watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9366 Lượt

chắc chắn chả còn ai.”

“Nếu tăng ca sẽ có. Hay là mày gọi cho đồng nghiệp của anh ta thử xem.” Thẩm Phong vừa nói xong, lại tự nhíu mày, “Cô Bạch Vi kia, cũng là đồng nghiệp của anh ta
Số của Bạch Vi, tôi thật ra có lưu, lần trước gặp cô ấy ở siêu thị đã trao đổi số điện thoại.

Đồng nghiệp của Tần Chinh tôi cũng không thân lắm, Bạch Vi coi như là quen hơn một chút, tôi nghe lời Thẩm Phong gọi điện cho Bạch Vi.

“Xin lỗi, thuê bao quý khách vừa gọi đã tắt máy …”

Tôi bỏ di động xuống, trợn mắt nhìn về phía Thẩm Phong. “Cũng tắt máy.”

Khủng hoảng kinh tế, không đến mức khiến trật tự trị an tồi đến mức này rồi đi …

“Lại gọi cho đồng nghiệp khác của anh ta xem, không đến nỗi cả công ty bọn họ rủ nhau tắt máy đi!” Nét mặt Thẩm Phong nghiêm lại.

Tôi tìm trong danh bạ một lúc lâu, mới tìm thấy một cái tên có chút ấn tượng, gọi đi rồi rất nhanh đã có người nhận.

“Xin chào, mình là bạn gái Tần Chinh, mình xin hỏi một chút, Tần Chinh hôm nay có đi làm không?”

“Tần Chinh? Không, hôm qua cậu ấy xin nghỉ rồi, hình như là nghỉ ba ngày.”

Chuyện này, Tần Chinh lại không nói cho tôi biết.

Thẩm Phong ở bên cạnh nháy mắt với tôi, thấy tôi không phản ứng gì, bèn giật di động qua tự mình hỏi. “Vậy Bạch Vi thì sao?”

Vì mở loa ngoài nên tôi nghe được rất rõ.

“Bạch Vi à, cũng xin nghỉ rồi.”

Thẩm Phong liếc tôi một cái cực nhanh, lại hỏi: “Có nói là xin nghỉ vì việc gì hay không?”

“Việc này không rõ, đi rất vội, các case trong tay đều gác lại.”

Tính cách Tần Chinh hơi quái gở, không phải người giỏi giao tiếp với người khác, người xung quanh biết anh cũng không nhiều, người có thể hỏi được có lẽ cũng chẳng còn ai.

Thẩm Phong cúp máy, quay đầu hỏi tôi: “Hay là muộn chút nữa mày lại gọi vào số cố định xem? Thế nào anh ta cũng phải về nhà ngủ chứ.”

Tôi ậm ừ một tiếng, có chút không yên lòng.

Bình thường toàn là trên dưới 11h đã đi ngủ, đêm nay hơn 12h vẫn còn trợn trừng mắt. Tôi trở mình sang nhìn Thẩm Phong, “Phong Phong, mày nói xem bây giờ tao gọi anh ấy đã về chưa?”

Thẩm Phong lấy di động đưa cho tôi. “Gọi thì biết.”

Tôi nhận lấy di động, vuốt đi vuốt lại mấy lần, do dự một chút, vẫn gọi đi.
“Tút — tút — tút —“

Thẩm Phong nhìn tôi chằm chằm, tận đến khi tiếng mạch đập cũng biến thành tiếng “tút tút tút tút” dồn dập.

“Di động thì sao?” Thẩm Phong nó, “Lại gọi vào số di động xem.”

Tôi thử lại một lần, vẫn là tắt máy.

“Phong Phong, mày nói xem anh ấy sao lại nghỉ phép nhỉ?” Tôi giương mắt nhìn nó.

Lúc trước có đọc một mẩu truyện cười. Người đàn ông khuya rồi còn chưa về, người phụ nữ lo lắng hỏi mẹ mình, hỏi anh ta chắc sẽ không ngoại tình đi. Bà mẹ nói, ngốc ạ, đừng nghĩ tới chuyện xấu như vậy, có lẽ là bị xe tông thôi.

“Anh ta là tự xin phép, chắc là không có chuyện gì ngoài ý muốn, có thể là có chuyện gấp gì trong công việc. Nghe nói là đi gấp, chắc là khi đi quên không mang sạc, di động hết pin nên tắt thôi. Mày đừng lo vội.” Thẩm Phong vỗ vỗ vai an ủi tôi.

