watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:28 - 28/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9333 Lượt

mạng phát sinh từ sự kiện nổi đình nổi đám năm 2010 “Vụ tai nạn Lý Cương” với câu nói nổi tiếng “Ba tao là Lý Cương” mà có lần đã được nhắc tới trong một chương truyện này. Ý là bất bình sao bản thân lại không có một người cha vừa có tiền vừa có thế, có thể giúp ta giải quyết những rắc rối trong cuộc sống cũng như khó khăn trong công việc.

Chương 30: Trạm kế tiếp, chồng dì cả!

Lần đầu tiên tôi cảm thấy, đường từ thành phố A tới thành phố X dài như vậy.

Thẩm Phong với Cố Thiệu không hẹn mà cùng im lặng, không có ý an ủi tôi gì cả, tuy rằng tôi cứ tự nói với mình là Tần Chinh sẽ không xảy ra chuyện gì, nhưng lại không thể ngăn mình nghĩ theo hướng xấu nhất.

Nếu như bị thương tới chân tay, thiếu tay thiếu chân, vậy cũng không căng, cùng lắm thì về sau anh ăn cơm tôi bón, anh ra ngoài tôi đẩy, anh lên lầu tôi cõng, về sau tôi nuôi anh, anh nuôi con; dựa vào tính tình với lòng tự trọng của anh, nhất định hai đứa sẽ to tiếng vài lần, nhưng mặc kệ anh đuổi thế nào, tôi cũng sẽ không đi, lúc trước đã định là anh rồi, sau này cũng không thay đổi.

Nếu như bị thương đến đầu, máu chó như phim trên TV, mất trí nhớ, vậy cũng không căng, cùng lắm thì lại khiến anh yêu tôi thêm một lần. Bộ phim nổi đình nổi đám gần đây – “Trạm kế tiếp, hạnh phúc” không phải cũng diễn như vậy sao, không thành vấn đề, nhất định không thành vấn đề ….ưng nếu thương thành ngớ ngẩn thì làm sao bây giờ …

Thôi đi, coi như trời đố kỵ người tài, anh cũng thông minh nửa đời người rồi, nửa đời sau để tôi thông minh hơn chút đi.

Nghĩ như vậy, nhất thời tôi cảm thấy sập cầu vượt cũng không phải cái gì quá to tát, chỉ cần người còn sống là được rồi.

Tôi vô thức không nghĩ tới một khả năng cuối cùng, trong lòng tôi, yêu nghiệt gây họa Tần Chinh kia, thế nào cũng phải sống lâu được như rùa Vương Bát. (rùa đen, baba)

Lúc đến được thành phố X trời cũng tối rồi, Cố Thiệu mua trà sữa cho tôi với Thẩm Phong ở sân bay xong liền bệnh viện thẳng tiến.

Lái xe taxi thành phố X trước sau như một đều có thể buôn chuyện.

“Sập cầu vượt … Đúng vậy, loạn lớn, may là hôm nay tôi không đi cái đường ấy. Thật ra tôi đã sớm nhìn ra, cái cây cầu đấy là công trình bã đậu, anh nói công trình bã đậu ở thành phố X còn ít sao …”

Radio chuyển tới tin tức, cũng là nói về chuyện sập cầu vượt, đưa tin rằng trước mắt đã biết ba người chết, 17 người bị thương, hiện trường đã bị phong tỏa.

Lái xe phụt cười

một tiếng: “Không tin được, con số này chắc chắn là báo ít đi. Tại sao ư? Nếu báo nhiều lên, thì chính là sự cố giao thông đặc biệt lớn, bên trên không chừng còn phái người đến điều tra, chuyện này mà tra ra, lãnh đạo phải đi một nửa. Bạn tôi hôm nay cũng đi cầu vượt bên đó, may là đi muộn, không thì cũng ở lại đấy rồi. Nghe cậu ta nói, ít nhất đè bẹp 7-8 cái xe, xe sau tông vào đuôi xe trước, xe đi ngang qua đằng trước, xe tạt qu bên cạnh, tùy tiện thêm vào cũng không chỉ có tưng nẩy người.” Nhìn thấy cả đám người chúng tôi im lặng, anh ta cuối cùng cũng nhận ra mình nói lắm, ho khan hai tiếng, nói: “Thật ra, phần lớn cũng chỉ là bị trầy da, bị dọa sợ thôi, các vị là đến bệnh viện XX đi, người thân cũng ở đó sao? Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu, sao có thể không may như vậy được.”

Tôi lại một lần nữa cảm thấy đường từ sân bay đến bệnh viện XX dường như vô tận.

Cố Thiệu vỗ vỗ bả vai tôi, tôi quay phắt đầu lại nhìn anh.

“Uống chút trà sữa ấm đi, không thì không có sức mà chống đỡ đâu.” Cố Thiệu nhẹ giọng nói, lại thấy tôi chẳng cử động gì, bèn tự mình lấy trà sữa trong tay tôi, mở nắp ra, lại đặt lại vào trong tay tôi.

Tôi gần đây thèm ăn suốt ngày, nhưng hôm nay lại như không có cảm giác đói, khát; chỉ là thuận theo động tác của Cố Thiệu mà máy móc nuốt xuống mấy ngụm trà sữa đã chẳng còn ấm nữa.

Bệnh viện XX cách hiện trường sự cố gần nhất, về cơ bản tất cả người bị thương đều được đưa đến đây, taxi để tới được bệnh viện đều phải vòng qua chiếc cầu vượt đó, trong bóng đêm chỉ còn nhìn thấy một đống hoang tàn đổ nát, hoàn toàn không còn cái cảnh sầm uất người xe nườm nượp như bình thường.

Trước cửa bệnh viện không ít người vây quanh, người nhà người bị thương, cảnh sát, phóng viên các tòa soạn, sôi nổi ầm ĩ biến bi kịch vừa xảy ra diễn thành một màn hài kịch.

Cố Thiệu kéo cổ tay tôi, cùng với Thẩm Phong một trái một phải, tách đám người ra, nghe bảo người bị thương đều được đưa đến tầng 3 liền ngay lập tức chuyển hướng
Thẩm Phong nắm chặt tay tôi, vẻ mặt nghiêm trọng nói: “Chu Tiểu Kỳ, mày bình tĩnh chút.”

Tôi nghi hoặc nhìn nó: “Tao có chỗ nào không bình tĩnh?”

Tôi không khóc loạn lên, không sụp đổ, thậm chí còn không nói gì, tôi có chỗ nào không bình tĩnh?

Thẩm Phong nói: “Mày quá bình tĩnh đến giống như là không bình tĩnh vậy.”

Lần trước nó nói với tôi câu này, là đang hoài nghi Tần Chinh và Bạch Vi có gian tình, kết quả là quan hệ giữa Bạch Vi và Tần Chinh hình như cũng không có phức tạp như nó tưởng tượng. Cho nên bây giờ, thương tích của Tần Chinh chắc cũng không có nghiêm trọng như tưởng tượng của Thẩm Phong.

Tôi lại thêm một lý do để tự an ủi.

Tầng ba chật ních người bị thương, có người treo tay, người treo chân, phòng bệnh không đủ, hành lang cũng có không ít người nằm.

Thẩm Phong chặn một y tá hỏi tung tích Tần Chinh, cô ý tá kia cầm một bình thuốc vội vã, chỉ nói một câu đi hỏi bàn phục vụ liền đi mất.

Cố Thiệu cũng chặn một cô y tá lại, nữ y tá ngẩng đầu nhìn anh một cái, nói: “Bây giờ người bị thương rất nhiều, nhân lực không đủ, không thể lập tức xác minh thân phận người bị thương được. Để tôi đưa các vị đi tới bàn phục vụ hỏi một chút.”

Có thể x y tá lúc trước thật sự không biết.

Y tá trưởng giở danh sách một lúc, vạch cho tôi một phương hướng.

“Tần Chinh … Buổi chiều đưa tới.” Cô y tá đã nhìn quen cảnh sống chết có một đôi mắt vô cảm, mặt lạnh tanh liếc tôi một cái, “Cô đi dọc hành lang đến cuối đường rẽ trái là thấy”

Tôi xiết chặt nắm tay, cảm giác lòng bàn tay đã đầy mồ hôi, chân như dẫm trên bông, chẳng còn chút sức lực nào.

Tôi nghĩ, có lẽ tôi không được kiên cường như mình tưởng tượng.

Rẽ trái cuối hành lang, tôi nhìn thấy phòng cấp cứu vừa mới tắt đèn.

Cứ giống như tình tiết trong phim Hồng Kông, bác sĩ mặc blouse trắng đi ra, kéo khẩu trang xuống, mặt mang vẻ mệt mỏi và không đành lòng. Lòng tôi nhất thời lạnh mất nửa đoạn, nếu như không có Thẩm Phong và Cố Thiệu đỡ tôi, có lẽ tôi sớm đã ngã gục rồi.

Tôi hít sâu một hơi, tiến lên hỏi: “Bác sĩ, xin hỏi Tần Chinh ở đây ư?”

Bác sĩ cúi đầu liếc tôi một cái nói: “Là người nhà của anh ta ư? Anh ấy ở đằng sau.”

Tôi quay đầu nhìn về phía sau ông ta.

Bàn phẫu thuật từ từ được đẩy ra, hình như động tác rất chậm, tôi thấy được chân, sau đấy là một tấm phủ dài thật dài màu trắng, che kín cả người từ chân lên đầu, phủ kín cả mặt.

Tôi biết, đây là ý “Xin lỗi, chúng tôi đã cố hết sức.”

“Tiểu Kỳ!” Giọng Thẩm Phong bỗng dưng trở nên chói tai, hai tay nắm chặt bả vai tôi, tôi mờ mịt giương mắt nhìn nó, không rõ nó đang kích động cái gì.

Cố Thiệu nâng tay muốn che mắt tôi đi, năm ngón tay mảnh khảnh hơi run rẩy, vẫn là buông xuống, thở dài, nói với tôi: “Tiểu Kỳ, đừng quá đau lòng … Tới nhìn cậu ấy đi.”

“Vì sao em phải nhìn anh ta?” Tôi ngây ngốc hỏi.

Cố Thiệu nhắm mắt lại, cười khổ: “Cô bé ngốc …”

Tôi ngốc chỗ nào? Tôi ngốc chỗ nào đâu!

Tôi quay đầu hỏi bác sĩ: “Người đó không phải Tần Chinh, Tần Chinh đang ở đâu?”

Thẩm Phong không đành lòng quay mặt đi, tay phải che miệng, khóe mắt đỏ lên.

Tay Cố Thiệu vòng qua vai tôi, ôm tôi vào trong lòng, nhẹ nhàng xoa sau lưng tôi, dịu dàng nói: “Em bình tĩnh một chút, rồi sẽ ổn thôi …”

Tôi trừng mắt nhìn, lại trừng mắt nhìn, sau đó mỉm cười, lớn tiếng gọi: “Tần Chinh! Em ở đây

Người đàn ông của tôi, trên đầu quấn một vòng băng trắng, mặt lạnh băng đi về phía tôi, tay phải đặt mạnh lên vai Cố Thiệu, kéo tôi ra khỏi người anh ấy.

Thẩm Phong và Cố Thiệu kinh ngạc trợn mắt nhìn Tần Chinh, lại nhìn nhìn bàn giải phẫu đang chầm chậm lướt qua người bọn tôi …

“Người này …. Người kia …” Thẩm Phong nước mắt còn chưa khô, chỉ chỉ Tần Chinh, lại chỉ chỉ người đang từ từ bị đẩy ra xa kia. “Cậu không phải đã chết rồi sao?”

Sắc mặt Tần Chinh rất khó coi, nhìn Cố Thiệu như thể hận không thể cho anh ấy một quả đấm. Tay phải anh nắm chặt tay trái tôi, như là muốn nhập vào trong xương thịt mình vậy.

“Tôi lúc nào thì đã chết rồi?” Giọng Tần Chinh lạnh như đóng băng.

Tôi bấy giờ mới tỉnh ngộ, “Chẳng lẽ hai người nghĩ tới người đã mất kia là Tần Chinh?”

Cố Thiệu và Thẩm Phong liếc nhau, tuy không nói gì, nhưng rõ ràng bọn họ muốn nói “Lẽ nào không phải”.

Tôi lương thiện hiểu ý nói: “Mỗi một đôi giày của Tần Chinh đều là em cùng anh ấy đi mua, đôi giày người lúc nãy đi em còn chưa nhìn thấy bao giờ, hơn nữa theo em thấy, cỡ chân còn lớn hơn Tần Chinh một số.”

Tần Chinh nghe được câu này, vẻ mặt mới dịu lại, nắm tay tôi cũng giảm sức chút ít, cúi đầu nhìn tôi,

Trang: [<] 1, 42, 43, [44] ,45,46 ,52 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT