|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
một loài chó to xác, vẫy đuôi tỏ vẻ biết ơn trước hành vi trượng nghĩa của Thẩm Phong, tôi thấy bên đó hòa thuận vui vẻ rồi mới đi chụp nốt mấy kiểu cuối cùng, chờ đến khi tôi đi ra, Chu Duy Cẩn đã được nhìn rất đẹp trai, lại đang bày ra cái cạnh mặt u buồn thâm trầm của nó, đang tự thương xót chính mình trước gương, à không, là đang tự kỷ trước gương.
Nó kéo kéo áo, bỗng nhiên quay đầu nói với tôi: “Đại Kỳ, chắc là bà cảm thấy thật may mắn.”
Tôi ngẩn người, hỏi: “Vì sao?”
Nó nhìn chính mình trong gương, nghiêm túc nói: “Bà có đứa em đẹp trai như vậy.”
May mà chỉ có mình tôi nghe được câu đấy, phạm vi sát thương hữu hạn. “Mày đẹp hay không liên quan gì đến tao.”
“Người ta đều nói cháu trai giống cậu.” Chu Duy Cẩn nói, “Con bà lớn lên giống tôi chính là vô cùng may mắn.”
Tôi đáp lại một tiếng, cảm thấy giống Tần Chinh cũng không kém, giống tôi cũng không tồi, phối hợp với cách dưỡng thai của tôi, chỉ cần không bị biến dị, ngoại hình tuyệt đối xuất chúng.
Cố Thiệu đang nói chuyện cùng mẹ tôi, mẹ tôi cũng không coi anh là người ngoài, thân thiết hỏi ý kiến anh, anh cầm cốc nước lọc dùng vẻ mặt vô cùng chuyên nghiệp để cho ra một ý kiến kẻ nghiệp dư cũng có thể nói.
Người có chỉ số thông minh rất cao, tuyệt đối sẽ có một mặt nào đó cực yếu, EQ của Tần Chinh gần như là giá trị âm, mà thẩm mỹ quan của Cố Thiệu là thảm họa, vì sao anh luôn mặc áo trắng, trong tủ quần áo cũng vĩnh viễn chỉ có xám, trắng, đen ba màu phối hợp, mặc một bộ mua ba bộ dự bị để tắm rửa, bởi vì dù cho là anh thích mua quần áo, mặc ra ngoài quả thật sẽ làm lóa mắt người qua đường, ảnh hưởng đến bộ mặt của thành phố, sắc bén hơn cả anh của sắc bén, còn cô qu hơn cả anh của cô quạnh. Ngay mẹ tôi – người đặc biệt yêu thích quần áo in hoa to bản cũng nhận ra thẩm mỹ quan như người sao Hỏa của anh chẳng những thể hiện ở cách ăn vận, mà ngay cả chọn ảnh, nhìn người cũng cùng một mặt bằng trình độ, vì thế sau khi hỏi vài câu bà liền lặng lẽ nói lảng sang chuyện khác.
“Tiểu Cố à, giờ lúc nào rồi cháu cũng nên lập gia đình đi, trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng, có phải không có đối tượng hay không, muốn dì giúp cháu để ý chút không?”
Cố Thiệu mỉm cười khéo léo từ chối: “Dì à, cháu còn đang chịu tang, không vội.” Ba anh qua đời còn chưa được ba năm.
Cố Thiệu thấy tôi đi qua, nhường chỗ ngồi cho tôi. Mẹ tôi bám riết không tha nói: “Trước cứ chọn đã, nếu phù hợp, đợi hết kỳ chịu tang rồi kết hôn. Cháu thích con gái như thế nào?”
Cố Thiệu lại cười không nói.
Lúc này Bạch Vi đã đi tới, tôi nhận ra khóe mắt cô ta luôn lướt qua lướt lại trên mặt Cố Thiệu, mi tâm hơi nhíu, đi đến trước mặt tôi mới cười hỏi: “Chụp xong rồi sao? Có vừa lòng không?”
Tôi nói: “Cái này phải đợi có ảnh mới biết được.”
Bạch Vi rất nhanh đã lảng sang chuyện khác, nhìn Cố Thiệu hỏi: “Vị này là …”
Ngay từ đầu, tôi đã nghĩ cô ta có ý gì với Cố Thiệu, trong lòng vừa khinh bỉ vừa vui sướng khi thấy người ta gặp họa, bây giờ tôi cảm thấy cô ta nhìn thế nào cũng giống kẻ gian dâ
“Bạn tôi, Cố Thiệu.” Tôi tùy ý giới thiệu một chút, “Bạn học của Tần Chinh, Bạch Vi”
Cố Thiệu nhíu mi, như là hiểu ra cái gì, gật gật đầu với cô ấy.
“Cố Thiệu..” Bạch Vi thì thầm nhẩm lại tên anh hai lần, lại đánh giá anh lần nữa, đột nhiên mở to mắt nhìn, không dám tin nhìn Cố Thiệu, “Anh là Cố Thiệu ấy ư!”
Cố Thiệu sờ sờ mũi, cười đến hơi bất đắc dĩ: “Cô đang nói người nào?”
“Năm trước anh diễn thuyết ở Wharton, em cũng có đi nghe!” Ánh mắt Bạch Vi đong đưa giữa tôi và Cố Thiệu, cảm giác giống như là nhìn thấy Chi-bi Maruko và Shin Chan cùng xuất hiện trong một tấm ảnh, à không, phải là thám tử Conan và cậu bé Hồ Lô đi …
Cậu bé Hồ Lô là nhân vật trong bộ phim hoạt hình “Hồ lô huynh đệ” của TQ
Cố Thiệu ngẫm nghĩ, gật gật đầu, mỉm cười nói: “ Chắc là người đấy.”
Tay Bạch Vi hơi run, vẻ mặt là đang quanh quẩn giữa kích động và bối rối, cuối cùng mới khó khăn giơ tay nói: “Rất vui được biết anh…”
Cố Thiệu nhìn tay cô ta một cái, nắm qua một cái cực nhanh.
Bạch Vi cười có chút mất tự nhiên, “Không nghĩ ra là hai người quen nhau.
Tôi thấy có vẻ trong lòng cô ta nghĩ, thế giới này quả là thú vị, bạn có thể lợi hại hơn người khác trong một khoảng thời gian, có lẽ có thể luôn luôn lợi hại hơn một người nào đó, nhưng bạn mãi mãi không thể luôn luôn lợi hại hơn tất cả mọi người. Hiện thực xã hội chính là người có tiền có thể lấy tiền ném chết bạn, người có quyền có thể dùng quyền đùa chết bạn, người có học vấn có thể dùng học vấn lừa dối bạn, người không tiền, không quyền , không học vấn như tôi đây còn có thể có một người bạn có tiền, có quyền, lại có cả học vấn.
So về độ cặn bã, tôi còn chưa thấy ai cặn bã hơn Cố Thiệu.
Bạch Vi trước việc kẻ thất học như tôi đây có thể có một người bạn cặn bã như vậy tỏ vẻ bị đả kích nặng nẽ, hơn nữa cái người cặn bã ấy lại là thần tượng của cô ta, cô ta lặng lẽ lẩn mất.
Nhìn bóng lưng cô ta, tôi bỗng nhiên có chút xúc động, vì thể chọc chọc tay Cố Thiệu hỏi: “Anh cảm thấy cô ấy thế nào?”
Cố Thiệu liếc mắt một cái, nhíu nhíu mày nói: “Chẳng thế nào cả.”
Tôi không biết nên vui vẻ hay nên mất mát đây, để kiểm tra thẩm mỹ quan của Cố Thiệu còn cứu được hay không, tôi lại hỏi:
“Vậy anh cảm thấy chị Phượng (4) thế nào?”
Cố Thiệu ngẫm nghĩ, nói: “Xinh đẹp.”
Vì thế tôi mất mát …
Sau đó tùy tiện hỏi một câu: “Em thì sao?”
Cố Thiệu cười tủm tỉm nói: “Rất đẹp.”
Đả kích phụ nữ có thai như vậy, là tàn nhẫn đến mức nào a…
Chương 29: Hận cha không phải Lý Cương (1)
Nếu tôi khó chịu, sẽ nổi cơn điên, ngược đãi tiểu Tần trong bụng. Sự thật chứng minh, Cố Thiệu cũng là người chẳng hay ho gì, nếu không phải thấy anh lái xe đưa Chu Duy Cẩn vào thành phố rồi lại lái xe đưa nó về, tôi thật có thể trở mặt quay lưng, mặc kệ cho tư tưởng của anh muốn xa thế nào thì cho lăn xa thế nấy.
Các bạn cũng biết, thần kinh phụ nữ có thai luôn nhạy cảm yếu ớt, dễ bị tổn thương lại còn dễ cáu gắt, tức giận.
Lúc đấy, tôi còn đang đeo một mặt dày trang điểm, Thẩm Phong đang giúp mẹ tôi chọn quần áo, Chu Duy Cẩn đang soi mói các loại trang phục, Bạch Vi cười hùa theo đến nỗi cơ mặt cũng cứng đờ ra rồi, Cố Thiệu chỉ vào một bộ áo cưới trong tủ kính nói với tôi: “Bộ này nhìn thật giống màn.”
Khuôn mặt tươi cười của Bạch Vi vỡ vụn thành nhiều mảnh …
Cái gọi là khí chất, chính là có thể quây màn mà ra được áo cưới, rõ ràng khí chất của cô người mẫu mặc áo cưới mà thành ra choàng màn kia chưa bì được với tôi. Những lúc như này, chúng tôi cũng không cần lo lắng đến thẩm mĩ quan khác người của Cố Thiệu nữa.
Một chiếc Hummer bóng loáng tới soi gương được xé gió lao tới, phút chốc dừng lại trước cửa tiệm, cửa sau mở ra, một ông chú trung niên bụng hơi hơi lớn lại hơi hơi phưỡn, dáng vẻ mười phần là nhà giàu mới nổi vừa xem biển hiệu vừa bước vào trong tiệm, bước sau nhanh hơn bước trước. Bạch Vi thấy có khách, thở phào một hơi, lập tức vứt lại tên quỷ nhỏ tuấn tú mà khó đối phó – Chu Duy Cẩn để tiến lên tiếp đón ông chú có vẻ chất phác thật thà lại có tiền.
Tôi quay đầu nhìn đồng hồ, ba rưỡi a…
“Ngài đây là …” Bạch Vi đang muốn mở miệng chào mời, giọng lại chậm xuống rồi lại giương cao, “Ngài Chu?” giọng kia như bị nghẹn trong cổ gà mái.
Nếu nói tôi có tinh thần yêu nước, thì ba ruột yêu quý của tôi đây, từ diện mạo đến khí chất đều rất yêu nước, bất kể chưng diện như thế nào, trên người đều toát ra mùi doanh nhân của thành phố quê hương, cái mùi này là chính quyền địa phương yêu thích nhất, mỗi lần tu sửa cầu đường, nhà cửa gì đó, nhất định sẽ gọi điện thoại mời đi uống rượu ăn cơm, sau đó quyên góp 10 vạn, trăm vạn, hơn nữa vì ba tôi là người cực hào phóng, cho nên lãnh đạo thành phố khi gọi ông tới quyên tiền đều tỏ vẻ ngượng ngùng thiếu thốn. Là người tích cực đóng thuế, lúc rước đuốc Olympic ông cũng được chạy một đoạn, cả nhà tôi quây quần quanh TV nhìn cái bụng tướng quân của ông ùng ục lên xuống, chứng minh năm tháng là con dao giết lợn, năm ấy, lúc ba tôi còn trẻ vẫn có chút dễ nhìn, các loại yêu tinh đứa trước tiếp bước đứa sau …
Xét thấy tiếng tăm của ba tôi ở thành phố A không phải nhỏ, một nữ thanh niên trí thức thích xem báo, thích xem tin tức không ham buôn chuyện như Bạch Vi không thể không biết ba tôi Chu Dịch cũng không thể biết tôi Chu Tiểu Kỳ, cho nên lúc nhìn thấy nhà giàu số một thành phố A đột nhiên đến thăm, cô ta rõ ràng là ngây người một lúc.
Ba tôi còn không thèm để ý đến cô ta, bởi vì di động ông đã reo vang.
“Anh đang ngước nhìn ánh trăng trên cao, có bao nhiêu giấc mộng đang bay lượn lên cao, cao, cao …”
Đây là câu hát trong bài Ánh trăng trên cao, trình bày bởi nhóm nhạc 2 thành viên tên Phượng Hoàng truyền kỳ
Tôi cuối cùng cũng cảm nhận được tâm trạng của Thẩm Phong ở chương 1 quyển truyện này, lúc mọi người cùng lúc quay đầu nhìn về phía ba tôi, tôi lặng lẽ quay mặt đi, che mặt lại …
Cố Thiệu cười liếc tôi một cái, đứng lên đi về phía
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