Tôi biết bây giờ thì nguy rồi …

Con người như Thẩm Phong này, lúc bạn vui vẻ nó sẽ hắt cho một gáo nước lạnh, nhưng lúc bạn ngã sấp xuống sẽ đỡ bạn đứng dậy, bây giờ dáng vẻ của nó là đang muốn đỡ tôi dậy, chẳng nhẽ giờ là tôi đang ngã úp sấp rồi sao?

“Bây giờ cũng khá muộn rồi, sáng mai mày dậy rồi gọi điện thoại cho ba mẹ anh ta hỏi một chút, có lẽ họ biết chuyện gì thì sao.” Thẩm Phong lấy lại điện thoại của tôi, “Bây giờ khuya rồi, ngủ đi đã, phụ nữ có thai không thể thức đêm.”

Tôi uhm một tiếng, lại trở mình nhìn trần nhà.

Lát sau, lại trở mình nhìn Thẩm Phong.

“Vậy mày nói xem, tại sao Bạch Vi cũng xin nghỉ nhỉ?”

Thẩm Phong không thèm nghĩ ngợi nói: “Có lẽ nhà có người chết, vội về chịu tang.”

“Phụt …” Bỗng dưng, tôi bị chọc cười rồi.

Thế này thì làm sao tôi có thể không thích cô gái yêu ghét rõ ràng này chứ …

Tôi nghe xong Thẩm Phong, ngủ cũng chẳng thấy yên ổn chút nào, vốn định sáng hôm sau sẽ gọi điện thoại cho ba mẹ Tần Chinh, kết quả là trường học khai giảng, bọn họ phải đi dự tọa đàm, không liên lạc được.

“Chẳng có chuyện gì là tốt cả.” Tôi chán nản ném điện thoại, “Lâu rồi không đi cúng bái.”

Thẩm Phong đứng ở cửa sổ bên cạnh gọi điện thoại, tôi quay đầu lại nhìn, nghe nó nói chuyện.

“Phải, là địa chỉ này, giúp tớ kiểm tra xem có người không, rời đi khi nào, đi đâu, đi cùng ai. Mau chóng cho tớ một câu trả lời thuyết phục nhá.

Nhìn Thẩm Phong cúp máy, tôi mới hỏi: “Mày gọi cho ai?”

“Một người bạn, tao bảo cậu ta tới nhà mày xem xem, hỏi thăm tung tích Tần Chinh. ít nhất thì bảo vệ tầng dưới nhà bọn mày cũng biết anh ta ra khỏi nhà khi nào.” Thẩm Phong vỗ vỗ đầu tôi, “May lo cũng vô dụng, khấn bái cũng vô dụng, đi ăn lót dạ có vẻ thực tế hơn.”

“Chị em à, vẫn là mày tốt …” Tôi thở dài, chả có bụng dạ nào mà phản đối, hai người bèn đi xuống dưới lầu ăn cháo.

Tôi nói với ba mẹ là ở trong nội thành đi bệnh viện kiểm tra tiện hơn, nên không quay về Nhà Trắng nữa. Hai người cũng không phản đối, nhưng nghe nói mẹ già nhà tôi đang chuẩn bị thu xếp hành lý tới quấy rầy tôi và Thẩm Phong, bà và Thẩm Phong làm bạn vong niên.

Vừa ăn sáng xong chuẩn bị trả tiền, di động đột nhiên reo, tay tôi run lên, chưa kịp nhìn tên trên màn hình đã nhận.

“Alo?”

“Chu Tiểu Kỳ hả?”

“Phải, là tôi!” Trong nháy mắt ấy, tim tôi đập mạnh, trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh hay xuất hiện trong phim truyền hình – Cô XX à? Bạn cô bị xe đụng phải nhập viện, chúng tôi nhìn thấy số cô trong di động của anh ấy, mời cô mau tới bệnh viện XX …

Đầu bên kia điện thoại im lặng một chút, “Chu Tiểu Kỳ … Tớ Vệ Dực đây.”

Tim tôi lại chùng xuống, thở phào một hơi lại có chút mất mát. “Uhm, chuyện gì thế?”

“Cậu sao vậy? Giọng nghe là lạ, có chuyện gì à?”

“Không sao, không sao. Mà cậu ấy, gọi điện cho tớ có việc gì?” Tôi ha ha cười gượng.

“Trả nợ.” Vệ Dực cũng cười một tiếng, “Nhân tiện mời cậu ăn sáng.”

