõ, tại sao nhà chúng tôi chỉ có bốn người, lại phải ở cái nhà lớn như thế, hơn 90% là trống trơn, cách một khoảng thời gian lại phải mời công ty dọn vệ sinh tới quét tước một lần, tất cả đều chỉ là vì mẹ tôi nhất thời ấm đầu, muốn một phiên bản nhái của Nhà Trắng.
Tôi nói nếu bà là Trần A Kiều, ba tôi chính là Hán Vũ Đế, đây gần như một tòa kim ốc cho bà rồi, nhưng ông cũng không được như Hán Vũ Đế có nhiều vợ lớn, vợ bé, vợ nam, vợ nữ
Vào thời điểm cải cách mở ra vận hội khắp từ Bắc tới Nam, ba tôi – người mới vẻn vẹn trình độ văn hóa cấp II bèn trước xuống vùng biển kinh doanh, sau việc buôn bán càng làm càng lớn, bắt đầu mở rộng làm ăn sang nước ngoài. Hai vợ chồng sang Mỹ một chuyến, được đại khai nhãn giới, chụp một đống ảnh, trở về, mẹ tôi liền nảy sinh ý nghĩ kỳ lạ là muốn tạc một pho tượng giống nữ thần tự do, chẳng qua người mẫu đổi thành chính bà. Sau khi thêm hiệu ứng cho ra ảnh kết quả rồi, bà cảm thấy thật là ảnh hưởng tới bộ mặt thành phố, quá bôi bác con người, cho nên đổi ý làm ra một phiên bản nhái của Nhà Trắng. Trước năm 90, còn chưa có khái niệm hàng nhái, người biết về Nhà Trắng, nhìn tận mắt Nhà Trắng cũng không nhiều, tôi lại học trường nội trú, nhiều năm đều ở trong ký túc xá, đối với nhà mình chỉ có duy nhất một ấn tượng đó là tiếng vang rất lớn, đi từ cửa trước tới cửa sau cũng có thể mệt đến xỉu luôn. Có một lần chơi trốn tìm với Chu Duy Cẩn, kết quả là vì nhà quá rộng, tôi bị lạc đường ngay trong chính nhà mình, chuyện này còn bị đem ra giễu cợt nhiều năm về sau …
Đến nay thì tôi đã lớn hơn rất nhiều rồi, nhìn căn nhà này, cũng không cảm thấy khổng lồ như trong quá khứ nữa.
Thẩm Phong vẫn là người có tố chất tâm lý vững vàng, chấn động lúc ban đầu qua đi, rất nhanh đã khôi phục bình thường, người giúp việc xách hành lý của nó vào trong phòng, nó đi bên cạnh tôi, bước chân rõ ràng là dài hơn chút so với bình thường.
“Này, ba mẹ tao rất là nhiệt tình hiếu khách …” Tôi kéo kéo tay áo nó, “Mày không cần căng thẳng như vậy.”
Thẩm Phong kỳ quái liếc mắt nhìn tôi một cái, “Chu Tiểu Kỳ, mày sinh trong hoàn cảnh như này mà còn có thể có bộ dạng “ngũ giảng, tứ mỹ” như vậy, thật chẳng dễ dàng … Nếu là tao, sớm đã sa đọa rồi.” Nó ghé sát đến bên tai tôi thấp giọng hỏi: “Nói thật cho tao biết, ba mày có phải Lý Cương (1) hay>
Nhắc lại một chút về “Ngũ giảng, tứ mỹ”: Ngũ giảng: ăn nói văn minh, lễ phép, lịch sự, có trật tự, có đạo đức. Tứ mỹ: tâm hồn đẹp, lời ăn tiếng nói dễ nghe, việc làm tốt, điều kiện tốt.
Sau khi phun vào cái vẻ mặt máu chó của nó, tôi bình tĩnh nói: “Ba mày mới là Lý Cương, cả nhà mày mới là Lý Cương.”
“Thật không phải tham quan?” Không thể nào, trong mắt nó còn xuất hiện thù hận giai cấp rồi!
Tôi xì nó một hơi: “Ba mày mới là tham quan! Cả nhà mày là tham quan! Có ai tham quan mà rêu rao cả thành phố như vậy, muốn tới an dưỡng sau song sắt nhà tù chắc! Ba tao là …” Tôi dừng một chút, nét mặt nghiêm nghị mở miệng, “Nhà giàu mới nổi …”
“À há?” Thẩm Phong ngây ngốc.
Tôi cúi đầu nhìn ngón tay, yếu ớt nói: “Chính là sinh dưới lá cờ đỏ, trưởng thành trong ngọn gió xuân của cải cách, đắm chìm trong ơn Đảng, trở thành người giàu trước trong cả đám người …” Tôi chỉ trời thế, “Tổ tiên ba đời tuyệt đối là “căn chính miêu hồng” (2), thuộc thành phần bần nông và trung nông, tất cả những thứ có được ngày hôm nay đều không rời được sự bồi dưỡng, cất nhắc của Đảng, mẹ tao nói luôn nhớ ơn Đảng từng giây từng phút một, tùy thời mà biểu hiện tấm lòng trung với Đảng, cứ đi theo Đảng, nhất định có thịt ăn!”
Thẩm Phong giật giật khóe miệng, nói: “Nhìn cái vẻ giản dị quê mùa của mày, không ai có thể nghi ngờ thành phần nhà mày. Từ sau khi Tần Chinh được kết nạp Đảng xong, ánh mắt mày nhìn anh ta cũng thay đổi, mày theo Đảng theo thật triệt để a …”
Gia quy nhà tôi và Tần Chinh chính là cải biên từ danh ngôn của mi theo Đảng, nhất định không sai. Cho dù có sai, mày cũng nhất định phải tranh nhận sai trước!”
Tần Chinh thành Đảng của tôi, tôn chỉ của anh là toàn tâm toàn ý phục vụ nhân dân là tôi đây, làm đầy tớ cho nhân dân là tôi đây – ít nhất ban ngày trước mặt người khác là như vậy, buổi tối là anh đem tôi giày vò tới chết, nhân dân là tôi đây chỉ biết lặng lẽ rơi lệ, thút thít khóc …
Ba mẹ “căn chính miêu hồng”, trung quân ái quốc, nhiệt tình hiếu khách của tôi đang nhiệt tình tiếp đãi vị khách Thẩm Phong ở phòng khách lớn, hai bên cùng tiến hành nghiên cứu thảo luận về vấn đề tôi không cẩn thận để lớn bụng này, cuối cùng đi đến một kết luận là tháng 10 này phải cử hành hôn lễ mở tiệc lớn đãi khách. Mẹ tôi tỏ vẻ, Tần Chinh từ trước đến giờ vẫn nên là con rể Chu gia, bây giờ phân biệt chỉ là tạm thời thôi, bà vẫn khăng khăng giữ vững nguyên tắc Tần – Chu hai nhà kết hợp không thể lay chuyển được, đối với chuyện này tuyệt không thỏa hiệp. Thẩm Phong bộc lộ sự tán thưởng cao độ trước lời lẽ của mẹ tôi, cho rằng sự kết hợp như vậy có lợi cho sự phát triển của hai nhà, bù trừ ưu thế, kết hợp thế mạnh, cống hiến lớn cho mục tiêu xây dựng xã hội hài hòa.
Về cơ bản, mất 10 phút cho các vị lãnh đạo bận rộn trao đổi tin tức.
Buổi nói chuyện với Thẩm Phong khiến mẹ tôi mặt mày hớn hở, chỉ hận gặp nhau đã muộn, không thể kết thành cặp chiến hữu hợp tác chiến lược, tôi vội vàng kéo nó đi, về phòng đóng cửa lại, đau lòng nhức óc nói: “Phong Phong, tao nhìn lầm mày rồi, trước mặt tao thì mày mắng Tần Chinh, vừa quay đầu đã lao vào vòng tay mẹ tao được rồi…”
Thẩm Phong vừa vào phòng đã cười đến gập bụng không thẳng người nổi, kiệt sức thở hổn hển nói: “Chu Tiểu Kỳ, mẹ mày buồn cười thật! Hai người quả nhiên là mẹ con!”
Tôi không nói gì nhìn trần nhà nửa ngày, thở dài một hơi: “Thất bại trong việc dưỡng thai mạnh như hổ, mày nói có phải là …”
“Không không không!” Thẩm Phong lắc đầu lia lịa, “Ba mẹ mày là nhà giàu mới nổi đáng yêu nhất mà tao từng gặp!”
Nhà giàu mới nổi, căn cứ vào giải thích của từ điển, là chỉ người nhanh chóng tích lũy được của cải trong một khoảng thời gian ngắn, nếp sống vật chất đạt được bước nhảy vọt lớn, nếp sống tinh thần lại không theo kịp, loại người này ngoài tiền ra thì chả có cái gì cả.
Định nghĩa này cũng không coi là có gì sai, chẳng qua là hàm ẩn một tầng nghĩa xấu. Mẹ tôi là người chú trọng diện mạo công trình, mà ba tôi lại là người để ý nội thất công trình, sau vài ngày tôi dẫn Thẩm Phong đi thăm thú thành phố, nó đã cảm nhận sâu sắc được điều này.
Tôi chỉ vào cổng trường Thất Trung vừa nói với Thẩm Phong: “Trường cũ của Tần Chinh đấy!”
Trước cổng trường còn dán bảng vàng thành tích thi đại học, thủ khoa vài vị, mấy vị hơn 600 điểm, tỉ lệ đỗ bao nhiêu …
Thẩm Phong nhìn lướt qua, dừng lại một chút, vuốt cằm nói: “Tên này nhìn thật quen mắt …”
Tôi nhìn theo ánh mắt nó – Chu Dịch.
Tôi ngại ngùng sờ sờ đầu: “Đấy là tên ba tao, mày đã từng xem qua trong hồ sơ rồi.”
Học bổng Chu Dịch, hạng nhất bao nhiêu người, hạng nhì bao nhiêu người …
Thẩm Phong đã bị chấn động một lần rồi, lần này cũng rất lãnh đạm, mặt không chút thay đổi lại chỉ cổng tòa nhà dạy học đối diện nói: “Sân vận động Chu Dịch, cũng là mang tên ba mày hả?”
Ông nhiệt tình yêu mến giáo dục và công ích, ờm, tốt nhất
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