Tôi nhìn giờ, “giờ này rồi, cậu mời cơm trưa đi.” Sáng sớm gọi mấy cuộc điện thoại mà cũng sắp 10h rồi.

“Được, vậy thì cơm trưa. Tớ không quen thuộc thành phố A lắm, cậu chọn chỗ nhé.”

Là một phụ nữ truyền thống tam tòng tứ đức, phu xướng phụ tùy, bạn bè gặp nạn thì phải giúp, nhưng lời Tần Chinh cũng phải nghe theo, tôi chỉ có thể khéo léo từ chối thịnh tình của cậu ta, “Không cần đâu, việc dễ ấy mà, huống hồ bây giờ cậu vẫn đang dùng tiền của tớ.”

Vệ Dực cười thầm một tiếng: “Không phải tớ nói trả nợ ư? Giải quyết xong vấn đề về tiền rồi, chỉ có chứng minh thư với thẻ tín dụng là hơi phiền phức thôi, lần trước cậu cũng mời tớ rồi, lần này là đáp lễ.”

“Chuyện này thật không cần ….” Tôi hơi oải.

Thẩm Phong trả tiền x quay về, hỏi tôi: “Ai vậy?”

Tôi che điện thoại nói: “Vệ Dực!”

Thẩm Phong nhíu mi, lập tức giật mình, nói: “Hỏi cậu ta về Bạch Vi.”

Tôi giật mình tỉnh ngộ, đang muốn hỏi, chợt nghe Vệ Dực nói: “Tớ vừa nghe giới thiệu, khách sạn Kim Mã nghe nói không tồi, 12h gặp trước cửa nhé, tớ đang ở ngân hàng, còn có việc, trước cứ quyết định như vậy đi.”

Sau đó cúp máy …

Tôi đần mặt ngẩng đầu nhìn Thẩm Phong.

Thẩm Phong hai tay chống nạnh, thở dài. “Cậu ta nói sao?”

“Cậu ta bảo 12h mời tao ăn cơm trưa ở Kim Mã.” Đấy là cái khách sạn mà đồ ăn như làm từ vàng thật ấy, có người sẵn lòng mời, tôi đương nhiên là hoan hỉ mà tới rồi, nhưng mà đây là lúc không bình thường, người mời cũng không bình thường nốt …

“Đi, tao đi với mày.” Thẩm Phong nói xong nhíu mày, “Vệ Dực này thật là phiền phức.”

Tôi sợ hãi hỏi một câu: “Phong Phong, mày nói xem có phải cậu ta còn chưa dứt tình với tao không?”

Thẩm Phong liếc tôi xem thường: “Phải, cậu ta là đồ biến thái, thèm vợ người khác, thèm cả phụ nữ có thai!

Chương 17: Kẻ ngốc nhiều tiền đây, mau tới!

Đối với Vệ Dực, cảm giác của tôi trước giờ vẫn rất đơn thuần.

Ba tôi là người lăn lộn trên thương trường, gặp cáo còn nhiều hơn gặp người, ông có nói với tôi, có một số người có vẻ không dễ chung sống, không dễ tiếp cận, nhưng một khi đã ở bên nhau rồi thì rất thật lòng, có một số kẻ nhìn có vẻ hiền hòa, khéo léo, bạn bè tuy nhiều, nhưng mà muốn bày tỏ tình cảm chân thành với anh ta thì thật không dễ.

Ở đại học X, Vệ Dực và Tần Chinh vốn đã là hai loại người vừa giống lại vừa hoàn toàn khác nhau. So với Tần Chinh, Vệ Dực lại càng giống người bình thường, thành tích dù tốt, nhưng không đến mức khác người như vậy, phát triển toàn diện, thích hoạt động đoàn thể, quan hệ với người khác cũng tốt – ngoại trừ Tần Chinh. Cho nên tuy rằng thành tích và đánh giá của Tần Chinh đều hơn hẳn Vệ Dực, nhưng chuyện xã giao thì không bằng cậu ta. Thậm chí là đối với nữ sinh, người theo đuổi Vệ Dực cũng nhiều hơn Tần Chinh. Cũng bởi nguyên nhân này mới khiến hai người được xưng tụng là song bích của học viện kinh tế, hai viên minh châu.

Người như Vệ Dực tôi đã gặp rất nhiều, cũng không có cảm giác đặc biệt gì với cậu ta, cảm thấy cậu ta đối với ai cũng tốt, nhưng

Trang: [<] 1, 23, 24, [25] ,26,27 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT